Chuyện liên quan trọng đại, đích thân Liễu Thất đi báo tin.
Khi Sầm Nghiên đã ra ngoài từ sớm thì Trang Đông Khanh mới vừa tỉnh giấc, tẩy trần thu xếp xong xuôi cũng là lúc bắt đầu dùng bữa sáng. Cậu vừa húp cháo, đầu óc còn mơ màng, nghe Liễu Thất thuật lại sự việc.
Trang Đông Khanh cắn đũa, ngập ngừng hỏi: "Cho nên, thế này là... phế Thái tử rồi sao?"
Cũng không trách cậu do dự. Liễu Thất đọc lại thánh chỉ cho cậu nghe một lượt, lời lẽ trau chuốt rườm rà khiến cậu đau cả đầu. Cậu nhớ máng máng là có nghe thấy hai chữ "phế truất", nhưng chúng lại bị vùi lấp trong một đống tội trạng trúc trắc khó hiểu của Thái tử, thế nên nghe xong cậu lại thấy không chắc chắn lắm.
Liễu Thất đưa ra câu trả lời: "Đúng vậy, tính từ hôm nay."
"Thánh chỉ vừa ban xuống, mọi việc tiếp theo đều cần phải sắp xếp và điều chỉnh lại. Chủ tử đã đến Đại Lý Tự trước rồi, đoán chừng mấy ngày tới còn được giao thêm những việc khác nữa."
Trang Đông Khanh: "Ồ."
Sầm Nghiên là cánh tay đắc lực của lão Hoàng đế, lại là năng thần được tin cậy, tự nhiên là người tài giỏi thì phải làm nhiều.
Quanh đi quẩn lại cuối cùng cũng chờ được tờ chiếu thư này, Trang Đông Khanh lại nghĩ tới Trang phu nhân. Liễu Thất cũng nói với cậu chuyện tối qua người của Trang phủ tới, Tất Thục Ngọc đã đồng ý khuyên bảo Trang Việt ra đầu thú.
Trang Đông Khanh cũng kinh ngạc: "Đồng ý nhanh vậy sao?"
"Vâng."
Trang Đông Khanh thấy thật không thể tin nổi: "Hôm qua bà ấy chẳng phải còn tức giận lắm sao?"
Tất nhiên là tùy mặt gửi lời, vì bà ta vốn xem thường Trang Đông Khanh nên mới không phân biệt xanh đỏ đen trắng mà trút giận lên người cậu. Liễu Thất trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, chỉ đáp: "Sáng nay thánh chỉ phế Thái tử vừa ban xuống, hiện giờ Trang phu nhân chỉ sợ đang thấy may mắn lắm."
"... Cũng đúng."
Tóm lại là đã đồng ý, cũng coi như xong một món nợ phiền phức. Trang Đông Khanh vốn không phải kiểu người để chuyện trong lòng, nghe xong liền bỏ qua. Liễu Thất báo cáo xong còn nán lại trong sân một lát, thấy Trang Đông Khanh chẳng chút khổ não mà trái lại còn ăn sáng ngon lành hơn, lúc này mới lui xuống.
Trang Đông Khanh đương nhiên là ăn rất ngon. Bữa sáng vô cùng thịnh soạn: Cháo kê nóng hổi, bánh bao nhân thịt nhiều đến chảy mỡ, lại sợ cậu ngán nên đổi khẩu vị bằng một ít quẩy, sữa đậu nành và xíu mại. Quẩy vàng rộm, sữa đậu nành được nấu từ đậu ngâm qua đêm nên trắng muốt, xíu mại cũng không làm theo kiểu Thượng Kinh mà bên trong không bỏ gạo, chỉ thuần nhân thịt.
Bất kể hình thức thế nào, chúng đều có một điểm chung: rất ngon. Trang Đông Khanh ăn đến say mê. Cậu thầm tuyên bố, đây chính là một buổi sáng thiên đường!
Dùng bữa xong, cậu ra sân tản bộ cho tiêu cơm. Lục Phúc cùng đám gia nhân mà Vương phủ cấp cho luôn theo sát bên cạnh. Không biết có phải đã được dặn dò trước hay không mà họ bảo vệ Trang Đông Khanh rất kỹ, hễ chỗ nào đường không phẳng hay phải lên xuống bậc thềm, họ đều nhắc nhở trước vì sợ cậu ngã.
Vương phủ rất lớn, suốt một buổi sáng mà Trang Đông Khanh vẫn chưa đi dạo hết Đông sương phòng nơi mình ở. Đông sương phòng có một vườn hoa nhỏ được thợ làm vườn chăm sóc thường xuyên. Trang Đông Khanh dừng bước dưới một gốc cổ thụ ở rìa ngoài, giẫm thử lên phiến đá xanh thấy rất bằng phẳng liền hỏi: "Có thể đặt một chiếc ghế nằm ở đây để chiều ta ra phơi nắng không?"
Phía trước là vườn hoa, ngẩng đầu lên là thấy muôn hoa đua sắc, phong cảnh ưu mỹ, xung quanh lại không có phòng ốc, thanh tịnh vô cùng. Trang Đông Khanh nghĩ không ra nơi nào tuyệt hơn chỗ này để đánh một giấc buổi chiều.
Gia nhân lập tức tiến lên, tỉ mỉ hỏi ý kiến của cậu rồi ghi lại từng thứ một.
Trước bữa trưa, khi Trang Đông Khanh đang rảnh rỗi luyện chữ thì Liễu Thất lại tới. Hắn mang tin tới rằng Trang phu nhân đã tìm đến cửa.
Liễu Thất nói: "Chắc hẳn là vì chuyện thánh chỉ buổi sáng nên bà ta thấy bất an. Đã hạ quyết tâm thì muốn sớm giải quyết cho xong."
Vụ án gian lận khoa cử dính líu đến không ít quan viên phe phái Thái tử và người trong tộc họ Tất. Trước đó chưa nắm rõ ý tứ của Thánh thượng nên những quan lớn huân quý này dù Tam ty biết rõ có vấn đề cũng không dám dùng hình tra hỏi. Hiện giờ việc phế Thái tử đã thành định cục, ý đồ của Hoàng thượng đã rõ ràng, các thế lực âm thầm quan sát cũng sẽ bắt đầu hành động để diệt trừ đối thủ hoặc lôi kéo người về phe mình.
Xưa nay "cây đổ bầy khỉ tan", "dậu đổ bìm leo", nhân lúc chiếu thư phế Thái tử mới ban xuống, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng mà Trang Việt ra đầu thú ngay để tranh lấy công trạng tố cáo đầu tiên là tốt nhất. Trang phu nhân chắc chắn cũng nghĩ đến điểm này nên đứng ngồi không yên, dù đang bệnh cũng phải bò tới. Bởi lẽ tình thế thay đổi nhanh chóng, chỉ cần qua hai ngày nữa, người ra tố giác nhiều thêm thì chút công lao của Trang Việt chẳng còn bõ bèn gì.
Liễu Thất: "Ta lập tức đi Đại Lý Tự bẩm báo, Trang thiếu gia có muốn gặp bà ta không?" Ngừng một chút, Liễu Thất cười nói: "Biết đâu hôm nay gặp thiếu gia, phu nhân lại đổi một bộ mặt khác, rối rít xin lỗi thì sao?"
Hắn biết Trang Đông Khanh hôm qua bị dọa sợ nên muốn giúp cậu trả đũa. Tình thế bây giờ đổi khác, nếu Trang phu nhân không nhìn rõ điều này thì cũng chẳng cần đến Vương phủ cầu xin làm gì.
Trang Đông Khanh suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Nhất định phải gặp sao? Bà ấy biết ta ở Vương phủ à?"
Liễu Thất ngẩn người, thành thật đáp: "Chưa từng tiết lộ. Nếu công tử không muốn, không gặp cũng chẳng sao."
Trang Đông Khanh thở phào: "Vậy thì không gặp."
Liễu Thất: "Là ta đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi."
Trang Đông Khanh gãi đầu, có chút ngại ngùng nói: "Cũng không phải, ta chỉ thấy không cần thiết. Bà ấy ghét ta, ta cũng chẳng ưa bà ấy. Sắp đến giờ cơm trưa rồi, thay vì tốn công sức khách sáo giả lả với bà ấy, ta thà ăn thêm mấy miếng cho ngon miệng còn hơn. Gặp nhau chỉ tổ mất hứng, làm người khác buồn nôn mà bản thân cũng chẳng vui vẻ gì. Nếu được chọn, ta vẫn muốn vui vui vẻ vẻ mà sống, đối xử tốt với chính mình."
Tóm lại là: Tất Thục Ngọc không "đưa cơm", nhìn chỉ thấy chán ăn.
Liễu Thất cảm thấy lời này vừa thấu đáo lại vừa có chút trẻ con, thật là hiếm thấy. Trên đường đi Đại Lý Tự hắn vẫn không quên, gặp Sầm Nghiên báo cáo xong chuyện Tất Thục Ngọc liền đem đoạn đối thoại này kể lại như một câu chuyện đùa.
Sầm Nghiên nghe xong quả nhiên bật cười, nhưng miệng vẫn không buông tha: "Hắn ta đúng là biết hưởng thanh nhàn."
Liễu Thất: "Ta thấy tính cách này của Trang thiếu gia rất tốt, biết đủ làm vui."
Sầm Nghiên không đáp. Đặt bút xuống, hắn quay lại chính sự: "Trang Hưng Xương chẳng ra sao, nhưng phu nhân của lão ta lại đúng là có tố chất làm quan đấy. Xuất thân từ nhánh xa của gia đình huân quý, từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy những chuyện này, ứng đối tự nhiên không tệ."
"Cũng đúng." Sầm Nghiên khẳng định, "Việc của Trang Việt không thể kéo dài, bà ta hợp tác thì càng dễ làm." Hắn nghĩ ngợi rồi quyết định: "Lát nữa ta về phủ một chuyến, nếu thương lượng xong xuôi, hôm nay lấy lời khai luôn là tốt nhất."
Liễu Thất vâng lệnh.
Hôm nay mọi việc dồn dập tới cùng lúc. Giải quyết xong vụ án, lại nhận thêm hai đạo chỉ dụ sau khi phế Thái tử, Sầm Nghiên vội vàng dùng bữa trưa, sai Từ Tứ đi Hình bộ áp giải người rồi bản thân lại ngựa không ngừng vó trở về phủ.
Tất Thục Ngọc đã chờ đợi từ lâu. Trên đường đi tới phòng khách, chợt nhớ ra điều gì, Sầm Nghiên nửa đường rẽ sang hướng khác. Nhìn hướng đi thì giống như là về phía Đông sương phòng.
Liễu Thất khó hiểu, Sầm Nghiên lại nói: "Bận rộn nửa ngày, để xem đương sự đang làm cái gì."
Trong ngoài nhà chính đều không thấy người. Gia nhân dẫn Sầm Nghiên ra phía sau vườn hoa nhỏ. Đến nơi thì thấy người nọ đang nằm trên ghế, ăn no uống đủ, phơi nắng ngủ khì, trông vô cùng tự tại.
Sầm Nghiên: "..."
Liễu Thất: "..."
Sầm Nghiên cười một tiếng, cười mà như không cười: "Hay thật, ta ở bên này làm lụng mệt muốn chết, kẻ gây chuyện lại ngủ yên ổn thế kia."
Liễu Thất gượng gạo nói đỡ: "Cũng chưa được hai tháng mà, Triệu đại phu nói trong thời gian này sẽ hay buồn ngủ hơn một chút."
Âm thanh cực thấp, biết rõ Sầm Nghiên đại khái không nghe lọt tai.
Sầm Nghiên xác thực không nghe lọt, hắn lạnh mặt tiến lại gần. Trong tầm mắt vừa khẩn trương vừa lo lắng của Lục Phúc, hắn duỗi tay, véo nhẹ vào mặt Trang Đông Khanh một cái.
Hành động hoàn toàn tùy hứng, nhưng khoảnh khắc chạm vào Trang Đông Khanh, Sầm Nghiên liền biết mình đã nặng tay, động tác này cũng có phần quá mức thân mật.
Sầm Nghiên: "..."
Hắn hơi nhíu mày, bàn tay lơ lửng giữa không trung, hiếm khi thấy hắn rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, tâm tư rối bời như lúc này.
"Ưm..." Trang Đông Khanh lầm bầm một tiếng, lông mày cũng nhíu lại.
Sầm Nghiên nhìn chằm chằm khuôn mặt ở cự ly gần, cứ ngỡ Trang Đông Khanh chắc chắn sẽ tỉnh giấc. Ai ngờ, không hề. Mi mắt cậu khẽ rung rinh, thân thể khẽ cựa quậy, khi không còn cảm thấy bị quấy rầy nữa, chân mày Trang Đông Khanh lại từ từ giãn ra.
Quan sát ở khoảng cách gần, Sầm Nghiên còn đọc được vài phần điềm tĩnh trên gương mặt ấy.
"..."
"Hứ."
Xác định Trang Đông Khanh thật sự không tỉnh, Sầm Nghiên xì một tiếng, lắc đầu bật cười. Rốt cuộc cái tâm phải lớn đến nhường nào mới có thể ngủ say như chết trên địa bàn của người khác như thế này?
Thật là... Sầm Nghiên cũng không rõ trong lòng mình cảm giác chê bai nhiều hơn hay là cạn lời nhiều hơn nữa.
Nhưng nhờ có khúc nhạc đệm nhỏ này, dường như mọi mệt mỏi bấy lâu giữa đôi bên đều được xóa sạch, sự bực bội vì bận rộn suốt nửa ngày của Sầm Nghiên cũng tan biến đi ít nhiều.
Hắn bỗng ngẩng đầu, muôn hồng nghìn tía đập vào mắt, cảnh xuân rực rỡ, cỏ mọc én bay. Phong cảnh tự nhiên chiếm trọn tầm nhìn một cách đầy bá đạo, thân ở trong đó, lòng Sầm Nghiên cũng như được gột rửa.
Hắn từ từ thở ra một hơi, không trêu chọc Trang Đông Khanh nữa. Thấy bên cạnh có đặt một chiếc ghế nằm, Sầm Nghiên cũng ngồi xuống.
Trang Đông Khanh quả là biết chọn chỗ. Ánh nắng xuyên qua tán cây, lốm đốm rơi trên người, mang theo hơi ấm nồng đượm, bình hòa mà ngay ngắn. Hiếm khi Sầm Nghiên cảm nhận được sự yên ổn như lúc này.
Nương theo tiếng thở đều đặn bên tai, hắn thử nhắm mắt lại, ánh nắng đậu trên mi mắt mang lại cảm giác thư thái ấm áp. Nhắm mắt dưỡng thần, cả thế giới dường như đều tĩnh lặng lại.
Khi Trang Đông Khanh tỉnh dậy, nắng đã nhạt đi nhiều. Cậu vươn vai, cảm thấy có thứ gì đó trượt khỏi người liền vội vàng níu lại. Là một tấm chăn mỏng giữ ấm, thoang thoảng mùi hương thanh tao. Cứ ngỡ là Lục Phúc đắp cho mình nên Trang Đông Khanh cũng không hỏi nhiều.
Cậu ngáp dài đứng dậy, lại dang rộng hai tay lần nữa —— Phù, cậu đã nói nơi này hợp để đánh giấc nồng mà, quả nhiên ngủ rất ngon!
Trên hành lang, sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, Sầm Nghiên đi phía trước, Liễu Thất theo sát phía sau. Lần này họ đi về hướng Tây sương phòng, tiến tới phòng khách.
Liễu Thất cân nhắc từ ngữ: "Chủ tử, thực ra..."
Dường như biết hắn định nói gì, Liễu Thất vừa mở lời đã nhận ngay câu trả lời của Sầm Nghiên. Hắn chỉ buông đúng hai chữ: "Câm miệng."
Chiều hôm đó, xe ngựa Vương phủ lại lọc cọc trở về Đại Lý Tự. Tất Thục Ngọc khóc lóc khiến Sầm Nghiên phiền lòng, may mà không cần phải canh chừng mãi. Sau khi được khuyên bảo, Trang Việt như được tháo cống, biết gì nói nấy, khai ra sạch sành sanh.
Liễu Thất viết lời khai ròng rã năm sáu tờ giấy.
Khi trăng lên đầu cành, Sầm Nghiên xem qua một lượt rồi sai người lặng lẽ đưa Tất Thục Ngọc rời đi. Dựa vào những cái tên trong lời khai, hắn thức thâu đêm thẩm vấn đám con em họ Tất tham gia khoa cử. Chỉ trong một đêm, nhà họ Tất đã bị xé ra một lỗ hổng, chân tướng vụ án gian lận khoa cử bắt đầu lộ ra một góc tảng băng chìm.
Ngày hôm sau vào cung trình báo, Hoàng đế nổi trận lôi đình, lệnh cho Sầm Nghiên điều tra tới cùng.
Lại là những ngày làm việc không nghỉ, lấy Đại Lý Tự làm đầu, Hình bộ và Đô Sát viện phối hợp, các bên liên quan đêm nào cũng đèn đuốc sáng trưng. Người ra vào phòng thẩm vấn nườm nượp, lôi ra được thêm mấy vị quan lớn, triều đình nhất thời rung động.
Sau đó, mấy đạo thánh chỉ liên tiếp ban xuống, kinh thành Thượng Kinh nhà nào nhà nấy đóng cửa then cài, ai nấy đều tự cảm thấy nguy nan.
Sau khi Thái tử bị phế, Thái tử Thái phó cũng theo đó vào ngục, người nhà họ Tất danh gia vọng tộc bị dính líu lên tới mười mấy người. Trong thời gian tra án, có lời đồn Hoàng hậu quỳ gối bên ngoài cung Càn Thanh mãi không dậy nhưng Hoàng đế không tiếp. Thái tử Thái phó tự sát trong lao, để lại tuyệt bút nhận hết mọi trách nhiệm về mình. Sau đó lại có thêm mấy vị quan lớn họ Tất tự vẫn, cuộc thanh tra vụ án gian lận rầm rộ bấy giờ mới có xu hướng lắng xuống.
Tuy nhiên, những chuyện này đều không liên quan gì đến Trang Đông Khanh nữa.
Trang Hưng Xương cùng với Trang Việt đều nằm trong đợt xử lý đầu tiên. Khi vụ án dần đi đến hồi kết, hình phạt dành cho họ cũng là những thứ được quyết định sớm nhất.
Sầm Nghiên bận rộn tối mày tối mặt, Trang Đông Khanh đã hơn mười ngày không gặp hắn. Mắt thấy vụ án sắp tra xong, việc xử lý Trang gia cũng đã có kết quả, hôm nay Sầm Nghiên tan làm sớm, về phủ tắm rửa thay đồ xong liền tới Đông sương phòng.
Thế nhưng cái "sớm" của hắn và cái "sớm" của Trang Đông Khanh dường như không cùng một khái niệm.
Lục Phúc cũng phản ứng kịp, lập tức tiếp lời: "Đúng ạ, buổi trưa lại nôn một trận, buổi tối khó khăn lắm mới ăn được chút đỉnh, người chẳng có chút tinh thần nào."
Sầm Nghiên ngược lại không hề biết: "Chuyện là thế nào?"
Liễu Thất đáp: "Triệu lão đã xem qua rồi, là nghén thôi. Còn về việc vì sao đến tận bây giờ mới nghén... Triệu lão nói là do trước đây cơ thể quá suy nhược, thời gian qua được tẩm bổ kỹ lưỡng nên sức khỏe khá hơn, phản ứng lúc này mới phát ra."
Sầm Nghiên: "..."
Khẽ thở ra một hơi, Sầm Nghiên phất tay ra hiệu cho người lui xuống. Liễu Thất thấy dường như không có chuyện gì nên lôi Lục Phúc ra ngoài cửa canh giữ.
Màn giường còn chưa kịp buông xuống, Sầm Nghiên tiến lại gần, nhìn thấy khuôn mặt đang vùi trong chăn, thanh tú mà gầy gò, trông thật là dáng vẻ vô tội. Xem chừng không béo lên, nhưng cũng không bị gầy đi thêm nữa.
Lặng lẽ nhìn Trang Đông Khanh một hồi, lát sau, tầm mắt Sầm Nghiên dừng lại nơi bụng dưới của cậu.
Đông sương phòng ấm áp, chăn nệm mùa xuân cũng không dày. Sầm Nghiên duỗi tay, cổ tay lơ lửng một lúc lâu như thể mới hạ quyết tâm, từ từ hạ xuống.
Phẳng lì.
Cậu thật sự rất gầy, chỉ khẽ động một chút, cách lớp chăn vẫn có thể chạm thấy xương hông. Nếu không phải đã từng bắt mạch, hoàn toàn không thể cảm nhận được nơi này đang nuôi dưỡng một sinh mệnh nhỏ.
Ánh nến lung linh, Sầm Nghiên nhìn chằm chằm dưới lòng bàn tay mình, thần sắc phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)