Đới Kiều kích động muốn nhảy xuống giường vồ lấy Diệp Khê.
Diệp Khê sợ hết hồn.
"Cậu đừng có kích động."
"Cậu tự nhiên đùng đùng đi lấy chồng, tớ còn chẳng biết mặt ngang mũi dọc chồng cậu ra sao, sao mà không kích động cho được?"
Diệp Khê: "Không phải Tây, là người trong nước, nhà anh ấy cũng ở Kinh Thị."
"Tên là gì? Nhà làm nghề gì?"
"Anh ấy tên là Thẩm Dật Xuyên, nhà hình như kinh doanh buôn bán, kinh doanh cái gì thì tớ chưa hỏi."
"Việc làm ăn thế nào? Có tiền không?"
"Có, ở bên nước F anh ấy sống trong một tòa lâu đài cực kỳ lộng lẫy."
"Lâu đài chẳng phải để cho công chúa ở sao?"
Diệp Khê: "..."
Đới Kiều xua tay: "Mấy cái đó không quan trọng, quan trọng nhất là có đẹp trai không?"
Diệp Khê e thẹn gật đầu.
"Rất đẹp trai."
"Đẹp hơn cả Tạ Hạo cơ à?"
"Tớ không có."
"Sao lại không có được? Giấy đăng ký kết hôn đâu? Đưa tớ xem nào."
"Không ở chỗ tớ."
Đới Kiều híp mắt: "Cậu không lừa tớ đấy chứ? Cậu vốn chẳng kết hôn gì sất, cũng đào đâu ra một người đàn ông đẹp trai ngời ngời như thế."
"Tớ kết hôn thật rồi mà."
"Tớ không tin!"
Diệp Khê: "..."
Đúng lúc này, mẹ Đới Kiều đẩy cửa bước vào.
"Ôi, Diệp Khê đến chơi đấy à."
Diệp Khê cười tươi rói chào: "Cháu chào cô ạ."
"Nghe nói cháu đi du lịch, khi nào về thế?"
"Cháu vừa về hôm nay ạ."
"Để cô rửa táo cho hai đứa ăn nhé."
"Cháu cảm ơn cô ạ."
Mẹ Đới rửa trái cây xong lại đi dạo quanh quẩn ra ngoài.
Diệp Khê gặm một miếng táo, bị Đới Kiều truy hỏi chi tiết quá trình làm quen với Thẩm Dật Xuyên.
Đới Kiều lúc này mới biết chuyện Tô Nhạc Nhan bán Diệp Khê, Diệp Khê suýt chút nữa thì bị làm nhục.
Là Thẩm Dật Xuyên đã cứu cô.
Đới Kiều tức giận đấm thùm thụp xuống giường.
"Mẹ kiếp, con ranh đó lòng dạ quá độc ác, dám lừa cậu sang nước F để hãm hại cậu."
"Phúc bảo, tớ muốn bóp chết cô ta quá!"
Diệp Khê cũng muốn vậy.
Nhưng nể tình bố mẹ Tô có công ơn nuôi dưỡng.
Dù không phải ý định ban đầu, nhưng sự thật là cô đã cướp đi cuộc đời đáng lẽ thuộc về Tô Nhạc Nhan.
"Sau này cô ta còn dám đụng đến tớ, tớ sẽ không khách sáo với cô ta đâu."
Đới Kiều: "Nhưng cô ta còn cướp mất Tạ Hạo nữa."
Diệp Khê: "Cướp đi được, chứng tỏ không phải của tớ. Huống hồ tớ đã lấy chồng rồi, Tạ Hạo chẳng còn liên quan gì đến tớ nữa."
Đới Kiều xót xa nhìn cô bạn thân: "Có phải cậu chịu đả kích nặng nề quá nên mới nhắm mắt kết hôn chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ không?"
"Không phải đâu, tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi mới quyết định, tớ cảm thấy Thẩm Dật Xuyên là một nửa kia vô cùng ưu tú."
Đới Kiều nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Sao tớ cứ thấy cái tên này quen quen, hình như nghe ở đâu rồi thì phải."
"Vậy sao? Sao tớ lại không có ấn tượng gì nhỉ."
Đới Kiều vẫn chưa thể tiếp nhận nổi chuyện Diệp Khê kết hôn chớp nhoáng.
Liên tục thở dài.
Diệp Khê gửi cho Thẩm Dật Xuyên một tin nhắn, bảo anh bảy giờ cho người qua đón mình.
Cô ở lại bệnh viện ăn tối cùng Đới Kiều xong mới ra về.
Khu biệt thự của Thẩm Dật Xuyên có tên là Kinh Đàn Uyển, toàn bộ đều là biệt thự độc lập, cả khu chẳng có mấy căn.
Căn mà Thẩm Dật Xuyên đang ở này là căn có diện tích lớn nhất, vị trí đẹp nhất.
Căn biệt thự này bèo nhất cũng phải hai trăm triệu tệ.
Cô rất tò mò không biết rốt cuộc Thẩm Dật Xuyên giàu có cỡ nào.
Cô từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Tô, nhà họ Tô cũng coi như một gia tộc hào môn nhỏ, cô cũng được tính là người từng va chạm trải sự đời.
Vậy mà sao chưa từng nghe qua cái tên Thẩm Dật Xuyên bao giờ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)