Lý Huống quả thực đang cùng Trương tiên sinh thương thảo việc bái sư. Lần bái sư này hoàn toàn khác với việc Cố Chuẩn tới tư thục đọc sách. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, một khi đã bái sư, chuyện của Cố Chuẩn sau này chính là chuyện của Lý Huống ông.
Trương tiên sinh cũng chưa từng nghĩ tới Cố Chuẩn lại có được cơ duyên nhường này. Học vấn của Lý đại nhân ông cũng biết rõ, một người như vậy hiển nhiên thích hợp hơn ông trong việc dẫn dắt Cố Chuẩn.
Trương tiên sinh chỉ cảm thán vô ngần: "Chẳng thể ngờ cuối cùng học trò của ta lại lọt được vào mắt xanh của đại nhân."
Ở huyện Diêm Quan này, học tử muốn bái vào môn hạ của Lý Huống nhiều không đếm xuể, vậy mà cuối cùng ông lại chọn đúng vị học trò đắc ý nhất của mình. Tiếc nuối dĩ nhiên là có, dù sao đây cũng là học trò ông coi trọng nhất. Ban đầu Trương tiên sinh còn định dẫn dắt Cố Chuẩn vào giới hội họa, nhưng tình cảnh hiện tại không cho phép ông giữ lại chút tư tâm nào nữa. Trương tiên sinh bùi ngùi một lát, nhưng so với tiền đồ của Cố Chuẩn, những thứ khác đều chẳng còn quan trọng.
Lời này Trương tiên sinh cũng chẳng khách sáo mà nhận lấy: "Cũng chẳng phải ta khoe khoang, thực sự trong đám học trò này, duy chỉ có hắn là thiên tư thông tuệ nhất."
Lý Huống vuốt râu gật đầu.
Trương tiên sinh lại thở dài: "Chỉ là đứa trẻ này mệnh khổ, từ nhỏ tới lớn chẳng biết đã chịu bao nhiêu uất ức, sau này còn phải trông cậy đại nhân che chở cho hắn nhiều hơn, đừng để hắn phải chịu khổ nữa."
"Tiên sinh..." Cố Chuẩn định nói lại thôi. Hắn không ngờ Trương tiên sinh lại nói ra những lời như vậy.
Lý Huống rướn người tới trước: "Tiên sinh cớ sao lại nói vậy?"
Trương tiên sinh dốc hết bầu tâm sự: "Chuyện này ta chưa từng kể với người ngoài, Cố Chuẩn dù biết rõ nhưng cũng chưa từng kêu oan lấy một lời. Từ khi vào học đường, hắn học cái gì cũng nhanh hơn người khác. Kỳ huyện thí lần trước, ta cũng để hắn xuống trường thi thử sức, vốn đã có phần chắc chắn sẽ đỗ, ai ngờ ngay đêm trước khi vào trường thi hắn lại bị đau bụng, đau tới mức không đi nổi đường. Bát canh đó cả nhà ta đều ăn, duy chỉ có bát của hắn là có vấn đề. Đến khi ta đưa người tới y quán quay về điều tra, thì cái bát đựng canh đó đã không cánh mà bay."
Sắc mặt Lý Huống ngưng trọng: "Lại có chuyện như vậy sao?"
"Chẳng sai chút nào." Trương tiên sinh lắc đầu: "Cũng trách ta sơ suất, lại để kẻ tâm địa độc ác kia có cơ hội ra tay."
Cố Chuẩn miết nhẹ góc bàn, chậm rãi nói: "Không trách tiên sinh được, kẻ đó đã sắt đá muốn hại ta, ai mà phòng bị được?"
Lý Huống nhíu chặt chân mày, hỏi Cố Chuẩn: "Có biết là kẻ nào làm không?"
"..." Cố Chuẩn rốt cuộc vẫn lắc đầu: "Vẫn chưa rõ."
Dù có biết, cũng không nên để hắn đích thân nói ra.
Trương tiên sinh trong lòng cũng có vài phần suy đoán, nhưng chuyện không bằng không chứng nói ra chỉ khiến người ta cười chê: "Kẻ đứng sau này không chỉ tâm địa độc ác, mà hành sự còn vô cùng kín kẽ. Hai tháng nữa lại có một kỳ huyện thí, Cố Chuẩn lần này dù thế nào cũng phải xuống trường rồi. Ta vốn lo lắng kẻ thủ ác kia lại giở trò, đến lúc đó sợ là ngăn không nổi. Nay có Lý đại nhân hỗ trợ che chở, ta cũng yên tâm hơn nhiều. Chỉ mong đại nhân ngàn vạn lần chú ý, kẻ đó quỷ quyệt lắm, sơ hở một chút là sẽ bị hắn đắc thủ ngay."
Lý Huống trịnh trọng đáp: "Tiên sinh yên tâm, bản quan ghi nhớ kỹ rồi."
Trương tiên sinh thấy ông biểu lộ thái độ như vậy, cũng trút bỏ được tảng đá lớn trong lòng, chuyển sang hỏi: "Không biết đại nhân định chọn ngày nào để học trò của ta bái sư?"
Lý Huống mỉm cười: "Tiên sinh có ý kiến gì không?"
Trương tiên sinh cũng không giấu giếm: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, ta thấy hôm nay chính là ngày hoàng đạo, nếu đại nhân không chê, trực tiếp bái sư ở đây cũng chẳng sao. Nhà ta chẳng có gì khác, chỉ có lễ vật thúc tu bái sư là luôn chuẩn bị sẵn."
Lý Huống cười lớn ha hả, cảm thấy vị Trương Cử nhân quyết đoán này cũng rất hợp khẩu vị của mình.
Nói thật, Lý Huống vốn định khảo nghiệm Cố Chuẩn thêm vài lần để mài giũa tâm tính hắn, nhưng nay Trương tiên sinh đã mở lời, ông cũng chẳng còn ý định hành hạ hắn thêm nữa.
Lý Huống quay đầu lại: "Sao thế, không nghe thấy lời tiên sinh ngươi nói à?"
Cố Chuẩn hiểu ý, vén vạt bào quỳ rạp xuống đất, dứt khoát dập đầu ba cái.
Thấy hắn quỳ lạy dứt khoát như vậy, Lý Huống mới thấy thuận mắt hơn đôi chút. Nhận ba cái dập đầu này, các nghi lễ bái sư sau đó cũng diễn ra vô cùng thuận lợi.
Sư đồ cả hai đều có mặt, bên trên có Khổng Thánh nhân chứng giám, bên dưới có Trương tiên sinh làm chứng, tình nghĩa sư đồ của Lý Huống và Cố Chuẩn chính thức được định đoạt. Sau khi nghi lễ kết thúc, Lý Huống còn nán lại trước mặt Trương tiên sinh để răn dạy Cố Chuẩn vài câu:
"Ngươi đã bái vào môn hạ của ta, thì phải hành sự theo quy tắc của ta. Quy tắc của ta không nhiều, một là giữ lễ tiết, hai là giữ luật pháp, ba là giữ bản tâm. Tuyệt đối không được hành sự cực đoan, không được biết luật mà phạm luật, không được lạm sát tùy tiện. Phàm chuyện gì cũng phải tam tư nhi hậu hành [1], vạn lần không được lỗ mãng."
Chẳng hiểu sao, Cố Chuẩn luôn cảm thấy lời này dường như còn ẩn chứa thâm ý khác.
Trương tiên sinh đợi Lý Huống nói xong mới tốt bụng bồi thêm một câu: "Đại nhân lo xa quá rồi, vị học trò này của ta tâm tính thiện lương, thường ngày đến con kiến còn chẳng nỡ giẫm lên, nói gì tới chuyện lạm sát."
Lý Huống định bảo chuyện đó chưa chắc đâu, nhưng nghĩ lại Cố Chuẩn đã là nhập thất đệ tử của mình, chẳng có lý gì lại đi bôi nhọ danh tiếng đệ tử nhà mình.
Cái gì mà tâm thiện, cái gì mà ôn hòa, mấy thứ đó đều có thể giả vờ được cả. Ngay từ lần đầu gặp Cố Chuẩn, Lý Huống đã có dự cảm đứa trẻ này không hề đơn giản. Càng tiếp xúc nhiều, ông lại càng tin chắc vào điều đó. Tuy nhiên, ông vẫn tin mình không nhìn lầm người, Cố Chuẩn dù trong lòng mang hận, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ác.
Thế nên Lý Huống cũng đáp: "Ta chẳng qua chỉ nhắc nhở hắn vài câu, không có ý gì khác."
Dứt lời, Lý Huống còn đỡ Cố Chuẩn đứng dậy: "Ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần khắc ghi lời ta vào lòng là được."
Nhịp thở của Cố Chuẩn khựng lại, một hồi sau mới khẽ gật đầu.
Lý Huống dẫu sao cũng là Tri huyện một phương, có thể dành ra nửa ngày tới tư thục đã là chuyện không dễ. Sau khi bái sư, ông dặn dò Cố Chuẩn vài câu, bảo hắn ngày mai tới huyện nha tìm ông rồi liền rời đi.
Quay lại học đường, Cố Chuẩn mới nhận ra dường như ai nấy đều đã biết chuyện hắn bái sư.
Nhất thời, chỗ ngồi của Cố Chuẩn trở thành tiêu điểm trong học đường, kẻ nào cũng muốn sán lại gần để hưởng chút phúc khí. Cố Chuẩn mỉm cười ứng phó với bọn họ, nhưng không ngờ lại nghe thấy vài chuyện khác.
Cố Chuẩn nheo mắt, liếc nhìn về phía Cao Tu Văn.
Vương Duy Cốc đang bày mưu tính kế cho Cao Tu Văn: "Văn ca ngươi đừng giận. Đợi lát nữa tan học, chúng ta tìm vài người chặn giữa đường, đợi Cố Chuẩn vừa tới là trùm bao tải lại, đánh cho hắn bán sống bán chết, ai mà biết được là chúng ta làm chứ?"
Trước đó Vương Duy Cốc đưa ra mấy chủ kiến nhưng Cao Tu Văn đều không hài lòng. Thực ra theo hắn thấy, cứ trực tiếp đánh cho tàn phế không phải xong rồi sao? Vừa hả giận lại vừa cho hắn một bài học nhớ đời.
Cố Chuẩn nghe xong liền cười lạnh trong bụng. Luôn có vài kẻ ngu ngốc tưởng rằng có thể chặn được hắn.
Cao Tu Văn nghe xong vẫn thấy chưa đủ: "Chỉ đánh một trận thực sự khó giải mối hận trong lòng ta!"
Vương Duy Cốc đảo mắt: "Ta nghe nói hắn còn có một cặp đệ muội, chi bằng chúng ta ra tay từ phía đó?"
Mắt Cao Tu Văn sáng rực lên. Lần này mẫu thân và muội muội hắn bị đánh thực chất cũng vì hai đứa ranh con đó: "Chủ ý này hay đấy, hôm nay chúng ta đối phó Cố Chuẩn trước, ngày mai sẽ đi tìm hai đứa ranh kia tính sổ."
Vương Duy Cốc cười thâm hiểm: "Đối phó hai đứa trẻ ranh thì có gì khó, dù có đem bán chúng đi thì chúng cũng chẳng kịp phản ứng, khéo đến lúc đó còn đứng đếm tiền hộ chúng ta ấy chứ."
Thời buổi này kẻ buôn người nhiều nhường ấy, thêm một đứa trẻ hay bớt một đứa trẻ thì có ai thèm để tâm?
'Rắc' một tiếng...
Đặng Quý Văn đang huyên thuyên lập tức bừng tỉnh, ngay giây tiếp theo liền thấy ngọn bút lông trong tay Cố Chuẩn chẳng biết từ lúc nào đã gãy làm đôi. Gãy trực tiếp từ chính giữa, hệt như bị người ta dùng sức bẻ gãy vậy.
"Chuyện gì thế, sao bút lại gãy rồi?"
Ánh mắt Cố Chuẩn lóe lên, hắn lấy khăn tay lau vết mực trên tay, chậm rãi nói: "Chắc là dùng lâu năm quá rồi, chỉ khẽ cầm một chút cũng gãy mất."
"Bút lông sao mà tiết kiệm được? Nhưng chuyện này cũng dễ giải quyết thôi, lát nữa bảo Lý đại nhân tặng cho vài cây là xong. Sư phụ có sẵn ở đó, đồ đạc không lấy thì phí, chẳng cần phải khách sáo đâu."
Đặng Quý Văn vẫn đang lải nhải dạy Cố Chuẩn cách lấy lòng Lý đại nhân, cách làm sao để nhanh chóng chiếm được lòng tin của ông. Chỉ cần nắm thóp được Lý đại nhân, sau này ở cái huyện Diêm Quan này bọn họ có thể nghênh ngang mà đi rồi!
Cố Chuẩn trông có vẻ như đang nghe, nhưng thực chất tâm trí đã bay tận phương nào.
Hắn ra lệnh cho hệ thống: "Ngươi đi tra cho ta tên Vương Duy Cốc kia."
[Tra cái gì?]
Ánh mắt Cố Chuẩn sắc bén: "Cứ tra... thứ mà hắn quan tâm nhất."
Nếu hắn đã thích đâm thọc sau lưng như vậy, không cho hắn một bài học nhớ đời thì quả thực có lỗi với cái tâm địa độc ác của hắn.
Hệ thống vẫn ngây ngô hỏi một câu: [Ngươi tra cái đó làm gì thế?]
"Hỏi nhiều làm gì?" Cố Chuẩn gằn giọng: "Chẳng phải trước đó vẫn còn nhiệm vụ sao? Ta bảo ngươi tra là để làm nhiệm vụ đấy, chuyện thừa thãi đừng có hỏi nhiều."
[Ồ...] Hệ thống bĩu môi, thực sự không dám hỏi thêm nữa.
Quả thực, hệ thống vào những lúc khác thì khá vô dụng, nhưng trong khoản nghe ngóng tin bên lề thì lại bách phát bách trúng.
Chưa đầy nửa ngày, nó đã lôi sạch sành sanh gia cảnh của Vương Duy Cốc ra, đến cả nhà hắn có mấy mẫu ruộng, nuôi mấy con gà cũng đều tra rõ mồn một.
Nhưng những thứ này Cố Chuẩn chẳng mảy may hứng thú. Hệ thống khoe khoang một hồi lâu mới chịu vào chủ đề chính:
[Chẳng phải ngươi muốn hỏi hắn quan tâm cái gì nhất sao? Đúng là thấy quỷ rồi, ai mà ngờ được cái tên Vương Duy Cốc đó lại là một đại hiếu tử, một người anh tốt cơ chứ!]
Cố Chuẩn lập tức nảy sinh hứng thú: "Nói rõ xem nào?"
[Gia cảnh Vương Duy Cốc rất bình thường, hắn có thể tới học đường học hành đều là nhờ mẫu thân và muội muội hắn làm việc thêu thùa cung phụng. Vương Duy Cốc nịnh bợ Cao Tu Văn cũng là vì muốn kiếm chút tiền từ chỗ hắn, để cha nương và muội muội hắn có những ngày tháng sống nhẹ nhàng hơn. Hắn tuy tâm địa hẹp hòi, a dua nịnh hót, nhưng đối xử với người nhà rất tốt, đặc biệt là vô cùng bao bọc muội muội.]
Cố Chuẩn gõ nhẹ lên mặt bàn: "Muội muội hắn bao nhiêu tuổi?"
Hệ thống tặc lưỡi: [Mười lăm rồi.]
"Hiện đang ở đâu?"
Hệ thống sửng sốt: [Ngươi hỏi cái này làm gì?]
"Ta tự có tính toán của ta." Cố Chuẩn cũng chẳng nói rõ.
Hệ thống thấy thật kỳ quái, nhưng vẫn báo cho hắn biết. Thật trùng hợp, hôm nay Vương Nhân vừa vặn ra ngoài mua đồ thêu, lúc này vẫn đang thương lượng giá cả chưa rời đi. Hơn nữa tiệm thêu đó cũng chẳng xa học đường là bao, thậm chí còn nằm ngay trên đường về nhà của Cố Chuẩn.
Tan học, Cố Chuẩn vội vàng thu dọn thư nang rồi trực tiếp rời đi.
Cao Tu Văn thấy hắn đi nhanh như vậy, có chút hối hận vì không kịp bố trí người chặn đường Cố Chuẩn. Nhưng cơ hội tốt nhường này hắn không cam tâm bỏ lỡ, Cao Tu Văn chẳng kịp suy nghĩ gì liền dẫn theo hai gã tay sai bám theo sau.
Hôm nay không động thủ được, đêm về chắc hắn tức tới mức mất ngủ mất.
Cố Chuẩn biết ba kẻ kia đang bám đuôi mình, nhưng hắn chẳng hề nao núng, trực tiếp đi theo lộ trình hệ thống đã chỉ dẫn.
Sau một khắc đồng hồ, Cố Chuẩn vừa vặn đi qua tiệm thêu kia. Hắn rảo bước thật nhanh, lúc lướt qua tiệm thêu không hề cố ý để tâm, thế là vừa vặn va phải một người bên trái.
Cố Chuẩn không sao, nhưng cô nương kia lại ngã nhào xuống đất, chiếc khăn tay cầm trên tay cũng rơi lả tả trên mặt đất.
Cố Chuẩn nhặt khăn tay lên, bước tới gần cúi người đưa cho đối phương, khẽ hỏi một câu: "Là khăn tay của cô nương phải không?"
Vương Nhân chỉ cảm thấy một giọng nói thanh khiết như dòng suối chảy vẳng bên tai. Lúc ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt tuấn mỹ không tì vết.
"Cô nương?"
"A, không sao." Mặt Vương Nhân nháy mắt đỏ bừng lên. Người này sao mà còn đẹp hơn cả nữ nhi nhà người ta thế này? "Khăn tay là của ta, đa tạ công tử."
"Tạ cái gì, vốn là do ta va phải cô."
Vương Nhân nhận lại khăn tay, ngơ ngác nhìn Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn mỉm cười: "Ta họ Cố, không biết quý tính của cô nương là gì?"
Khuôn mặt Vương Nhân nháy mắt đỏ lựng lên như gấc chín, đỏ lan từ gò má xuống tận dưới cổ.
Chứng kiến cảnh này, Cao Tu Văn vội vàng ngăn hai gã tay sai lại không cho bọn chúng tiến lên thêm. Dù cách vài bước chân nhưng Cao Tu Văn vẫn nhìn ra mồn một: Cố Chuẩn là đang để mắt tới cô nương nhà người ta rồi!
Cao Tu Văn không hề biết rằng, Vương Duy Cốc đứng sau lưng hắn lúc này sắc mặt đã đen như nhọ nồi.
Hắn chỉ đang lẩm bẩm một mình:
"Không ngờ cái tên Cố Chuẩn này lại là một kẻ đa tình, nhìn bộ dạng kia chắc là chấm cô nương đó rồi. Ừm, tiểu nương tử này tướng mạo cũng tạm được. Vương huynh, ngươi thấy ta thu nàng ta làm thông phòng thế nào?"
Vương Duy Cốc trợn mắt nhìn Cao Tu Văn với vẻ không thể tin nổi.
*Chú thích:
[1] Tam tư nhi hậu hành: Suy nghĩ kỹ ba lần rồi mới hành động. Chỉ sự thận trọng, chín chắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)