Cao phu nhân vừa bước qua ngưỡng cửa: "Ô, đây là con nhà ai thế này, sao ta chưa từng gặp qua? Tướng mạo rõ là sạch sẽ thanh tú."
Lý phu nhân liếc nhìn Cao phu nhân một cái, nể mặt mũi mà đáp lại một câu: "Nói ra e là ngươi không biết, đây là ấu đệ ấu muội của vị Cố công tử lần trước đã cứu mạng lão gia nhà ta."
"..." Ý cười của Cao phu nhân dần dần thu liễm, cả người sa sầm xuống đến mức mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Cố Trường Lạc lập tức ôm chặt lấy đùi Lý phu nhân. Con bé dẫu còn nhỏ tuổi, nhưng vì bình thường trong thôn hay bị đám trẻ con ức hiếp, nên sự nhạy bén với thiện ác của con người vô cùng tinh tường. Vị phu nhân xa lạ trước mắt này, dường như chẳng hề yêu thích nó cho lắm.
Lý phu nhân cũng có chút ngỡ ngàng. Bà vốn là đích nữ nhà Thừa tướng, phu quân cũng xuất thân từ Lý gia danh giá ở kinh thành, thời buổi này kẻ dám bày sắc mặt ra trước mặt bà quả thực hiếm thấy. Nhưng Lý phu nhân thoáng nhớ lại, đại khái cũng hiểu rõ sự tình ra sao. Giữa nhà họ Cao và nhà họ Cố quả thực là một đống rắc rối dây dưa không rõ. Trước khi gặp được cặp song sinh nhà họ Cố, Lý phu nhân còn giữ được thế trung lập, nhưng hiện tại lòng bà đã sớm nghiêng hẳn về một bên rồi. Nay lại nhìn Cao phu nhân trưng cái mặt thối ra, bà lập tức cảm thấy con người này quả thực là kẻ không có mắt nhìn.
Lý phu nhân vỗ vỗ lưng Cố Trường Lạc, ôn hòa cất giọng hỏi: "Ngoan, bị dọa sợ rồi sao?"
Ánh mắt Cao phu nhân lóe lên: "Quả thực là thất lễ với phu nhân rồi, ban nãy ta chỉ chợt nhớ tới vài chuyện không vui mà thôi."
Lý phu nhân lại chẳng thèm dung túng bà ta: "Nếu đã biết là chuyện không vui thì đừng nên nghĩ tới nữa, chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, cớ sao phải canh cánh trong lòng? Hơn nữa nhà họ Cao các ngươi dù sao cũng là gia hộ có máu mặt trong huyện thành này, nay ngay trước mặt trẻ nhỏ lại làm ra cái sắc mặt đó, quả thực rất khó coi."
Cao phu nhân chợt sững người.
Bà ta đây còn chưa kịp mở lời, cớ sao Lý phu nhân đã tuôn ra một tràng như vậy? Hơn nữa nghe ý tứ của bà, dường như chuyện gì cũng tường tận hết rồi? Lẽ nào bà đã cho người điều tra?
Lý phu nhân thấy bà ta ngẩn tò te, lại càng thêm không vui: "Không biết Cao phu nhân hôm nay lặn lội tới đây rốt cuộc là vì chuyện gì?"
Cao phu nhân nào dám nói bóng nói gió thêm nữa, bà ta vội vàng đẩy nữ nhi Cao Cầm lên phía trước: "Vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là thấy ngài suốt ngày không bước chân ra khỏi cửa, sợ ngài quanh quẩn trong quan xá này sinh ra buồn chán, nên mới tới tìm ngài tâm tình. Từ bận làm phiền lần trước, Cầm tỷ nhi nhà ta vẫn luôn nhớ mong ngài, nằng nặc đòi ta dẫn tới thăm ngài cho bằng được."
Cao Cầm cũng tỏ vẻ thân thuộc sấn tới trước mặt Lý phu nhân, mang cái dáng vẻ ngây thơ hoạt bát: "Cầm tỷ nhi muốn xem chú chó nhỏ ngài nuôi, phu nhân ơi nó ở đâu rồi? Có thể cho Cầm tỷ nhi xem một chút được không?"
Nói đoạn, Cao Cầm còn bắt chuyện với Cố Trường Lạc: "Muội muội vẫn chưa gặp Phú Quý đúng không? Nó trông đẹp lắm, muội có muốn ta dẫn muội cùng đi xem không?"
Lý phu nhân nhướng mày, khá khen cho một vị Cao cô nương không biết khách sáo là gì!
Có điều Cố Trường Lạc không mấy thiện cảm với vị tiểu tỷ tỷ trước mắt này, thế nên con bé lắc đầu nguầy nguậy.
Lý phu nhân vừa vuốt lưng trấn an con bé, vừa lên tiếng: "Kim Xảo, nếu Cao tiểu thư đã muốn xem, vậy ngươi đi dắt Phú Quý tới đây đi."
Cao phu nhân vội vàng nói: "Như vậy sao tiện? Cứ để đám trẻ ra ngoài vườn xem chẳng phải xong rồi sao?"
"Không sao." Giọng điệu của Lý phu nhân vô cùng lạnh nhạt.
Kim Xảo lĩnh mệnh lui xuống, chẳng mấy chốc đã dắt chú chó nhỏ quay lại. Ngày thường con chó này vốn được nuôi ngoài sân, Lý phu nhân nuôi nó chẳng qua cũng chỉ để trêu đùa cho vui, căn bản chưa từng cho nó bước chân vào chính sảnh. Chỉ là hôm nay đông người, không cho vào không được.
Phú Quý vừa tiến vào, Cao Cầm liền nhảy bổ tới đòi bế, dọa cho Phú Quý sủa ầm lên ăng ẳng, tiếng sủa khiến đầu óc Lý phu nhân ong ong nhức nhối.
Nhưng dẫu Phú Quý có giãy giụa thế nào, Cao Cầm vẫn vòng tay ôm rịt lấy nó vào lòng: "Phú Quý à, bao nhiêu ngày không gặp, ngươi có nhớ ta không? Ta biết ngay là ngươi nhớ ta mà, nên ta mới tới thăm ngươi đây này. Ây da đừng sủa nữa, ta biết ngươi nhớ ta rồi, thật tội nghiệp, lần sau ta chắc chắn sẽ qua thăm ngươi sớm hơn, chịu không?"
Cao phu nhân hùa theo: "Phu nhân ngàn vạn lần đừng trách cứ, Cầm tỷ nhà ta trời sinh tính tình lương thiện, cực kỳ yêu thích chó mèo, đám thú cưng trong phủ đều rất thích gần gũi con bé, ta thấy Phú Quý dường như cũng rất mến nó đấy."
Khóe miệng Cố Trường An giật giật. Nó nhìn kiểu gì cũng thấy Phú Quý đang sợ hãi vô cùng. Cứ nhìn cái móng vuốt kia mà xem, hận không thể cào rách tươm mặt của Cao Cầm. Giãy giụa tới mức đó mà vẫn nhắm mắt nhắm mũi bảo là thích, thế này chẳng phải là tự coi mình là kẻ ngốc thì cũng là coi người khác là kẻ ngốc hay sao.
Có điều bất luận là trường hợp nào, Lý phu nhân đã định là chẳng bao giờ ưa nổi. Bà chỉ ậm ừ lấy lệ một câu, rồi lại tự lôi cửu liên hoàn ra chơi cùng Cố Trường Lạc.
Cao phu nhân liếc mắt ra hiệu cho Cao Cầm. Cao Cầm ngầm hiểu, lập tức sán tới nắm lấy tay Cố Trường Lạc: "Muội muội đang chơi cửu liên hoàn sao? Hay là chúng ta chơi cùng nhau nhé?"
Cố Trường Lạc vội vã rụt bàn tay nhỏ bé về.
Lý phu nhân khéo léo chối từ: "Con bé nhát gan, không thích chơi cùng người lạ."
"Nhưng Cầm tỷ nhi đâu tính là người lạ, phu nhân, Cầm tỷ nhi đã qua thăm ngài biết bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ ngài vẫn coi con là người ngoài sao?"
Lý phu nhân trong lòng cạn lời, nín nhịn hồi lâu mới rặn ra được một câu: "... Đương nhiên là không."
"Vậy thì tốt quá, con còn tưởng phu nhân đã sinh lòng xa cách với con rồi cơ." Cao Cầm cũng đích thị là kẻ mặt dày. Dù sao trước khi đến đây hôm nay, mẫu thân đã dạy dỗ con bé cẩn thận, nhất định phải trường mặt ra trước Tri huyện phu nhân nhiều hơn, nhất định phải giành được sự yêu thích của bà. Chỉ có như vậy, phụ thân mới để mắt tới mẹ con bọn họ, mới không hết lần này tới lần khác dung túng cho đám di nương leo lên đầu lên cổ. Vì để lấy lòng Lý phu nhân, Cao Cầm sẵn lòng chịu đựng đôi chút tủi thân. Con bé tự cho mình là thấu hiểu lòng người, lên tiếng: "Có phải muội muội không biết chơi trò cửu liên hoàn này không? Hay là chúng ta qua bên kia, ta dạy muội chơi nhé? Ta chơi trò này giỏi lắm đấy."
Lời vừa dứt, con bé lại quay sang Lý phu nhân: "Phu nhân, ta vừa nhìn muội muội này đã thấy mến rồi. Ngài cứ để ta dẫn muội ấy đi chơi đi, ta biết chăm sóc người khác lắm, nhất định sẽ chăm lo cho muội ấy đàng hoàng. Ngài đồng ý đi, được không..."
Một câu phu nhân hai câu phu nhân, cứ ríu rít líu lo ồn ào tới mức khiến Lý phu nhân choáng váng cả đầu óc.
Bà quả thực không ưa nổi loại trẻ con om sòm tới nhường này. Giờ mà còn lải nhải thêm vài câu nữa, không chừng đêm nay bà ngủ lại gặp ác mộng cũng nên.
Bị một cặp mẹ con không có nhãn lực lởn vởn bên cạnh, Lý phu nhân chỉ đành hỏi dò hai huynh muội: "Trường An, Trường Lạc, hai đứa có muốn qua bên kia chơi không?"
Cố Trường An nhìn thấu sự khó chịu của Lý phu nhân, bèn tinh ý nói: "Nếu tỷ tỷ đây đã mở lời, vậy chơi cùng một chút cũng không sao."
Lý phu nhân như được đại xá: "Kim Xảo, ngươi qua đây bế Trường Lạc tới chiếc sập trong gian trong đi. Mang cả mấy món đồ chơi lặt vặt kia sang đó, cứ để ba đứa chúng nó tự mình qua đấy chơi."
Dứt lời, Kim Xảo bèn bước tới bế Cố Trường Lạc đi.
Cố Trường Lạc vốn hiếm khi được người ta bế ẵm như vậy. Ở nhà tuyệt nhiên chẳng có ai ẵm con bé, nhiều lắm khi ra ngoài đại ca cũng chỉ dắt tay mà thôi. Nhưng từ khi tới đây, hình như con bé chưa hề phải chạm chân xuống đất. Lúc được bế tới sập gian trong, Cố Trường Lạc còn khẽ đung đưa đôi chân nhỏ, cảm giác được người ta ẵm đi đường quả thực rất tuyệt vời.
Kim Xảo cũng bưng hết đống đồ ăn vặt qua đó, ân cần dặn dò: "Các vị cô nương công tử nếu có chuyện gì phân phó, cứ việc gọi ta là được."
Cao Cầm tỏ vẻ ngoan ngoãn: "Biết rồi tỷ tỷ."
Kẻ dẻo miệng ai mà chẳng thích? Nhưng không may là Kim Xảo lại không hề ưa nổi. Sau khi khách sáo lui xuống, Kim Xảo vẫn tiếp tục túc trực bên cạnh Lý phu nhân.
Ngay khi bóng nàng ấy vừa khuất dạng, Cao Cầm bắt đầu giở thói hẹp hòi. Con bé cười mỉa với Cố Trường An: "Đệ đệ, ngươi có thể lấy giúp ta chút mứt hoa quả đằng kia không?"
"Ngươi không có tay à?"
Cao Cầm cau mày bất mãn: "Ngươi không muốn thì thôi, ta ra ngoài mách nương ta vậy. Ta có lòng tốt rủ các ngươi cùng chơi, kết quả các ngươi thì hay rồi, nhờ lấy chút đồ cũng không tình nguyện."
Nói đoạn, con bé trịch thượng quát lên: "Ngươi có đi hay không?!"
Cố Trường Lạc nào nỡ để nhị ca chịu uất ức, liền chủ động lên tiếng: "Để muội đi lấy."
"Không cần, nhị ca đi lấy!" Cố Trường An nghiến răng, lẳng lặng bò dậy khỏi sập, bưng luôn nguyên mâm mứt hoa quả quay lại.
Ăn đi, nhét hết đống này vào mồm xem có nghẹn chết ngươi hay không? Nếu không phải nó muốn ghi điểm trước Lý phu nhân để giúp đỡ đại ca, nó mới thèm để mắt tới cái đồ đáng ghét này. Trước mặt một kiểu, sau lưng một nẻo, thật ghê tởm!
Cao Cầm mới nếm đúng một viên đã vứt xó, giở giọng đâm thọc: "Lúc trước ta tới, phu nhân đãi ta loại mứt ngon lắm cơ mà, sao lần này mùi vị lại tệ thế này? Chắc không phải do ta lâu ngày không ghé, nên phu nhân cũng lười chẳng buồn chuẩn bị mứt ngon nữa đi?"
Cố Trường An: "Hừ!"
"Có điều phu nhân hẳn là vẫn nhớ ta thích ăn mứt, nếu không cũng chẳng cất công để hẳn một khay trong phòng. Ở nhà ta mỗi lần ăn mứt, đều là hạ nhân bưng đĩa tới tận tay. Phải rồi, nhà các ngươi e là còn chẳng có lấy một hạ nhân nhỉ? Nhìn bộ dạng các ngươi thế kia chắc cũng chẳng đào đâu ra bạc mà thuê người làm."
Cố Trường An cười khẩy không đáp.
Cao Cầm lườm nguýt một cái, tỏ vẻ hơi đáng tiếc vì chưa thể chọc điên được đối phương.
Ở gian ngoài, Cao phu nhân đã bắt đầu thao thao bất tuyệt với Lý phu nhân. Chính xác mà nói là Cao phu nhân huyên thuyên, còn Lý phu nhân thì tai này lọt qua tai kia.
Lý phu nhân chẳng mấy để mắt tới Cao phu nhân. Mang tiếng là phu nhân quan lại, nhưng kỳ thực xuất thân cũng chỉ là hạng tiểu môn tiểu hộ, chẳng có lấy một chút kiến thức, càng không rành rọt lễ nghi gia giáo. Chút mưu hèn kế bẩn kia người khác liếc qua là thấu ngay, ngặt nỗi bà ta lại cứ thích ra vẻ khôn lỏi, nhất quyết phải tới tận cửa nhà bà để làm trò ngu xuẩn. Chỉ nhìn cái điệu bộ ngu xuẩn của bà ta, Lý phu nhân đã đinh ninh phụ mẫu Cố Chuẩn tuyệt đối là những con người quang minh chính đại, trong sạch đàng hoàng.
Lý phu nhân dường như nảy sinh tâm lý chống đối. Càng nghe Cao phu nhân tung hô nữ nhi của mình, bà càng cảm thấy khó chịu tột độ, thế là bà quay phắt sang tâng bốc cặp song sinh hết lời.
"Ta biết Cầm tỷ nhà ngươi tốt rồi, nhưng chẳng hiểu sao từ khi gặp Trường An và Trường Lạc ta lại thấy vô cùng hợp nhãn. Ta tới huyện Diêm Quan này đã lâu, quả thực chưa từng gặp đứa trẻ nào thông minh lanh lợi qua mặt được hai đứa nó."
Cao phu nhân cảm thấy khóe miệng mình cứng đờ chẳng nặn nổi nụ cười: "Chỉ là xuất thân của hai đứa trẻ này..."
"Xuất thân thì có hề gì. Chỉ là hiện tại thời cơ chưa thỏa đáng, nếu không ta trực tiếp nhận hai đứa trẻ này làm con nuôi luôn ấy chứ."
Nhận làm con nuôi? Khá cho cái trò nhận làm con nuôi!
Cao Cầm trong gian cách vách vừa vặn vểnh tai nghe lọt câu này, không trượt một chữ. Con bé cất công lấy lòng xu nịnh suốt bấy lâu, kết cục lại bị hai đứa ranh con nhà quê này hớt tay trên, quả thực là có thể nhẫn nhịn nhưng chẳng thể nào nuốt trôi cục tức này!
Cao ngạo như Cao Cầm sao có thể cam tâm chấp nhận kết cục này, con bé vốn mang cái nết nóng nảy cục cằn, lúc này lập tức bùng nổ.
"Ngươi, mau đi rót cho ta thêm chén trà!" Cao Cầm hung hăng trừng mắt ra lệnh cho Cố Trường An.
Cố Trường An sa sầm khuôn mặt nhỏ: "Ngươi đừng có hiếp người quá đáng?"
"Cứ ức hiếp ngươi đấy thì sao? Ta không chỉ ức hiếp ngươi, ta còn bảo cha ta ức hiếp đại ca ngươi nữa! Ngươi có thể không đi, nhưng nếu ngươi không ngoan ngoãn nghe lời, ngày mai đại ca ngươi gặp phải tai ương gì thì ta không đảm bảo được đâu."
Cũng thật kỳ lạ, Cao Cầm rõ ràng vẫn còn ít tuổi, thế mà từng câu từng chữ đã toát ra cái mùi vị cay nghiệt thâm hiểm: "Còn không mau cút đi rót trà, bản tiểu thư khát rồi!"
Cố Trường An siết chặt nắm đấm, hồi lâu sau, nó đành cắn răng nhẫn nhịn khuất phục.
Cứ chờ đấy, đợi khi nó lấy lại được danh dự, nhất định sẽ không tha cho con nhãi xấu xí này!
Thấy nó rời đi, Cao Cầm hướng ánh mắt về phía Cố Trường Lạc còn đang ngơ ngác chẳng hiểu sự tình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Con nhãi nhà quê này, cút xuống đất cho ta!
Chân trước Cố Trường An vừa bước ra khỏi gian vách, chân sau đã vẳng tới tiếng vật nặng rơi rầm xuống đất, chấn động đến mức trái tim nó như đập lỡ nhịp.
Nguy rồi! Cố Trường An bừng tỉnh, lập tức quay ngoắt người lao vào.
Vừa bước được vài bước, nó đã thấy muội muội mình ngã nhào trên đất, trán rách toạc. Tia máu tứa ra từ trán chảy dọc tới tận khóe mắt, chói mắt đến cực điểm.
Cố Trường An sợ hãi chôn chân tại chỗ.
"Nhị ca!" Cố Trường Lạc ngơ ngác ngồi bệt dưới đất, uất ức đến mức bỗng òa khóc nức nở. "Nhị ca, đau quá!"
Cố Trường An cuống cuồng lao vụt tới.
Cao Cầm đảo mắt liên hồi, ngã lăn ra đất, tự véo mạnh vào đùi mình một cái, nước mắt liền tuôn rơi lã chã.
Hắn mới vừa cảm thấy không ổn, hệ thống liền nhảy ra, Cố Chuẩn liền bật thốt lên hỏi: “Có phải Trường An cùng Trường Lạc đã xảy ra chuyện hay không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)