"Ngươi thông tuệ cơ trí, hiếm có hơn cả là lòng yêu thương đệ muội, nhân phẩm học thức đều chẳng có chỗ nào để chê. Ta vốn đã có ý định thu nhận ngươi làm đệ tử, nay chẳng qua là nhân cơ hội này nói ra mà thôi."
"Ta cũng xuất thân Nhất giáp, là Thám hoa lang năm Thiên Khải. Nay tuy bị thuyên chuyển tới huyện Diêm Quan, có phần sa sút so với trước kia, nhưng để dạy bảo một mình ngươi thì vẫn dư sức."
...
Trên xe ngựa, Cố Chuẩn nhớ lại những gì vừa trải qua trong quan xá, tâm trí vẫn còn đôi chút thảng thốt.
Lúc Lý đại nhân nói ra những lời đó, mấy người có mặt tại hiện trường đều ngẩn người.
Cố Chuẩn cũng từng nghĩ Lý đại nhân có lẽ sẽ nhận hắn làm đệ tử, nhưng tuyệt đối không ngờ lại nhanh đến vậy. Qua quãng thời gian tiếp xúc vừa rồi, Cố Chuẩn biết vị Lý đại nhân này là người thận trọng bậc nhất. Có lẽ do từng bị người khác hãm hại nên ông phòng bị người ngoài cực kỳ gắt gao, nếu không hảo cảm của ông đã chẳng dậm chân tại chỗ lâu đến thế. Có lẽ trong lòng Lý đại nhân thực sự có ý niệm này, nhưng chuyện hôm nay tuyệt đối là bộc phát bất ngờ, e rằng trong đó còn xen lẫn cả ý định muốn bồi thường cho hắn.
Cố Chuẩn ôm muội muội, tâm tư ngổn ngang. Việc hắn toại nguyện ước mơ lại phải đánh đổi bằng việc muội muội bị thương, quả thực nực cười.
Cố Trường Lạc hiếm khi được đại ca ôm, lúc này trong lòng đang vui sướng, rúc vào lòng Cố Chuẩn cười hì hì như một con chuột túi nhỏ, đến cả vết thương trên đầu cũng quên sạch. Vui vẻ một lúc, Cố Trường Lạc mới nhìn thấy vẻ u sầu trên mặt đại ca.
Con bé có chút khó hiểu: “Đại ca, Lý đại nhân nhận huynh làm đệ tử, huynh không vui sao?”
“Không có, chỉ là hơi kinh ngạc thôi.”
Cố Trường An tiếp lời: “Đại ca xuất sắc như vậy, Lý đại nhân muốn nhận huynh làm đệ tử cũng là lẽ thường tình.”
Lúc Lý đại nhân nhắc tới chuyện này, hai huynh muội chúng cũng một phen kích động. May mà đại ca suy nghĩ một lát rồi đồng ý ngay.
Khoảng lặng lúc ấy làm chúng lo lắng thắt tim, chỉ sợ đại ca không đồng ý mà bỏ lỡ cơ hội trời cho này. Đến hôm nay chúng mới biết, hóa ra trên đời thực sự có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống!
“Lý đại nhân bảo ngày mai sẽ tới tư thục tìm Trương tiên sinh thương thảo việc bái sư, nếu Trương tiên sinh không có ý kiến gì, chẳng phải ngày mai có thể bái sư luôn sao?” Cố Trường An phấn khởi nói.
Cố Chuẩn im lặng.
Vui thì có vui, nhưng hắn vẫn chưa quên chuyện nhà họ Cao. Đám người nhà họ Cao kia một ngày chưa trừ, cơn giận trong lòng hắn một ngày chưa nguôi.
Cố Chuẩn nhớ lại những bản Đề báo gần đây thường xuyên xuất hiện các tranh chấp về diêm chính [1], liền hỏi hệ thống: “Ngươi bận trước nói dẫu ta không động thủ, nhà họ Cao cũng sẽ diệt vong trong vòng nửa năm, có phải vì triều đình muốn chỉnh đốn diêm chính không?”
Hệ thống kinh ngạc trước sự nhạy bén chính trị của hắn. Chuyện này phải nửa năm nữa mới triệt để bùng phát cơ mà: [Lạ thật đấy, sao ngươi đoán ra được?]
“Xem Đề báo.” Cố Chuẩn đáp ngắn gọn.
Hệ thống thừa cơ an ủi: [Cho nên đó, ngươi hoàn toàn không cần phải phí công tức giận với người nhà họ Cao, sớm muộn gì bọn họ cũng phải ngồi tù thôi. Chi bằng dành thời gian đó mà đọc sách. Nay Lý Huống đã chịu nhận ngươi làm đồ đệ, sau này ngươi e là phải chịu khổ rồi. Ông ta đối với công vụ khắt khe nhường nào thì đối với đệ tử cũng sẽ y như vậy, đọc sách mới là chính sự.]
Cố Chuẩn biết hệ thống đang cố ý lảng tránh đi chuyện này. Đạo lý hắn hiểu, nhưng nếu không thể tự tay giết chết kẻ thù, hắn tốn bao công sức làm những chuyện này thì có ý nghĩa gì? Nếu nhà họ Cao phải diệt vong, thì nhất định phải diệt vong dưới tay hắn.
Nhờ có xe ngựa, chuyến về này của Cố Chuẩn cũng coi như nhanh. Về tới nhà không lâu, Ngô thẩm sợ bọn họ không có cơm ăn nên qua tìm để dẫn về nhà bà dùng bữa tối. Kết quả vừa tới nơi liền nhìn thấy vết thương trên đầu Cố Trường Lạc.
Ngô thẩm sợ tới mức mặt tái mét: “Lúc đi vẫn còn tốt lành, sao giờ lại ra nông nỗi này?”
Bà kéo Cố Trường Lạc lại gần, muốn chạm vào nhưng lại sợ làm con bé đau: “Vết thương nặng thế này… liệu có để lại sẹo không?”
Cố Chuẩn đáp: “Đại phu bảo chăm sóc kỹ sẽ không để lại sẹo.”
Ngô thẩm xót xa: “Là kẻ nào làm?”
Cố Chuẩn chậm rãi rặn ra từng chữ: “Người nhà họ Cao.”
“Ngươi có chừng mực là tốt. Sống ở đời ai mà chẳng phải chịu đôi chút uất ức? Nhìn thoáng ra một chút là được. Có câu ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, nhà họ Cao dẫu có tài cán đến đâu cũng không thể vinh hiển cả đời, kiểu gì cũng có lúc sa cơ lỡ vận. Đến lúc đó, thù nào mà không báo được?”
Cố Chuẩn ngoài mặt gật đầu chịu giáo, nhưng không muốn nhắc thêm chuyện này. Hắn và nhà họ Cao vốn là quan hệ không chết không thôi, lúc này chưa báo thù không phải hắn không muốn, mà là thời cơ chưa chín muồi. Một khi tìm được cơ hội, Cố Chuẩn không tiếc đánh đổi tất cả để khiến nhà họ Cao chết không có chỗ chôn!
Cái tên phản diện này, lại... lại... lại bắt đầu rồi!
Hệ thống âm thầm run rẩy, chỉ sợ Cố Chuẩn lại nghĩ quẩn. Nhưng lần này cũng còn tốt, có lẽ nhờ chuyện thu nhận đồ đệ, dù cảm xúc tiêu cực của Cố Chuẩn vẫn còn nhiều nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Chỉ là những chuyện này định sẵn không thể nói với người ngoài. Cố Chuẩn báo hỉ không báo ưu, sau khi kể xong chuyện hôm nay, hắn cũng nhắc tới việc Lý Huống định nhận mình làm đệ tử.
Ngô thẩm trong lòng nhẹ nhõm, mừng rỡ nói: “Chắc chắn là cha nương ngươi trên trời phù hộ. Nay Lý đại nhân đã để mắt tới ngươi, sau này ba huynh muội các ngươi sẽ dễ sống hơn rồi.”
Nghe thấy hai chữ "cha nương", tâm trạng vốn đang có chút vui mừng của Cố Chuẩn lại chìm vào bóng tối.
Chỉ là những điều này người khác đều không nhận ra. Ngô thẩm vẫn đang đắm chìm trong niềm vui Cố Chuẩn gặp vận may lớn, hai đứa trẻ cũng cảm thấy con đường phía trước bỗng chốc sáng sủa, tảng đá đè nặng trong lòng vì chuyện bái sư mà tan biến sạch sành sanh.
Kẻ tâm tư thâm trầm, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Cố Chuẩn.
Ngõ Trường Vinh ở phía đông bắc huyện thành, tổ trạch nhà họ Cao nằm ở nơi này.
Quá giờ Dậu, trong Cao trạch đột nhiên vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết, thanh âm thê lương khiến người qua đường đều phải rảo bước thật nhanh.
Ai mà chịu nổi cái kiểu dọa dẫm này chứ?
Trong chính viện nhà họ Cao, cả gia đình đều có mặt, ngay cả Cao Tu Minh đã lâu không về nhà và sinh mẫu của hắn là Hàn di nương cũng vây quanh. Hai mẹ con ngoài mặt thì tỏ vẻ bi thương, nhưng thực chất trong lòng đang hả hê vô cùng.
Cao phu nhân thấy Cao Sùng Đức sắt đá muốn đánh chết nữ nhi, máu nóng bốc lên đầu, bà ta giật phắt cây roi: “Ông muốn đánh nó thì đánh chết ta trước đi!”
Cao Cầm vội vàng rúc vào lòng mẫu thân.
“Ngươi tưởng ta không dám sao?” Cao Sùng Đức vung cây mây quất mạnh vào mu bàn tay Cao phu nhân. Một tiếng "vút", trên tay lập tức hiện ra một vết máu sâu hoắm.
Cao phu nhân thét lên một tiếng, không thể tin nổi.
Cao Sùng Đức, ông ta vậy mà thực sự dám?!
Cao Sùng Đức vừa hận vừa giận, ánh mắt quét qua Cao Cầm đang bị đánh nằm bẹp dưới đất không dậy nổi, và cả Cao Tu Văn ngu đần như lợn đứng bên cạnh, nghiến răng căm hận: “Đều tại ngươi dạy dỗ ra một cặp nhi nữ tốt, làm ta mất sạch mặt mũi trước mặt gia đình Tri huyện đại nhân. Ngươi có biết hôm nay sư gia huyện nha đã nhắn lại lời gì cho ta không? Trong Diêm trường hiện tại không biết có bao nhiêu kẻ đang âm thầm cười nhạo ta, cười ta trị gia không nghiêm, cười ta cưới phải hạng khắc phu như ngươi!”
“Đó là lỗi của mình ta sao?” Cao phu nhân cũng nổi hỏa: “Nếu không phải ông ngày ngày lải nhải bảo ta phải nịnh bợ Lý phu nhân, ta có đến mức phải chịu nỗi uất ức này không?”
“Hóa ra ngươi còn thấy uất ức?”
“Ta không uất ức thì ai uất ức? Cái nhà này từ trong ra ngoài là ai quán xuyến? Cao Sùng Đức ông có thể ngồi vững cái ghế Diêm giám này là nhờ nhà mẹ đẻ của ai ra sức? Giờ thì hay rồi, công thành danh toại liền quên sạch ân tình! Đừng tưởng ta không biết ông muốn nâng đỡ con trai của tiện nhân kia, ta nói cho ông biết Cao Sùng Đức, đừng hòng! Lão nương ta dù phải liều cái mạng này cũng không để ông toại nguyện đâu!” Cao phu nhân bùng nổ, gào thét điên cuồng.
Cao Sùng Đức chỉ tay vào Cao phu nhân đang trạng thái điên loạn: “Điên rồi, ngươi điên thật rồi.”
Cao Tu Minh lúc này mới bước ra: “Cha, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, giờ nói gì cũng không còn ý nghĩa nữa. Huống hồ tiểu muội và mẫu thân thân thể yếu ớt, thực sự không chịu nổi cây roi mây này đâu. Kế sách hiện giờ là sớm ngày tới Lý gia, Cố gia xin lỗi bồi tội, kết thúc cái mớ rắc rối này.”
Cao Tu Văn vừa nghe thấy phải xin lỗi Cố Chuẩn, lập tức nổ tung: “Phi! Ngươi tâm địa gì thế, không biết cha ghét nhất là Cố Chuẩn sao? Muốn xin lỗi thì một mình ngươi đi mà xin, đừng có làm hạ thấp thanh thế nhà họ Cao chúng ta!”
Cao Sùng Đức thu lại cây roi mây, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
“Biết sai mà sửa sao lại gọi là hạ thấp thanh thế?” Cao Tu Minh ra vẻ đạo mạo: “Cha, tên Cố Chuẩn kia tuy đê tiện, nhưng lúc này chúng ta phải phân rõ nặng nhẹ nhanh chậm. Vô cớ đắc tội Lý đại nhân là không đáng, chi bằng cứ nhịn cơn giận này, để Lý đại nhân và Lý phu nhân nguôi giận đã. Còn chuyện sau này đối phó Cố Chuẩn thế nào là chuyện của sau này. Hắn chỉ là một đứa trẻ mồ côi, làm sao thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta? Hà tất phải tham bát bỏ mâm?”
Phải rồi… Nếu ông muốn dạy dỗ Cố Chuẩn, thiếu gì cơ hội. Cao Sùng Đức lúc này cũng lấy lại được lý trí.
Chỉ là bảo ông cúi đầu trước Cố Chuẩn thì ông không làm được, ông bèn nhìn ba mẹ con Cao phu nhân: “Chuyện là do các ngươi gây ra, phía Cố gia cũng phải do các ngươi đi thu xếp. Hạn cho các ngươi trong vòng ba ngày phải tới Cố gia xin lỗi bồi thường, giải quyết dứt điểm chuyện này. Nếu không, đừng trách ta dùng gia pháp hầu hạ!”
“Cha! Con…”
“Không nói nữa.” Cao Sùng Đức trực tiếp ngắt lời, quay người rời đi.
Cao Tu Văn đứng sững tại chỗ, tức giận đến mức hồi lâu không nói nên lời. Hắn giận không phải vì mẫu thân bị đánh, cũng không phải vì muội muội làm sai chuyện gì, mà là vì hắn thế mà lại phải đi xin lỗi Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn xứng sao?
Cao Tu Văn vốn đã nén một bụng hỏa khí cả đêm không tan. Vì ngủ không ngon nên sáng hôm sau dậy hơi muộn. Nghĩ tới dạo gần đây tiên sinh toàn bới lông tìm vết với mình, Cao Tu Văn liền hoảng hốt, vội vàng giục phu xe đánh xe đưa hắn tới học đường.
Muộn thì có muộn thật, nhưng kỳ lạ là tiên sinh lại không có mặt trong học đường. Cao Tu Văn đang thấy lạ, Đặng Quý Văn đột ngột bước chân vào, thấy Cao Tu Văn ở đó liền cố tình cao giọng:
“Chuyện động trời đây, các ngươi đoán xem Lý đại nhân qua đây làm gì?”
Các học tử trong học đường lập tức xôn xao: “Nói vậy là ngươi biết sao?”
Đặng Quý Văn đắc ý: “Ta đương nhiên biết, Lý đại nhân tới để nhận đồ đệ đấy. Ngài ấy muốn nhận Cố Chuẩn làm nhập thất đệ tử!”
“Cái gì?!” Một câu của Đặng Quý Văn như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, khiến cả học đường nổ tung.
“Thật sao? Lý đại nhân sao đột nhiên lại muốn nhận Cố Chuẩn làm đệ tử?”
“Chẳng lẽ là để báo ơn?”
“Có Lý đại nhân làm sư phụ, tiền đồ của Cố Chuẩn coi như vững như bàn thạch rồi…”
Cao Tu Văn chỉ cảm thấy trên đầu như có tia sét đánh xuống, nổ vang khiến hắn không thể nhúc nhích.
Ngặt nỗi Đặng Quý Văn vẫn còn đứng đó đâm thọc: “Chẳng trách người ta bảo huynh đệ ta số tốt, không giống như hạng người nào đó, suốt ngày tự cho là phi phàm, cảm thấy mình tài giỏi lắm, thực chất đến cả cái cổng huyện nha cũng chẳng sờ tới được. Đắc ý cái nỗi gì? Có cha cũng chỉ là một cái quan tép riu, bản thân thì mộng tưởng Trạng nguyên, không cười nhạo hắn thì cười nhạo ai?”
Cao Tu Văn siết chặt nắm đấm, Cố Chuẩn, lại là Cố Chuẩn!
Tại sao lần nào hắn ngã ngựa cũng đều vì Cố Chuẩn! Xin lỗi phải không? Thu nhận đồ đệ phải không? Được, lần này hắn mà không giết chết Cố Chuẩn, hắn không mang họ Cao!
Vương Duy Cốc nhìn thấy biểu cảm này của Cao Tu Văn, liền biết lại có kẻ sắp gặp xui xẻo rồi.
Có điều hắn không những không đồng tình, mà trái lại còn đang xoa tay chờ đợi, hắn cũng sớm ngứa mắt với Cố Chuẩn rồi!
*Chú thích:
[1] Diêm chính có nghĩa là chính sách quản lý muối của triều đình. Thời xưa, muối là mặt hàng thiết yếu mà ai cũng phải dùng. Triều đình thường nắm độc quyền sản xuất và kinh doanh muối (gọi là Chế độ chuyên doanh muối) để thu thuế. Đây là nguồn thu ngân sách cực kỳ lớn, đôi khi chiếm tỷ trọng cao nhất trong kho bạc.
Người đứng đầu quản lý về muối thường được gọi là Diêm giám (như Cao Sùng Đức trong truyện) hoặc Diêm vận sứ. Vì lợi nhuận từ muối quá lớn, nên đây là mảng dễ xảy ra tham nhũng, đầu cơ, buôn lậu muối (muối lậu không đóng thuế cho triều đình).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
