Diệp Khê tắm xong ngồi ở đầu giường, cầm điện thoại gõ tìm tên Thẩm Dật Xuyên.
Khi nhìn thấy dòng chữ "CEO Tập đoàn Phong Minh", cô trừng lớn hai mắt.
Tập đoàn Phong Minh, cô đương nhiên biết.
Không chỉ ở trong nước, mà trên toàn cầu đây cũng là một tập đoàn đứng top đầu.
Ngành nghề kinh doanh bao trùm không chỉ bất động sản, dầu mỏ, khai khoáng, chuỗi siêu thị, khách sạn, mà còn thâu tóm rất nhiều ngành công nghiệp mới nổi hiện nay.
Công ty con trực thuộc nhiều vô số kể, phân bố rộng khắp cả nước, thậm chí là toàn thế giới.
CEO của Tập đoàn Phong Minh tên là Thẩm Dật Xuyên sao?
Là anh chồng mù của cô đó ư?
Trên mạng có rất ít thông tin về Thẩm Dật Xuyên, đến một tấm ảnh cũng không có.
Cũng không hề có tin tức gì về vụ tai nạn xe của anh.
Theo lý mà nói, một ông trùm tầm cỡ như vậy bị tai nạn, tin tức chắc chắn phải bay rợp trời, cô kiểu gì cũng phải biết chứ.
Nhưng trên mạng lại chẳng tìm thấy chút dấu vết nào.
Vậy rốt cuộc, CEO của Tập đoàn Phong Minh có phải là chồng cô không?
Sao Thẩm Dật Xuyên vẫn chưa về nhỉ?
Chỉ cần hỏi chính chủ là biết đáp án ngay thôi.
Nếu Thẩm Dật Xuyên thực sự là CEO Tập đoàn Phong Minh, thì cô đúng là vớ được vận may ngất trời rồi.
Diệp Khê đợi mãi, đợi mãi, đợi đến lúc ngủ thiếp đi vẫn chưa thấy Thẩm Dật Xuyên về.
Một giờ sáng Thẩm Dật Xuyên mới về đến biệt thự, trong phòng yên ắng tĩnh mịch.
Diệp Khê đã ngủ say.
Anh cẩn thận dò dẫm đi về phía phòng tắm.
Nhưng vì đã một thời gian không sống ở đây, anh vẫn bị va vào cửa.
Một tiếng "cộc" vang lên.
Diệp Khê bừng tỉnh, lập tức xuống giường chạy tới đỡ anh.
"Đỏ ửng lên rồi này."
Bàn tay nhỏ nhắn giơ lên, nhẹ nhàng xoa xoa chỗ bị sưng đỏ.
"Có đau không? Anh về thì phải gọi tôi dậy chứ."
Thẩm Dật Xuyên nắm lấy tay cô, kéo xuống.
"Không đau."
Một người đàn ông sức dài vai rộng, chút đau đớn này có là gì.
"Xin lỗi, đánh thức cô rồi."
Tay Diệp Khê bị anh nắm chặt, lòng bàn tay to lớn khô ráo và ấm áp.
Cô lắc đầu: "Không sao đâu. Để tôi đỡ anh vào phòng tắm."
"Ừm."
Diệp Khê đưa anh vào phòng tắm, chỉ cho anh chỗ để quần áo ngủ.
"Tôi ở ngay ngoài cửa, anh cần gì cứ gọi nhé."
Diệp Khê khép cửa lại rồi bước ra ngoài.
Thẩm Dật Xuyên trầm mặc một lúc lâu rồi mới bắt đầu tắm.
Diệp Khê hai tay đút túi áo tựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn mũi chân, bên tai là tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm.
Một người mạnh mẽ, kiêu ngạo như Thẩm Dật Xuyên, giờ hai mắt lại không nhìn thấy gì, chắc chắn anh đã phải chịu một đả kích vô cùng to lớn.
Vừa nãy, cô đã nhìn thấy vẻ bất lực thoáng xẹt qua trên gương mặt anh.
Mười phút sau.
Cửa phòng tắm mở ra.
Thẩm Dật Xuyên bước ra ngoài.
Diệp Khê nắm lấy cánh tay anh, đỡ anh đến bên giường.
Thẩm Dật Xuyên ngồi ở mép giường, mái tóc ngắn vẫn còn ướt sũng.
Diệp Khê quay lại phòng tắm lấy máy sấy, cắm điện, quỳ trên giường phía sau anh để sấy tóc cho anh.
"Mẹ tôi nói, tóc chưa khô mà đi ngủ sẽ bị đau đầu đấy."
Thẩm Dật Xuyên biết người mẹ mà cô nhắc đến là mẹ Tô, chứ không phải mẹ ruột của cô.
Luồng gió từ máy sấy cuốn theo hương thơm trên người Diệp Khê phả thẳng vào mũi Thẩm Dật Xuyên.
Bộ đồ ngủ bằng lụa tay cánh tiên Diệp Khê mặc đêm nay thỉnh thoảng lại lướt qua mặt anh.
Ống tay áo cũng vương đầy mùi hương của cô.
Khiến cổ họng anh khô khốc, căng lại.
Tóc anh ngắn nên rất dễ sấy.
Chẳng mấy chốc, Diệp Khê đã tắt máy sấy, còn tiện tay vuốt vuốt lại tóc cho anh.
Tóc Thẩm Dật Xuyên hơi cứng.
Vừa đen vừa cứng.
Diệp Khê định trèo xuống giường cất máy sấy.
Nhưng bất ngờ bị người đàn ông ấn ngã xuống nệm.
Thẩm Dật Xuyên giữ chặt tay cô, ngược sáng chống tay phía trên cô, đôi mắt đen tuyền rõ ràng không có tiêu cự, nhưng lại sâu thẳm vô cùng, tựa như một hố đen vũ trụ muốn hút trọn lấy cô.
"Diệp Khê, hôm nay chúng ta vẫn chưa luyện tập hôn nhau."
Mặt Diệp Khê đỏ bừng, tim đập thình thịch, cổ tay khẽ giãy giụa.
"Muộn quá rồi, đi ngủ thôi."
"Hơn nữa, chuyện này cũng đâu cần ngày nào cũng phải luyện tập."
Thẩm Dật Xuyên cúi đầu xuống thấp một chút, giọng khàn khàn: "Hôm qua ở trên máy bay, chưa có làm."
Diệp Khê cạn lời.
Chuyện này đâu cần thiết phải tính toán sòng phẳng đến thế chứ.
Môi Thẩm Dật Xuyên hạ xuống khóe môi cô, cọ xát hai cái, rồi nhanh chóng ngậm lấy cánh môi cô.
Tim Diệp Khê đập như đánh trống, dứt khoát nhắm tịt mắt lại.
Một lát sau, Thẩm Dật Xuyên vậy mà lại cạy mở được hàm răng cô...
Khi nụ hôn kết thúc, Diệp Khê ôm ngực chạy tót vào nhà vệ sinh, đóng rầm cửa lại.
Nhìn người phụ nữ mặt mày đỏ ửng như hoa đào trong gương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)