Khi Sầm Nghiên đến, Tất Thục Ngọc đang được Lưu ma ma dìu lấy, bà ta trợn tròn mắt, đôi nhãn thần đỏ vẩn tia máu. Có thể thấy, bà ta đã phải chịu kích động không nhỏ.
Tất Thục Ngọc thấy Sầm Nghiên thì phẫn nộ nói: "Định Tây Vương, Trang phủ không có mời ngài qua phủ!"
Sầm Nghiên thần sắc không đổi: "Ta theo Nhị thiếu gia quý phủ mà đến, vì việc công cần thiết, mong phu nhân thông cảm cho."
Nói thì là lời thông cảm, nhưng hành sự lại chẳng nể nang chút nào. Liễu Thất bước nhanh lên phía trước, đưa Trang Đông Khanh sang phía bên họ. Hách Tam dẫn một đội người chặn phía trước, sau lưng Sầm Nghiên lại có thêm mười mấy hộ vệ đeo đao đi theo, thanh thế vô cùng lớn. Đương nhiên, nhìn cũng đầy vẻ khiêu khích.
Trang Đông Khanh: "..."
Đi được nửa đường, cậu quay đầu liếc nhìn một cái, chạm phải ánh mắt hung tợn của Tất Thục Ngọc thì vội vàng thu hồi tầm mắt, mắt quán mũi, mũi quán tâm, ngoan ngoãn đứng yên.
Sầm Nghiên có chút muốn cười, nhưng hắn kìm lại được.
Nhân lúc tiếp xúc ngắn ngủi này, Liễu Thất thuận thế bắt mạch cho Trang Đông Khanh, sau đó đứng định thần, thấp giọng nói với Sầm Nghiên: "Chỉ là bị kinh hãi chút thôi, không ngại."
Sầm Nghiên gật đầu. Hắn liếc nhìn Trang Đông Khanh, hiện tại cậu không còn sợ hắn nữa, trái lại còn chủ động đứng sau lưng hắn. Bảo là ngốc, nhưng vào lúc mấu chốt vẫn biết phân biệt rõ bạn thù.
Tất Thục Ngọc bị hành động bảo vệ của Liễu Thất làm cho kích động không nhẹ, bà ta định xông qua nhưng bị Lưu ma ma bên cạnh gắt gao níu lại, thấp giọng không ngừng khuyên nhủ.
Sầm Nghiên thong dong đối mắt với bà ta. Hốc mắt Tất Thục Ngọc đỏ thẫm, gắt gao trừng đám người họ không chớp mắt, xem ra là hận đến cực độ rồi. Nghĩ đến chuyện Trang Đông Khanh khuyên bảo bà ta, Sầm Nghiên cũng thấy hợp lý.
Sau khi Trang Đông Khanh đã được sắp xếp ổn thỏa, Hách Tam mới bước tới hành lễ với Sầm Nghiên, thuật lại đầu đuôi ngọn ngành một lượt. Thực ra tổng cộng cũng chẳng nói mấy câu, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, lời nói quá mức thẳng thắn. Trang Đông Khanh gần như đem biện pháp đã bàn bạc với Sầm Nghiên truyền đạt trực tiếp cho Tất Thục Ngọc mà không hề trau chuốt hay sửa đổi lời lẽ.
Sầm Nghiên: "..."
Hắn quay đầu liếc Trang Đông Khanh một cái, không rõ cảm xúc thế nào, nhưng Trang Đông Khanh lại thấy lạnh sống lưng.
Suy nghĩ một lát, Sầm Nghiên hỏi: "Cho nên, thực ra lời cũng đã nói hết rồi?"
Hách Tam: "... Đúng vậy."
Lại nhìn tình thế căng thẳng trước mắt, Sầm Nghiên không muốn quản nữa, bèn quay đầu hỏi Trang Đông Khanh: "Còn sót điều gì chưa nói không?"
Giọng Trang Đông Khanh căng cứng: "Cần nói đều nói gần hết rồi ạ."
Sầm Nghiên gật đầu, dứt khoát quyết định: "Đã thế, phu nhân cũng không hoan nghênh, chúng ta đi thôi."
Tất Thục Ngọc: "Đứng lại!"
Giọng bà ta khàn đặc: "Trang Đông Khanh là thứ tử của Trang phủ ta, Định Tây Vương nói mang đi là mang đi được sao?"
Ngay cả hai chữ "thứ tử" cũng lôi ra nói, thật sự là đã xé rách mặt mũi rồi.
Sầm Nghiên lạnh mặt: "Đại Lý Tự phá án, Trang Hưng Xương và Trang Việt đều đang bị giam ở Hình bộ, Trang Đông Khanh cũng tham dự khoa cử lần này, là người có liên quan của Trang phủ, sao ta lại không có lý do mang đi?"
Tất Thục Ngọc kinh hãi: "Ngươi mang hắn đi là để tra án?"
"Nếu không thì phu nhân nghĩ là vì cái gì?"
Trang Đông Khanh trở về mang theo đám người Hách Tam. Gần đây Trang phủ biến động, Tất Thục Ngọc lại lâm bệnh, tuy đã đưa tiền và văn tự bán thân cho Trang Đông Khanh, nhưng rốt cuộc bà ta không thể đặt hết hy vọng vào một đứa con vợ lẽ, nên mấy ngày nay đều là quản gia thay mặt bà ta chạy vạy khắp nơi.
Quản gia không có ở đây, đám gia nhân khác không nhận ra Sầm Nghiên, báo tin cho Tất Thục Ngọc, bà ta còn tưởng chỉ có mình Trang Đông Khanh. Vì tức giận đến mụ mị đầu óc, lúc thấy Sầm Nghiên bà ta cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Sau vài câu chất vấn, Tất Thục Ngọc mới bình tĩnh lại và bắt đầu thấy sợ hãi. Chẳng lẽ, vận số nhà họ Tất thật sự đã tận? Ý nghĩ này vừa lóe lên, đầu óc bà ta choáng váng, lảo đảo đứng không vững. Lưu ma ma cuống quýt gọi "Phu nhân" rồi đỡ chặt lấy bà ta.
Tất Thục Ngọc thẫn thờ nói: "Ta còn có mấy câu muốn nói riêng với Trang Đông Khanh."
Sầm Nghiên quay đầu hỏi Trang Đông Khanh: "Ngươi có muốn nói chuyện với bà ta không?"
Trang Đông Khanh: "..."
Trang Đông Khanh lắc đầu, hơi nâng cao tông giọng để đôi bên cùng nghe thấy: "Ta hôm nay trở về, chuyện cần nói đều đã nói xong, phần còn lại, phu nhân cứ tự mình cân nhắc đi."
"Ngươi..."
Sầm Nghiên: "Chắc hẳn phu nhân đều nghe thấy rồi, vậy chúng ta xin từ biệt..."
"Không được, không thể đi! Trang Đông Khanh, ngươi đừng có cái thói ăn cây táo rào cây sung!" Giọng bà ta sắc lẹm, chói tai.
Sầm Nghiên nghe xong lại bật cười: "Ăn cây táo rào cây sung? Thế cũng phải xem đã được ăn 'táo' trong nhà này bao giờ chưa đã chứ?"
"Phu nhân có từng nghe qua một câu: 'Lấy đức báo oán, lấy gì báo đức' chưa?"
Tất Thục Ngọc vốn đã lung lay sắp đổ, chỉ dựa vào một ngụm khí tiết chống đỡ, lời này của Sầm Nghiên quá thẳng thừng, gần như chẳng nể nang chút mặt mũi nào. Bà ta tức thì khom người, lồng ngực đau thắt từng cơn, mắt tối sầm lại. Nhìn bà ta thật sự đáng thương, nhưng lại chẳng mảy may khiến Sầm Nghiên mủi lòng: "Lời cần nói đã nói rồi, phu nhân đã cố chấp như vậy, thì ta tặng phu nhân hai bản lời khai vậy. Liễu Thất —"
Liễu Thất lấy bản lời khai của Trang Hưng Xương và Trang Việt đưa cho Lưu ma ma. Sự chú ý của Tất Thục Ngọc lập tức bị thu hút vào đó.
Sầm Nghiên nói tiếp: "Phần của Đại thiếu gia, lúc thẩm vấn có dùng chút thủ đoạn, nhưng chỉ là trừng phạt nhỏ để răn đe, không để lại mầm bệnh đâu. Những thứ này hôm nay tặng cho phu nhân. Có điều với cái miệng kín như bưng của Đại thiếu gia, lần sau gặp người khác tra tấn, muốn hỏi thêm chuyện gì về nhà họ Tất, e là không được dễ dàng như hôm nay nữa đâu."
Nói xong, hắn trầm giọng: "Chúng ta đi." Lần này không ai ngăn cản nữa, cả đoàn thuận lợi rời khỏi Trang phủ.
Lên xe ngựa, khi lại gần, Sầm Nghiên mới phát hiện vạt áo của Trang Đông Khanh bị ướt một mảng, nhìn kỹ thì là dấu vết nước trà tạt vào. Hắn lập tức sa sầm mặt: "Chuyện gì thế này?"
Trang Đông Khanh vẫn còn chưa hoàn hồn sau chuyện ở Trang phủ, thấy sắc mặt Sầm Nghiên sụp xuống thì sợ tới mức rụt vai lại, đầu óc nghệch ra.
Sầm Nghiên: "..."
Hắn ấn ấn huyệt thái dương, đổi cách hỏi khác: "Cho Hách Tam lên đây nói."
Lần này, Hách Tam thuật lại chi tiết từng lời nói, cử động của Trang Đông Khanh sau khi gặp phu nhân. Vết trà trên vạt áo là do Tất Thục Ngọc hất, Trang Đông Khanh vừa nói xong bà ta đã nổi trận lôi đình, ném cả chén trà vào người cậu. May mà Trang Đông Khanh né nhanh, chỉ bị ướt chút góc áo, người không sao.
Sầm Nghiên: "..."
Sầm Nghiên nhìn Trang Đông Khanh, chẳng biết nói gì cho phải.
Trang Đông Khanh cũng đã lấy lại tinh thần, nhỏ giọng thanh minh: "Không có trúng vào người ta mà."
Sầm Nghiên: "Thế thì ngươi giỏi thật đấy, tiểu thiếu gia!"
"..." Trang Đông Khanh không tự nhiên mà nhúc nhích thân mình.
Sầm Nghiên lườm một cái, bực bội nói: "Đánh chó còn phải ngó mặt chủ, huống hồ ngươi là người do ta đưa đi..." Nói xong, hắn định bước xuống xe để quay lại Trang phủ.
Trang Đông Khanh biết Sầm Nghiên tính khí nóng nảy, nếu hắn quay lại thì hôm nay chắc chắn sẽ không xong chuyện, bèn vội vàng ngăn lại, nói đỡ: "Bà... bà ấy không biết Vương gia đi cùng ta."
"?"
"Cho nên, bà ấy không hề có ý hạ nhục Vương gia, chỉ là... chỉ là tức giận với ta thôi."
Sầm Nghiên nghe xong cười lạnh: "Hóa ra ngươi chẳng thấy tức giận chút nào à?"
"Cũng đúng, lại chẳng phải ta muốn cứu người, vì Trang Việt mà đôn đáo chạy về Trang phủ, để rồi bị kẻ không biết ơn đuổi ra ngoài."
Trang Đông Khanh: "..."
Trang Đông Khanh: "... Cũng không hẳn là vì Trang Việt."
"Ồ?" Sầm Nghiên nảy sinh hứng thú, muốn nghe xem kẻ ngốc này ngụy biện thế nào.
Trang Đông Khanh vốn định cho qua chuyện, nhưng bị ánh mắt chằm chằm của Sầm Nghiên nhìn đến mức da đầu tê rần. Sau một lúc, biết là không trốn được, cậu đành mở miệng: "Không phải vì Trang Việt, là vì chính ta."
"Trang Việt nếu có thể cứu được, Trang gia sẽ tốt hơn một chút, ta cũng theo đó mà được yên ổn hơn."
"Thứ hai," Trang Đông Khanh gãi đầu: "Ta cảm thấy tội của Trang Việt chưa đến mức ấy, về Trang phủ cũng là làm theo lương tâm thôi."
Sầm Nghiên nhướng mày. Xe ngựa lăn bánh lọc cọc, Sầm Nghiên nhìn cậu một lúc: "Làm theo lương tâm? Ngươi đã muốn giúp, sao lại nói huỵch toẹt với Trang phu nhân như thế, chẳng biết nói tránh hay vòng vo một chút?"
Trang Đông Khanh gãi đầu: "Chuyện này thì vòng vo sao được chứ?!" Cậu lẩm bẩm: "Vả lại quan hệ giữa bà ấy và ta cũng chẳng tốt đẹp gì, ta tội gì phải phí công đi đường vòng với bà ấy."
Nói vài câu cho xong việc là được rồi. Lương tâm của cậu chỉ đủ để duy trì đến mức đó thôi, nhiều hơn nữa cậu cũng không làm nổi.
Trang Đông Khanh có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn thành thật thưa: "Thực ra với ta cũng chỉ là chuyện nhắn vài câu thôi. Nếu thành, ta được lợi; không thành, ta cũng chẳng mất gì. Nói đến việc cứu người, ta thực ra cũng chẳng tính là có công lao gì lớn."
"Nếu... nếu như phải đánh đổi bằng tổn thất của bản thân, ta cũng chưa chắc đã chịu đi chuyến này..."
Sầm Nghiên nghe xong bật cười: "Lại là như vậy sao?"
Trang Đông Khanh cúi đầu, bị hắn cười đến mức có chút thẹn thùng.
"Ngày thường ngươi nói chuyện với người khác cũng đều thẳng thắn như thế sao?"
Trang Đông Khanh lầm bầm: "Đó cũng không phải ạ, chẳng qua là vì ta không lừa gạt được ngài thôi."
Sầm Nghiên cười càng thêm sảng khoái.
Trang Đông Khanh nhìn chằm chằm xuống sàn xe ngựa, thầm an ủi bản thân: Không sao cả, chỉ là mất mặt chút thôi mà.
Sầm Nghiên: "Ngươi cũng thú vị đấy."
Trang Đông Khanh hữu khí vô lực đáp: "Đa tạ Vương gia khen ngợi."
"Quả thực là đang khen ngươi."
"?"
Trang Đông Khanh ngẩng đầu. Sầm Nghiên vẫn đang cười, nhưng nụ cười này rất khác với những nụ cười nhạt, cười không thấu tận lòng mà cậu từng thấy trước đây. Nụ cười hiện tại dường như thấu ra từ đáy mắt, khiến cả người hắn trông ôn hòa và thân thiện hơn nhiều.
Đúng vậy, hắn đang thực sự cười.
Sầm Nghiên: "Làm theo lương tâm sao? Người nói thì nhiều, nhưng kẻ có thể làm được 'tri hành hợp nhất' lại chẳng bao nhiêu."
"Cho dù không được thông minh cho lắm, nhưng ngươi trái lại rất thật thà."
Trong thoáng chốc dường như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt Sầm Nghiên lại trở nên xa xăm: "'Thà lấy trong chỗ thẳng, chẳng cầu trong chỗ cong', con người ngươi cũng rất phù hợp với câu nói này."
Trang Đông Khanh không hiểu lắm. Tuy nhiên không đợi cậu kịp hiểu rõ, Sầm Nghiên lại nói: "Đã lâu rồi ta không được nghe những lời thật lòng như vậy, rất tốt. Bây giờ về phủ cũng đã muộn, ngươi chọn một tửu lâu đi, chúng ta cùng tới đó."
Mắt Trang Đông Khanh sáng lên. Sầm Nghiên chợt nhớ đến chú chó nhỏ mình từng nuôi lúc bé, cứ hễ đến giờ cơm là lại có bộ dạng như thế này.
Lúc vào tửu lâu thì bụng đói, lúc trở ra thì bụng đã căng tròn.
Động tác ăn cơm của Trang Đông Khanh thực ra không hẳn là hổ đói vồ mồi, nhìn vẫn được, thậm chí nếu xét kỹ thì vẫn có lễ nghi, nhưng tốc độ lại nhanh đến mức khiến người ta không sao hiểu nổi. Ngồi cùng bàn với cậu, Sầm Nghiên cũng dùng thêm được nửa chén cơm.
Sầm Nghiên băn khoăn: "Ngày thường ngươi ăn món gì cũng thấy... ngon như vậy sao?"
Trang Đông Khanh vỗ vỗ bụng: "Không ạ, ngày thường đào đâu ra nhiều thịt như thế này chứ."
Cậu nói nhanh lại có chút mơ hồ, Sầm Nghiên còn chưa nghe rõ đã thấy Trang Đông Khanh gọi lớn một tiếng "Lục Phúc", rồi hai chủ tớ đã ăn no nê, hớn hở dắt nhau xuống lầu.
Vào đêm, khi Sầm Nghiên đang xử lý công vụ, Liễu Thất vào bẩm báo rằng Trang phủ đã phái người đến.
"Ồ, đến để hỏi tội sao?"
"Không phải ạ, là Trang phu nhân nói bà ấy đã đồng ý, nguyện ý phối hợp khuyên bảo Trang Việt."
Sầm Nghiên ngạc nhiên. Một lát sau, hắn lắc đầu bật cười.
"Bà ta còn quyết đoán hơn nhiều đại thần trong triều đấy."
"Xem ra không phải hạng người chỉ biết gây chuyện vô lý, chẳng qua là tùy vào đối tượng mà bà ta đối mặt là ai thôi." Nói đến cuối, ý cười của hắn dần nhạt đi. Hắn lại hỏi: "Trang Đông Khanh đâu?"
Liễu Thất: "Cậu ấy đã đi ngủ rồi ạ."
"Ừm, vậy để ngày mai hãy nói với cậu ấy, tránh cho nửa đêm lại thấy buồn nôn."
"Rõ."
Hôm sau, một tin tức còn chấn động hơn cả quyết định của Trang phu nhân đã truyền vào Vương phủ trước tiên.
Thánh thượng hạ chiếu: Thái tử bất hiếu, bất trung, bất nghĩa, hành vi không chuẩn mực, kết bè kết cánh. Giang sơn Đại Thịnh tuyệt đối không thể trao vào tay kẻ này.
Kể từ hôm nay, phế truất Hoàng thái tử Lý Thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

