Lúc Cố Chuẩn quay lại, liền thấy hai đứa trẻ đã chơi đùa đến mức quên cả trời đất. Còn Lý phu nhân chẳng hiểu sao cứ nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ, có chút quỷ dị.
Cố Chuẩn không muốn mạo phạm người khác, nên cố tình vờ như không thấy.
Lý phu nhân âm thầm lắc đầu. Nếu hôm nay không nghe được những chuyện này, bà thực sự chẳng thể nào tưởng tượng nổi đứa trẻ này sau lưng lại phải gánh chịu nhiều ấm ức đến vậy.
Buổi trưa, ba huynh muội nhà họ Cố ở lại đây dùng bữa.
Lý phu nhân bế Cố Trường Lạc lên bàn, chợt nhận ra quy củ ăn uống của hai huynh muội này cũng cực kỳ nề nếp. Ăn uống chậm rãi từ tốn, căn bản chẳng cần ai phải đút. Nhớ lại tiểu nữ nhi nhà họ Cao lần trước, lớn ngần ấy rồi mà ăn cơm vẫn phải có người đuổi theo sau đút từng thìa. Quả thực người với người, chẳng thể đem ra so sánh.
"Nếm thử miếng cá này đi, không có xương đâu." Lý phu nhân gắp hai miếng bụng cá, một miếng cho Cố Trường Lạc, một miếng cho Cố Trường An, tuyệt nhiên chẳng chút thiên vị.
Cố Chuẩn nhìn hai tiểu hỗn đản này ăn uống sung sướng, nhất thời cũng chẳng bận tâm xem bọn chúng rốt cuộc đã nói những gì với Lý phu nhân. Vốn dĩ Cố Chuẩn định bụng ăn xong bữa trưa, ngồi lại thêm chốc lát rồi dẫn hai đứa nhỏ về. Ngờ đâu Lý phu nhân nằng nặc giữ chúng lại thêm một lúc, mà cái "một lúc" này lại kéo dài đến tận chập tối.
Lý phu nhân ôm Cố Trường An, liếc nhìn sắc trời bên ngoài, cất lời: "Giờ này cũng vừa vặn tới bữa tối rồi, chi bằng dùng xong bữa rồi hẵng về. Tầm này về nhà lại phải nấu nướng, hà tất phải rước lấy vất vả? Hơn nữa hai đứa nhỏ lại đang tuổi ăn tuổi lớn, tuyệt đối không thể để chúng chịu đói được."
Cố Chuẩn lúc này mới nhận ra, Lý phu nhân quả thực rất để tâm đến hai đứa nhỏ nhà mình. Lời đã nói đến nước này, Cố Chuẩn còn biết từ chối thế nào nữa? Đành thuận theo dùng thêm một bữa tối nữa.
Chạng vạng, lúc bọn họ rời đi, chính Lý phu nhân đã sai xe ngựa đưa đón đàng hoàng. Lúc chia tay, Lý phu nhân ngẫm nghĩ một lát, lại mở lời: "Hay là... ngày mai ngươi lại đưa hai đứa nhỏ qua đây đi."
Cố Chuẩn nghe xong ngỡ như tai mình nghe nhầm. Hai cái tiểu hỗn đản kia vẫn mang vẻ mặt ngây thơ vô tội ngồi trên xe ngựa, hoàn toàn mù tịt về những gì đang diễn ra.
Cố Chuẩn đáp: "Đa tạ phu nhân hậu ái, chỉ là ngày mai học sinh còn phải lên lớp."
"Vậy thì ngày mốt đưa qua đây."
"Nhưng..." Ngày mốt hắn vẫn phải đi học mà.
Lý phu nhân căn bản không cho hắn cơ hội từ chối: "Biết ngươi phải lên lớp, ta cũng không bắt ngươi phải đích thân đưa tới. Đến lúc đó ta sai Kim Xảo đánh xe ngựa qua đón chúng là được rồi."
Cố Chuẩn dù thấy chuyện này cũng không tồi, nhưng lại không thể sảng khoái nhận lời ngay, đành tỏ vẻ khó xử: "Hai đứa nó thỉnh thoảng cũng hơi nghịch ngợm, làm phiền đến sự thanh tịnh của phu nhân thì không hay cho lắm."
"Phiền gì chứ. Một mình ta quanh quẩn trong quan xá này cũng vô vị lắm, giữ chúng lại bên cạnh cho náo nhiệt. Ngươi cũng đừng từ chối nữa, cứ hỏi xem bọn chúng có đồng ý hay không đã."
Lý phu nhân nói xong, mang bộ dạng nắm chắc phần thắng nhìn về phía cặp song sinh.
"Trường An, Trường Lạc, hai đứa tự nói xem, ngày mốt có muốn sang đây xem chó con nữa không?"
Cố Trường Lạc nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, dứt khoát đáp ngay: "Muốn ạ!"
Lý phu nhân mỉm cười, cảm thấy đứa trẻ này quả thực rất hợp ý mình, tâm linh tương thông. Thế là bà quay sang nói với Cố Chuẩn: "Thấy chưa, hai đứa nhỏ đều muốn qua đây rồi, ngươi đừng có cản trở nữa."
Lý phu nhân đã lên tiếng, Lý Huống đứng bên cạnh nửa lời ý kiến cũng không có. Lý Huống vốn không thích chăm trẻ con, ngay cả đích tôn trong nhà ông cũng hiếm khi bồng bế. Nhưng hai đứa trẻ này có đến thì ông cũng chẳng phải nhọc công chăm sóc. Đã không phải đích thân chăm, thì đến hay không cũng chẳng thành vấn đề.
Sự tình cứ thế được quyết định.
Lúc ngồi trên xe ngựa trở về, Cố Chuẩn mới sực nhớ ra bèn tra khảo: "Hôm nay hai đứa ở cạnh phu nhân rốt cuộc đã nói những chuyện gì?"
Cố Trường Lạc thành thật khai báo: "Bọn muội nói nhiều lắm, giờ cũng chẳng nhớ nổi đã nói những gì nữa."
Cố Chuẩn đưa mắt nhìn sang Cố Trường An.
Cố Trường An quả nhiên vẫn đáng tin cậy hơn: "Muội muội kể cho Lý phu nhân nghe rất nhiều chuyện trong nhà, Lý phu nhân có vẻ cũng rất thích nghe."
Chuyện trong nhà? Cố Chuẩn ngẫm lại liền thấu ngay nguyên do tại sao ban nãy Lý phu nhân lại đối xử với hắn như vậy. Chắc hẳn là bà nghĩ hắn trong sống thôn bị người ta ức hiếp đủ đường, không nơi nương tựa. Tuy khác xa với thực tế nhưng kết quả mang lại tốt đẹp là được.
Sau khi về nhà, Cố Chuẩn lại chia một ít đồ vật Lý phu nhân tặng lúc chiều mang sang nhà Ngô thẩm.
Nàng dâu nhà Ngô thẩm vừa nhìn thấy hai mắt đã sáng rực lên, tấm tắc khen ngợi không ngớt: "Đại lang à, ba huynh muội các ngươi chuyến này tiền đồ xán lạn rồi. Chẳng than chẳng vãn mà đã kết thân được với Lý đại nhân. Có Lý đại nhân đứng sau chống lưng, đường công danh sau này kiểu gì cũng xuôi chèo mát mái."
"Mau ngậm cái miệng ngươi lại, suốt ngày chỉ biết bép xép nói năng xằng bậy."
Ngô thẩm lườm nguýt nàng dâu tỏ vẻ ghét bỏ, rồi quay sang căn dặn Cố Chuẩn.
"Cũng chẳng phải thẩm cố ý giội gáo nước lạnh, nhưng có vài lời không thể không nói. Tuy Lý đại nhân khách sáo, tặng ngươi nhiều đồ như vậy, nhưng chúng ta cũng không thể cứ ngửa tay nhận hoài được. Há miệng mắc quai, nhận đồ thì tay cũng phải nể. Dù hiện tại người ta chẳng nhờ vả gì mình, nhưng cái thứ ân tình này chung quy không thể nợ quá nhiều."
Cố Chuẩn hiểu bà có lòng tốt, liền đáp: "Thẩm yên tâm, ta tự có chừng mực."
"Biết vậy là tốt rồi, ngươi từ nhỏ đã hiểu chuyện, mấy lời này thực ra cũng chẳng đến lượt thẩm phải nhắc nhở, là do thẩm hay lo xa thôi."
...
Đêm xuống, Lý Huống vừa rửa mặt xong bước vào nội thất, liền thấy Lý phu nhân đang ngồi bên mép giường thêu áo. Lý Huống sấn tới, giật phắt kim chỉ khỏi tay bà: "Trời tối mù tối mịt thế này còn thêu thùa, đôi mắt không cần nữa sao?"
"Chỉ còn nốt mấy mũi nữa thôi."
"Một mũi cũng không được." Lý Huống thẳng tay vứt áo và kim chỉ sang một bên. Hai người họ dẫu chưa phải móm mém già nua, nhưng quả thực cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Tầm tuổi này quan trọng nhất là phải chú ý dưỡng sinh, nếu không đợi đến lúc già khụ lại mù lòa điếc lác thì khổ thân.
Lý Huống tháo giày, ngả lưng xuống giường.
Lư hương trong phòng đã tắt lịm. Thứ hương đó ban ngày điểm qua chút đỉnh thì được, chứ ban đêm lúc ngủ mà đốt thì thấy có phần không tốt cho sức khỏe. Nhưng hương thơm vẫn còn phảng phất lúc có lúc không, mơn trớn cơn buồn ngủ ùa tới.
Lý Huống dẫu buồn ngủ ríu mắt nhưng vẫn cố khơi chuyện: "Ta thấy bà có vẻ rất thích hai đứa nhỏ đó nhỉ, thường ngày có thấy bà để tâm tới đứa trẻ nhà ai tới mức này đâu."
"Bọn trẻ thường ngày ta gặp đâu có ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng hai đứa nó." Lý phu nhân hễ nhắc tới hai bảo bối là lại hăng say.
"Cũng chẳng hiểu Cố Chuẩn kia nuôi nấng kiểu gì, mà lại bồi dưỡng ra được hai huynh muội xuất chúng đến thế. Vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, nhất là tiểu cô nương kia, mồm mép lanh lợi líu lo như chim bách thanh vậy. Có con bé ở đây, ta đảm bảo suốt một ngày dài cũng chẳng thấy buồn chán chút nào."
"Chẳng phải bà ghét ồn ào nhất sao?"
"Sao mà đem so sánh như thế được?" Lý phu nhân vừa nói xong, sực nhớ ra bản tính của trượng phu, liền biết có giải thích ông cũng chẳng thấu: "Tóm lại là hai đứa nhỏ đó có duyên với ta."
"Biết rồi, biết rồi." Lý Huống kéo chăn đắp kín người: "Canh giờ không còn sớm nữa, mau ngủ đi."
Lý phu nhân lại chẳng buồn ngủ chút nào, nằm xuống rồi miệng vẫn không chịu ngừng:
"Nói thật nhé, nếu không nhờ hai đứa nhỏ này, ta cũng chẳng biết Cố Chuẩn sống gian khổ đến nhường ấy."
Lý Huống lén dỏng tai lên nghe ngóng.
"Ta nghe nói người trong thôn đối xử với hắn tệ bạc lắm, dăm ba cái lời cay độc giễu cợt chắc chắn là không thiếu, đến cả lũ ranh con vắt mũi chưa sạch cũng dám bắt nạt hắn."
"Cũng thật kỳ lạ, theo lý mà nói có thể nuôi nấng ra ba đứa trẻ như vậy, cha mẹ chúng dẫu sao cũng đâu đến nỗi quá sức tệ hại. Liệu trong chuyện này có hiểu lầm gì chăng?"
Lý phu nhân chợt nhớ lại những chuyện Kim Xảo dò la được bận trước. Mấy chuyện của nhà họ Cố, dường như chuyện nào cũng thấp thoáng bóng dáng của nhà họ Cao. Lý phu nhân nảy ra một suy nghĩ: "Lão Lý này, ông nói xem liệu chuyện cha mẹ Cố Chuẩn có phải là do nhà họ Cao giở trò không?"
Lý Huống ghi tạc trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ không tin, cười khẩy đáp: "Cái đầu óc này của bà, không đi phá án thì quả là phí."
Lý phu nhân nói xong cũng tự thấy có phần không thỏa đáng. Gia đình họ với nhà họ Cao chẳng ân chẳng oán, vô duyên vô cớ nghi ngờ người ta như vậy quả thực không có đạo đức cho lắm. Nhưng Lý phu nhân lại thực tâm thương xót Cố Chuẩn: "Có phải do người nhà họ Cao làm hay không khoan bàn tới, nhưng tóm lại Cố Chuẩn chắc chắn là một đứa trẻ tốt. Ta thấy ông bình thường rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì, chi bằng sớm nhận hắn làm đệ tử đi. Mầm non tốt thế này ông mà bỏ qua, mai này bị kẻ khác nhặt mất thì đừng trách ta không nhắc trước nhé."
Lý Huống trở mình, trong lòng âm thầm ghi nhớ, nhưng lại không kiên nhẫn đáp: "Được rồi, được rồi, ngủ đi."
"Cũng chỉ là nói vậy thôi, ông không thích nghe thì ta không nói nữa." Lý phu nhân xuống giường thổi tắt nến, cũng chuẩn bị an giấc.
Lý Huống ngọ nguậy thêm một chốc, trong lòng lại bắt đầu suy tính chuyện thu nhận đồ đệ.
Ông vốn xuất thân là Nhất giáp, đường đường chính chính là Thám hoa lang. Làm quan bao nhiêu năm nay mà chưa từng thu nhận một đệ tử nào. Chẳng phải không muốn, mà là chưa gặp được người thích hợp. Nói câu khó nghe, Lý Huống ngay cả hai nhi tử ruột thịt của mình cũng chẳng màng để mắt tới, huống hồ chi là người ngoài. Nhưng với đứa trẻ Cố Chuẩn này, Lý Huống quả thực đã động lòng. Thông tuệ, cầu tiến, biết chừng mực, quan trọng nhất là Lý Huống luôn có cảm giác Cố Chuẩn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Đây vốn dĩ chẳng phải chuyện gì xấu. Sống ở đời, chung quy cũng phải biết đôi chút thủ đoạn. Thế nhưng bảo ông dễ dàng thu nhận đồ đệ như vậy, Lý Huống lại thấy không cam tâm.
Muốn làm đệ tử của ông, ít nhất cũng phải qua ngũ quan trảm lục tướng [1]. Nếu không thiết lập rào cản cho Cố Chuẩn, nói không chừng quay lưng đi hắn lại chẳng thèm trân quý.
Không được, lần gặp tới nhất định phải làm khó Cố Chuẩn mới được.
Cố Chuẩn nào biết được tâm tư của Lý Huống. Sau khi về nhà, hắn lại lôi giấy bút ra luyện thêm vài bức họa. Hệ thống bảo kỹ thuật phác họa của hắn cùng lắm cũng chỉ đạt mức trung bình, đợi khi nào luyện thành thạo rồi, nó sẽ thưởng cho hắn một tập tranh sơn dầu, khi ấy có thể vẽ chân thực hơn nhiều.
Cố Chuẩn vốn xuất thân vẽ tranh sơn thủy, chỉ theo đuổi sự bay bổng tả ý chứ không cầu độ chân thực. Nhưng chuyện này... hắn cũng đành phải thừa nhận, có những lúc những thứ độc lạ lại dễ dàng được người đời săn đón hơn. Hiện tại hắn đang thiếu tiền, sớm ngày mài giũa kỹ năng vẽ cho tốt, liền có thể kiếm thêm chút bạc vụn.
Hệ thống thấy đầu óc hắn toàn là tiền bèn nảy sinh hứng thú: [Hay là ngươi giao tiền cho ta đi, ta giúp ngươi bảo quản. Để ở chỗ ta là an toàn nhất, chẳng kẻ nào trộm được đâu.]
Hệ thống cũng rất thích cái cảm giác được cai quản tiền bạc. Nếu để nó nắm giữ quyền lực tài chính trong nhà, Cố Chuẩn kiểu gì cũng phải nhìn nó bằng con mắt khác. Đây chính là sức mạnh của đồng tiền.
"Ngươi chắc chắn muốn quản tiền sao?"
[Ngươi không tin ta?] Hệ thống hùng hồn chất vấn ngược lại.
Cố Chuẩn nở một nụ cười kỳ quái, hồi lâu sau mới lấy túi tiền ra ném vào không gian.
Hệ thống vội vàng đón lấy gia tài này. Chỉ là vừa mở túi tiền ra, hệ thống liền đứng hình.
Nó vẫn không cam tâm nhìn lại một lần nữa, kết quả soi đi soi lại cũng chẳng đẻ thêm được một đồng nào.
[Bốn mươi văn tiền? Sao lại ít thế này, lần trước chẳng phải vừa chép sách rồi sao?] Hệ thống không dám tin vào mắt mình.
"Chứ ngươi tưởng có bao nhiêu?"
[Dù sao cũng không đến mức ít thế này chứ.]
Cố Chuẩn lạnh lùng đáp trả: "Thường ngày chi tiêu sinh hoạt không tốn tiền chắc?"
[...] Hệ thống câm nín. Nó ngàn vạn lần không ngờ, ký chủ nhà mình lại có thể nghèo đến nông nỗi này.
Cố Chuẩn đứng bên cạnh vẫn chậm rãi buông lời châm chọc: "Tiền sinh hoạt phí nửa tháng tới đều nằm trong đó, ngươi giữ cái túi tiền cho cẩn thận vào, lúc nào cần ta sẽ tìm ngươi lấy."
[Có tí tiền lẻ này, làm sao đủ xài nửa tháng?] Hệ thống sắp phát điên đến nơi. Nó chợt nhận ra mình vừa tự rước họa vào thân.
"Đó không phải là chuyện ta cần bận tâm, ai bảo ngươi đòi quản tiền làm gì?" Cố Chuẩn ung dung đóng vai "chưởng quỹ phủi tay".
"Đại quyền tài chính giao hết cho ngươi, liệu mà làm cho tốt, ta chờ ngươi dùng tiền đẻ ra tiền đấy."
Hệ thống tức muốn thổ huyết nhưng chẳng nói nên lời.
Cái tên này quả thực không thèm nói đạo lý, rõ ràng là muốn lợi dụng nó!
Đáng hận là vừa nãy nhất thời đầu óc nó chập mạch, thế quái nào lại thốt ra câu ngu xuẩn đó.
Cái gì mà chưởng quản đại quyền tài chính? Thật nực cười, căn bản là làm gì có tiền mà quản!
Lý phu nhân cũng coi như giữ đúng lời hứa, ngày hôm sau quả thực không sai người tới thôn Hạnh Lâm. Chỉ là sáng sớm ngày thứ ba, khi Cố Chuẩn còn chưa lên đường tới tư thục, bà đã phái Kim Xảo đánh xe ngựa tới đón cặp song sinh qua huyện nha. Tốc độ chớp nhoáng này, đến Cố Chuẩn cũng phải bái phục.
Vốn dĩ Lý phu nhân định dành trọn một ngày để vui đùa cùng hai đứa trẻ, ngờ đâu mới qua hết buổi sáng, bên ngoài quan xá đã đón tiếp hai vị khách không mời mà đến.
*Chú thích:
[1] Qua ngũ quan trảm lục tướng: Thành ngữ lấy từ điển tích Quan Vũ thời Tam Quốc vượt qua năm cửa ải, chém sáu viên tướng của Tào Tháo. Ý chỉ việc vượt qua nhiều gian nan thử thách cực kỳ khó khăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)