Đại phu cất hộp thuốc xong, bất giác thở dài một tiếng. Một đứa trẻ bé xíu vậy mà bị thương đáng sợ tới mức này.
Lý phu nhân đắp lại chăn cho Cố Trường Lạc. Tiểu nha đầu ban nãy khóc lóc đến kiệt sức, đợi lúc đại phu tới đã không gượng nổi mà thiếp đi mất rồi. Như vậy cũng tốt, dù sao lúc tỉnh lại càng thêm chịu tội.
Còn Cố Trường An thì cứ mãi nằm nhoài bên mép giường. Từ nãy tới giờ nó vẫn luôn tự trách bản thân, cứ canh cánh trong lòng rằng nếu nó không rời đi thì muội muội đã chẳng xảy ra chuyện.
Lý phu nhân chẳng nói lời nào, chỉ khẽ xoa đầu trấn an nó.
Đích thân tiễn đại phu ra khỏi ngọa thất, Lý phu nhân mới lên tiếng hỏi: "Dám hỏi đại phu, vết thương trên đầu Trường Lạc liệu có để lại sẹo không?"
Đại phu cho bà một viên thuốc an thần: "Phu nhân cứ yên tâm, tiểu thư tuổi vẫn còn nhỏ, chỉ cần cẩn thận chú ý việc ăn uống, sẽ không có vấn đề gì lớn đâu."
Lý phu nhân chắp hai tay lại với nhau: "Ông trời phù hộ."
Nếu thực sự để lại sẹo, sau này biết làm thế nào cho phải?
"Phu nhân ngài cũng không cần quá lo lắng, mỗi ngày sớm tối thay thuốc hai lần, không quá bảy ngày vết thương hẳn sẽ lành lại thôi. Chỉ là khoảng thời gian tới mọi người phải để mắt chú ý, ngàn vạn lần đừng để vết thương bị va đập thêm nữa." Đại phu vừa nói vừa cầm bút viết một đơn thuốc. "Đây là thuốc an thần, xin phu nhân xem qua."
"Mỗi nghề có chuyên môn riêng, ta làm sao mà hiểu được mấy thứ này? Đại phu cứ tự mình quyết định là được." Dù sao cũng là vị đại phu nổi danh nhất trong thành, chút bản lĩnh ấy chắc chắn phải có. Lý phu nhân trực tiếp giao đơn thuốc cho Kim Xảo: "Lát nữa ngươi ra thẳng y quán bốc mấy thang mang về đây, nhớ là phải nhanh đấy."
Đại phu thấy vậy liền hiểu ở đây không còn việc của mình nữa, chắp tay cáo từ phu nhân rồi chuẩn bị rời đi. Ngờ đâu vừa bước ra khỏi cửa, liền đụng mặt cặp mẹ con đang xồng xộc lao tới.
Đại phu nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ quả là vô lễ. Nhưng dù sao đây cũng là nhà người ta, không đến lượt ông lên tiếng, mãi cho đến khi vị phu nhân thô lỗ kia thốt ra câu nói còn thô lỗ hơn:
"Đại phu, ngài xem bệnh luôn cho Cầm tỷ nhi nhà ta đi, ban nãy con bé cũng ngã từ trên sập xuống đấy. Nữ nhi nhà ta xưa nay thân kiều nhục quý, lỡ mà có sứt mẻ gì thì không tốt."
Đại phu liếc nhanh một cái, mặt chẳng biến sắc: "Nhìn cũng chẳng giống như đang bị thương chút nào."
Cao phu nhân cuống lên: "Chỉ nhìn thì có tác dụng gì, có ai làm đại phu như ông không, đến cái mạch cũng không thèm bắt!"
Đại phu bật cười: "Xin lỗi phu nhân, tại hạ chỉ thu một phần tiền khám bệnh mà thôi."
Lại chẳng lấy tiền của ngươi, hà cớ gì ta phải chuốc lấy bực mình từ ngươi! Dứt lời, đại phu chắp tay vái chào Lý phu nhân, trực tiếp chắp tay sau lưng rời đi, dáng điệu vô cùng tiêu sái dứt khoát.
Ông hành nghề y bao nhiêu năm, người tính khí tồi tệ cũng không phải chưa từng gặp, nhưng ông cứ thích không thèm hầu hạ đấy.
"Cái hạng người gì thế này, chẳng có chút y đức nào cả." Cao phu nhân vặn vẹo chiếc khăn tay, thẹn quá hóa giận.
Đương lúc hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, bà ta bỗng cảm nhận được một ánh mắt chẳng mấy thiện chí từ phía sau. Cao phu nhân vừa quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt lạnh tanh không vui của Tri huyện phu nhân đang ghim chặt lấy mẹ con họ.
Khí thế của Cao phu nhân bỗng chốc xẹp lép: "Phu nhân, ta..."
"Ngươi làm sao, nói đi." Lý phu nhân ngồi xuống sập, ánh mắt sắc lẹm.
Cao phu nhân không dám mở lời, Cao Cầm lại nhịn chẳng đặng, khóc lóc ấm ức: "Phu nhân, ngài ngàn vạn lần đừng nghe lời Cố Trường An nói. Rõ ràng là Cố Trường Lạc thấy ca ca nó đi ra ngoài nên cũng nằng nặc đòi bám theo, nhất thời sơ ý bị bộ cửu liên hoàn trên sập làm vấp ngã nên mới đập đầu xuống đất. Ta vốn định đưa tay ra kéo con bé lại, ngờ đâu bị nó kéo ngã theo luôn."
Cố Trường An ở gian trong tức giận đến run rẩy cả người, nhưng nó vẫn cố nhẫn nhịn. Nó muốn xem thử thái độ của Lý phu nhân rốt cuộc ra sao, cũng muốn biết cái Lý phủ này có đáng để đặt chân tới nữa hay không.
May thay Lý phu nhân không làm nó thất vọng. Lời biện bạch của Cao Cầm, Lý phu nhân nửa chữ cũng không tin:
"Được, tốt lắm, Cao phu nhân ngài quả thực đã dạy dỗ ra một nữ nhi tốt, mồm mép lanh lợi đến mức bản phu nhân cũng phải tự thấy hổ thẹn không bằng."
Cao phu nhân dẫu có ngu muội đến mấy cũng biết sự tình hỏng bét rồi: "Phu nhân, Cầm tỷ nhi nhà ta thường ngày ngây thơ lương thiện, tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện hại người đâu, ta dám lấy mạng ra đảm bảo!"
"Đảm bảo? Lấy cái gì ra mà đảm bảo?" Lý phu nhân đập mạnh tay xuống bàn, uy thế bức người. "Lấy chức quan của trượng phu ngươi ra mà đảm bảo sao?!"
Cao phu nhân rùng mình một cái, kinh hãi đến mức cấm khẩu.
"Cao Vương thị, đừng tưởng người trong thiên hạ đều là lũ ngu." Vứt lại một câu cạn tình, Lý phu nhân trực tiếp phất tay áo. "Người đâu, tiễn khách!"
Cao phu nhân vẫn muốn giãy giụa thêm, nhưng đã bị hai bà tử chẳng biết chui từ nơi nào ra kẹp chặt hai bên. Lời biện minh nơi cửa miệng còn chưa kịp bật ra đã bị lôi đi xềnh xệch, tống cổ ra ngoài cửa lớn.
Lúc hai mẹ con bước vào thì quần áo lụa là rạng rỡ, lúc bị tống cổ ra lại chẳng khác gì chó nhà có tang.
Bà tử lĩnh lệnh của phu nhân, đối đãi với hai kẻ này dĩ nhiên chẳng lấy gì làm khách khí. Ném người ra xong còn bồi thêm một câu chát chúa: "Phu nhân có lời, từ nay về sau phủ đệ nhà chúng ta tuyệt đối không tiếp đãi phường tâm địa rắn rết. Thỉnh phu nhân về cho, sau này nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, đại khái chúng ta cũng sẽ không gặp lại nhau nữa đâu."
Cao phu nhân hít một hơi sâu, suýt chút nữa đứng không vững.
Khinh người quá đáng! Vương Trường Như bà ta ở huyện Diêm Quan này cũng được coi là nhân vật có máu mặt, chưa từng bị ai đối xử thế này, cũng chưa từng phải chịu nhục dường này. Tức tới mức bà ta suýt chút nữa là chửi ầm lên.
Chút lý trí sót lại đã ngăn Cao phu nhân làm loạn trong quan xá. Phải tới khi hoàn toàn bước ra ngoài rồi ngồi lên xe ngựa, Cao phu nhân mới trút một trận mắng mỏ lên đầu nữ nhi.
Cao Cầm vẫn già mồm cãi láo: "Con chẳng qua chỉ tiện tay đẩy nhẹ một cái, vốn định dạy dỗ cho nó một bài học, ai ngờ con ranh đó lại yếu ớt tới vậy? Hơn nữa, vết thương kia nhìn dọa người thế thôi chứ thực ra có gì đâu. Đáng hận nhất là Tri huyện phu nhân bị tiểu tiện nhân đó che mờ mắt, hoàn toàn chẳng thèm nghe con giải thích." Tóm lại con bé vẫn không cho rằng bản thân có lỗi, nếu có lỗi thì cũng là do lỗi của người khác.
"Nghe ngươi cái nỗi gì? Vốn dĩ là chuyện do ngươi làm, ngươi bảo người ta tin ngươi kiểu gì? Sao ta lại sinh ra cái đồ ngu xuẩn như ngươi chứ, hại người cũng chẳng biết đường nghĩ ra thủ đoạn cao minh hơn một chút, mấy cái trò vặt vãnh liếc mắt là nhìn thấu này mà cũng dám mang ra? Lúc đến ta đã dặn dò ngươi thế nào, bảo ngươi lấy lòng Lý phu nhân, những chuyện khác tuyệt đối đừng động tay động chân, ngươi có bỏ vào tai câu nào không?"
Cao Cầm bất mãn: "Con cũng muốn lấy lòng bà ta lắm chứ, đáng tiếc làm đủ trò cũng không có tác dụng."
Cao phu nhân tức nghẹn họng: "Đó là do ngươi vô dụng. Sự tình đã nháo tới nước này, nhà ta bây giờ chỉ có nước cầu xin Lý phu nhân độ lượng bao dung, bằng không đến cả ta cũng bị liên lụy!"
Cao Cầm có chút sợ sệt rụt người lại, nhưng rất nhanh đã tự trấn an bản thân: "Sẽ không đâu, cũng chẳng phải nhân vật quyền thế gì, Lý phu nhân chắc chắn sẽ không vì bọn họ mà làm lớn chuyện tới mức khó coi đâu."
Chắc chắn sẽ không đâu, tuyệt đối không!
Thầm lẩm nhẩm trong bụng vài lần, Cao Cầm mới dần bình tâm trở lại.
Ngờ đâu, phía bên kia Lý phu nhân càng nghĩ lại càng bực bội. Ở kinh thành cũng chẳng có mấy kẻ dám giở trò bịp bợm qua mặt bà, ai ngờ dạt tới cái huyện nhỏ bé này, lại có kẻ dám coi bà không ra gì.
Trong cơn tức giận, Lý phu nhân lập tức sai người mời sư gia trong huyện nha tới.
Lý phu nhân đem sự tình hôm nay nói tóm tắt dăm ba câu, rồi bồi thêm một câu sắc lẹm:
"Ta còn có một lời muốn nhắn nhủ tới Cao Diêm giám, phiền sư gia chuyển lại không sót một chữ giúp ta. Ngươi cứ hỏi thẳng ông ta, đến nhi nữ ruột của mình còn quản không xong, ông ta lấy tư cách gì để cai quản cả một Diêm trường rộng lớn? Là dựa vào vị phu nhân đổi trắng thay đen kia, hay là dựa vào đứa nữ nhi còn nhỏ tuổi đã biết rắp tâm hại người kia?!"
Sư gia nghe mà buốt cả răng: "Chuyện này..." Thế này chẳng phải quá tuyệt tình sao? Oán thù sâu đậm đến nhường nào, làm thế này rõ rành rành là muốn ép Cao Diêm giám trừng trị thê nữ nhà ông ta mà?
Lý phu nhân nheo nheo mắt: "Có gì không ổn sao?"
Sư gia đau đầu vạn phần: "Không, không có."
"Vậy thì lui xuống truyền lời đi, đi nhanh về nhanh."
Sư gia chỉ cảm thấy bản thân vớ phải một sai sự xui xẻo, nhưng cũng chỉ có thể nhận mệnh mà lui xuống. Trách thì trách hai ngày nay huyện nha chẳng có việc gì cho hắn bận rộn. Bằng không hắn đã không bị lôi ra làm kẻ chịu trận.
Sai người đi truyền lời xong xuôi, Lý phu nhân vẫn thấy chưa nguôi giận. Bà cứ đi đi lại lại trong phòng, tức quá định đi thẳng ra huyện nha phía trước thì vừa hay đụng mặt Lý Huống về dùng bữa.
Cơ hội đến rồi, Lý phu nhân cuối cùng cũng tìm được nơi xả giận.
Đối với nhà họ Cao, Lý phu nhân hiện tại một chút hảo cảm cũng chẳng còn:
"Người ta thường nói, trước mặt dạy con, bên gối dạy vợ. Nay một vợ một con đều có đức hạnh như vậy, đủ thấy tên Cao Diêm giám kia cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì. Ai nấy đều bảo Cao gia phú quý, nhưng phú quý ấy cũng chẳng biết từ đâu mà có. Lão gia nếu rảnh, nhất định phải tra xét kỹ lưỡng nhà họ; ta không tin cả gia đình ấy lại chưa từng có ai làm chuyện sai trái!"
Lý Huống bị bà nói tới nói lui một hồi, trong lòng cũng bắt đầu hoài nghi nhà họ Cao. Tuy nhiên trước tiên ông vẫn phải xoa dịu vị phu nhân đang bốc hỏa bừng bừng: "Được rồi được rồi, mai này nếu có cơ hội ta nhất định sẽ tra xét tường tận thay bà."
"Không cần đợi tới mai này, bây giờ có thể tra được rồi." Lý phu nhân đích thị là người thù dai, lúc này dù chuyện chẳng liên quan gì tới Cao Diêm giám, nhưng bà cứ nhất quyết ghim thù ông ta. "Nhân cơ hội này điều tra thật kỹ cho ta!"
Lý Huống ngập ngừng: "Vô duyên vô cớ điều tra người khác..."
Lý phu nhân trừng mắt nhìn ông: "Ông có tra hay không?"
Lý Huống chột dạ: "Tra."
Lý phu nhân lúc này mới vừa lòng, nhưng còn một chuyện nữa khiến bà vẫn luôn áy náy khôn nguôi: "Vốn dĩ nhà chúng ta đã nợ Cố Chuẩn một cái ân tình cực lớn, nay thì hay rồi, đón muội muội nhà người ta tới nhà, chăm nom thì chẳng thấy đâu, ngược lại còn hại người ta ra nông nỗi này. Ông nếu không bồi thường cho gia đình họ đàng hoàng, chẳng phải sẽ thẹn với trời đất hay sao?"
Lý Huống thở dài không thành tiếng, thầm cạn lời vì cái gọi là 'thẹn với trời đất' kia.
Chạng vạng tối, Cố Chuẩn vừa tan học liền tất tả từ thư viện chạy tới. Cả buổi chiều nay lúc đọc sách hắn cứ không yên, đầu óc toàn treo ngược cành cây. Dù hệ thống đã báo Trường Lạc không có gì đáng ngại, nhưng Cố Chuẩn vẫn không sao yên tâm.
Vì hắn thường xuyên lui tới, tiểu tư canh cửa quan xá cũng không cản trở, trực tiếp để người vào. Cố Chuẩn đi một mạch, thậm chí còn bỏ qua luôn cả lễ nghĩa, chưa đợi nha hoàn thông báo đã xồng xộc xông thẳng vào trong.
Thật trùng hợp, Cố Chuẩn vừa đặt chân vào đã đụng ngay Cố Trường An.
Trái tim Cố Chuẩn thắt lại, tơ máu trong mắt cũng vằn lên rõ rệt: "Đại phu bảo sao?"
Lý phu nhân quả thực rất áy náy, tiếp lời: "Đại phu bảo không có gì nghiêm trọng, chăm sóc cẩn thận sẽ không để lại sẹo. Dù sao chuyện này cũng tại ta, nếu ta không cho người nhà họ Cao vào, Trường Lạc đã không phải chịu kiếp nạn này."
Nhà họ Cao? Lại là nhà họ Cao!
Hai tiếng "nhà họ Cao" vừa lọt vào tai, lý trí của Cố Chuẩn triệt để đứt phựt. Cả người hắn bị ngọn lửa hận thù hừng hực bao trùm. Dựa vào đâu mà nhà họ Cao hết lần này tới lần khác được quyền chà đạp lên bọn họ? Quyền thế phú quý, lẽ nào thực sự có thể khiến con người ta coi trời bằng vung hay sao!
Hệ thống tinh ý nhận ra trạng thái bất ổn của hắn, vừa định mở lời an ủi vài câu, còi báo động bên tai lại đột ngột rú lên inh ỏi. Tiếng cảnh báo báo hiệu Cố Chuẩn sắp hắc hóa hoàn toàn vang lên đinh tai nhức óc, khiến hệ thống hoảng loạn tới mức rối tung cả lên. Làm sao đây? Nó phải làm sao bây giờ? Giờ mà liên lạc với tổng bộ thì còn kịp không? Rốt cuộc tại sao nó lại đâm đầu vào cái nhiệm vụ này, an phận làm một cái hệ thống thăng cấp nhàn hạ không sướng sao?
Nó phải dùng cái gì để xoa dịu Cố Chuẩn đây, ném cho hắn hai mươi lượng bạc trắng, hay là tặng hẳn một cuốn Tam Hi bảo thiếp?
Xong rồi, xong thật rồi. Sao cái còi báo động này vẫn chưa chịu tắt, lẽ nào tên này thực sự sắp hắc hóa hoàn toàn rồi sao? Thế thì nó còn cải tạo cái rắm gì nữa.
Đương lúc hệ thống cuống cuồng chạy quanh như ruồi mất đầu, Lý Huống cũng nhận ra sự bất thường của Cố Chuẩn.
Ông chợt cất tiếng: "Cố Chuẩn, bản quan muốn thu nhận ngươi làm đệ tử chân truyền, ý ngươi thế nào?"
Lý trí của Cố Chuẩn nháy mắt quay trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


