Lăng Hiểu Huyên nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi: "Vậy con Sơn Tiêu đâu rồi?"
"Đã đuổi đi rồi."
Tần Châu xoay lưng về phía Lăng Hiểu Huyên, cúi người nhặt chiếc gối rơi xuống đất lúc cô vội vàng xuống giường.
Cô đi đến mép giường, ném chiếc gối lên rồi dựa người vào giường thả lỏng . Vẻ mặt trông vô cùng uể oải.
Lăng Hiểu Huyên bật đèn lớn trong phòng, nhìn quang cảnh bừa bộn, chóp mũi vẫn còn ngửi thấy mùi hôi thối mà con Sơn Tiêu để lại.
Lăng Hiểu Huyên thu hồi tầm mắt, che ngực đang đập thình thịch, từng bước tiến đến trước giường Tần Châu, nhìn cô chằm chằm.
"Tần Châu, rốt cuộc em làm nghề gì vậy? Sao lại lợi hại như thế? Em có phải cao nhân ẩn dật không, ví dụ như là đệ tử của Mao Sơn Đạo Sĩ, hoặc là người trừ ma của giáo phái nào đó?"
Tần Châu lười biếng dựa vào giường, cả người đang trong trạng thái thả lỏng.
Cô dùng một tay chống đầu, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới, ánh mắt dịu dàng ấm áp.
Tần Châu ngẩng đầu, đáy mắt ánh lên ý cười: "Chị Lăng, quen biết nhau lâu như vậy, chị chắc chắn là không biết thân phận của em sao?"
Là con gái nhà thế gia, Lăng Hiểu Huyên đương nhiên sẽ thu thập tất cả thông tin của những người xung quanh ngay từ đầu để xác định đối phương có mối nguy hiểm tiềm ẩn nào hay không.
Lúc ban đầu tiếp xúc với Tần Châu, nhà Lăng Hiểu Huyên đã phái người điều tra cô.
Tần Châu dựa vào nắm đấm và tinh thần liều mạng của mình, xông pha ở Tây Thành, tạo ra một mảnh trời riêng.
Từng có người dùng thủ đoạn ngang ngược muốn chiếm đoạt Tần Châu liền bị cô tàn nhẫn bẻ gãy một cánh tay, đánh cho sưng mặt sưng mũi.
Mặc dù vậy, những người đàn ông muốn có được cô vẫn không ít.
Những người đàn ông có chút thế lực ở Tây Thành rất hứng thú với cô.
Họ dùng thế lực uy hiếp, lấy nhiều hiếp ít ép buộc Tần Châu, nhưng cô vẫn không chịu cúi đầu.
Vì tự vệ, cô từng giao chiến với hàng chục người đàn ông, bị đánh ngã xuống đất, nôn ra máu, cô vẫn phải bò dậy chiến đấu đến chết.
Trận chiến đó, Tần Châu đã tạo nên tiếng tăm ở Tây Thành.
Khi đó, Tần Châu còn chưa gọi là Tần Châu, cô tên là Tần Tiểu Ngũ.
Mỹ nhân tuyệt sắc, lòng dạ rắn rết. Danh tiếng Tần Tiểu Ngũ ở Tây Thành gần như không ai không biết.
Từ đó về sau, cho dù vẫn có người thèm muốn thân thể cô, nhưng cũng vì sự hung tàn của cô mà e ngại lùi bước.
Một cô gái phải chịu bao nhiêu khổ cực mới có thể nhận được sự tôn trọng của những kẻ nguy hiểm, coi mạng người như cỏ rác ở Tây Thành - nơi ăn thịt người không nhả xương.
Đó cũng là nguyên nhân chính khiến Lăng Hiểu Huyên càng kiên định, quyết tâm tiếp xúc với Tần Châu.
Mặc dù mấy tháng tiếp xúc, Tần Châu mà cô nhìn thấy là một cô gái ít nói, nhạy cảm, vô tình toát ra vẻ tự ti.
Cô vẫn tin tưởng, cô gái này đã từng có những trải nghiệm kinh tâm động phách như vậy ở Tây Thành, chắc chắn sẽ không làm cô thất vọng.
Những việc Tần Châu làm ở Tây Thành khiến cô vừa kinh ngạc vừa khâm phục.
Nếu bỏ đi thân phận con gái nhà thế gia của cô rồi ném cô vào Tây Thành e rằng cô cũng không có được sự gan dạ của Tần Châu.
Đêm đó, cuối cùng Tần Châu cũng không nói cho Lăng Hiểu Huyên biết thân phận của mình.
Có những chuyện, có những lời, không thể nói ra.
Ngày hôm sau, Lăng Hiểu Huyên rút khỏi đội thám hiểm linh dị.
Bạn có thể không tin quỷ thần, nhưng đừng bao giờ thử thách sự tôn nghiêm.
Vô số điều bí ẩn vẫn còn tồn tại, những sinh vật không ai biết có thể đang theo dõi bạn
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

