Sau khi kết bạn wechat, cô đặt điện thoại lại vào tay Thẩm Dật Xuyên.
"Xong rồi."
Thẩm Dật Xuyên dùng ngón tay ấn điện thoại, chạm chuẩn xác vào số 8 rồi gọi đi.
Điện thoại Diệp Khê đổ chuông.
Cô cúi đầu, thấy trên màn hình nhấp nháy ba chữ "Thẩm tiên sinh".
Nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Thẩm Dật Xuyên cúp máy.
"Thử thôi."
...
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Kinh Thị lúc mười hai giờ trưa.
Bước ra khỏi sân bay, Diệp Khê nhìn nơi quen thuộc này, cảm động đến mức muốn rớt nước mắt.
Cô suýt chút nữa là không thể trở về được rồi.
Bước ra khỏi sân bay, một hàng xe sang đậu bên đường, cùng với vô số vệ sĩ mặc đồ đen.
Đội hình này...
Diệp Khê trợn mắt há mồm.
Thẩm Dật Xuyên dừng bước, quay người đối diện với Diệp Khê, đôi con ngươi đen kịt vô hồn, tay đưa về phía trước.
Diệp Khê do dự một giây rồi nắm lấy.
Bàn tay to lớn siết lại, nắm chặt lấy tay cô.
"Tôi phải đến công ty một chuyến, quản gia Trần sẽ đưa cô về nhà."
Diệp Khê: "Vâng, anh cứ đi làm việc đi."
Đỡ Thẩm Dật Xuyên lên xe, Diệp Khê cùng quản gia Trần lên một chiếc xe khác.
Cách đó không xa, Tạ Hạo dừng bước.
Vừa rồi anh ta hoa mắt sao?
Bóng lưng kia trông rất giống Diệp Khê.
Nhưng chẳng phải Diệp Khê đang ở nước F sao?
Nhìn đoàn xe sang trọng rầm rộ rời đi.
Tạ Hạo lắc đầu.
Không, không thể nào là Diệp Khê được!
...
Chỗ ở của Thẩm Dật Xuyên trong nước cũng vô cùng xa hoa, một căn biệt thự biệt lập rộng mấy ngàn mét vuông, có hồ bơi trong nhà và ngoài trời, không gian xanh cũng làm rất tốt, bình thường chắc có người chuyên chăm sóc.
Quản gia Trần đưa cô lên một căn phòng trên lầu hai.
Rất rộng và sang trọng.
Nội thất bên trong trang trí theo tông màu lạnh, chủ yếu là đen, trắng, xám.
"Đại thiếu phu nhân, đây là phòng của đại thiếu gia."
Nhìn là biết rồi.
Có rất nhiều đồ dùng cá nhân của Thẩm Dật Xuyên.
Diệp Khê cất hành lý vào phòng thay đồ, đi tắm, thay quần áo rồi xuống nhà, bắt taxi đi thẳng đến bệnh viện.
Đới Kiều nhìn thấy Diệp Khê đột ngột xuất hiện thì hét ré lên, suýt chút nhảy cẫng khỏi giường bệnh.
"Phúc bảo!!!"
Diệp Khê vội vàng đóng cửa phòng bệnh, sợ cô ấy làm kinh động đến y tá.
"Cậu nằm im đó cho tớ, đừng có nhỏm dậy, cậu mà đứng lên tớ đi về ngay lập tức đấy."
"Đừng đừng đừng, tớ nằm im là được chứ gì, cậu đừng có đe dọa tớ."
Diệp Khê ôm lấy cái chân phải đang quấn băng gạc của bạn nhìn tới nhìn lui, lo lắng không yên.
"Thế này bao giờ mới khỏi được chứ?"
"Bác sĩ bảo phải dưỡng thương một tháng."
Diệp Khê dí nhẹ ngón tay lên trán bạn: "Sao cậu lại bất cẩn thế hả?"
Đới Kiều không dám nói là do cô ấy gọi điện cho Diệp Khê không được, lúc đang lái xe thì gọi cãi nhau một trận với Tạ Hạo, kết quả mất tập trung đâm sầm vào gốc cây.
Cô ấy ôm cánh tay Diệp Khê làm nũng: "Thôi mà, tớ đã bị bố mẹ mắng cho một trận tơi bời rồi, cậu đừng nói tớ nữa."
Rốt cuộc Diệp Khê vẫn mềm lòng.
"Cô chú đâu rồi?"
"Bố tớ bận chuyện công ty, mẹ tớ đi mua trái cây cho tớ rồi, chắc sắp về."
"Phúc bảo, sao cậu lại đột ngột về nước thế?"
"Muốn về thì về thôi, cậu không nhớ tớ à?"
"Nhớ chứ, nhớ cậu muốn chết luôn! Cậu không biết mấy ngày nay ở bệnh viện tớ chán sắp chết rồi đây này."
"Ngoan, tớ sẽ thường xuyên đến thăm cậu."
Đúng lúc này, điện thoại Diệp Khê reo.
Trên màn hình nhấp nháy ba chữ "Thẩm tiên sinh".
Cô liếc nhìn Đới Kiều một cái, cầm điện thoại ra chỗ khác nghe.
"Alo."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của Thẩm Dật Xuyên, kiểu giọng nói trong truyền thuyết có thể làm cho người ta mang thai.
"Đi đâu rồi?"
"Đến bệnh viện thăm cô bạn thân của tôi."
"Mấy giờ thì xong? Tôi bảo tài xế qua đón cô."
"Không phiền phức thế đâu, tôi tự bắt taxi về cũng được."
Thẩm Dật Xuyên dường như chẳng lọt tai lời cô nói, tự mình tiếp tục: "Bên này tôi còn phải bận một lát, lát nữa gửi địa chỉ và thời gian qua đây, tôi sẽ bảo tài xế đến đón."
"Gửi tin nhắn thoại nhé."
Thẩm Dật Xuyên nói xong liền dập máy.
Diệp Khê mím môi, cất điện thoại.
Vừa quay đầu lại, đã thấy Đới Kiều đang ôm tay, ánh mắt kỳ quái nhìn mình.
"Cậu làm gì thế?"
"Vừa rồi là ai đấy?"
Diệp Khê sờ sờ mũi, tung ra một quả bom.
"Chồng, chồng tớ."
Nhưng Thẩm Dật Xuyên nói chứng nhận kết hôn đã làm xong, chắc anh sẽ không lừa cô đâu.
Miệng Đới Kiều há to đến mức nhét lọt cả một quả trứng vịt.
Trôi qua trọn vẹn hai phút đồng hồ.
Cô ấy mới hét toáng lên: "Á!!!"
Diệp Khê vội bịt tai lại.
Đới Kiều: "Không đúng, cậu phải nói rõ ràng cho tớ, cậu kết hôn với ai? Cậu vừa mới về nước cơ mà? Sao lại kết hôn rồi? Chẳng lẽ cậu ở bên nước F lấy anh Tây nào rồi đăng ký kết hôn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
