Kiếp trước của Lăng Hiểu Huyên hẳn là bị thứ này hại chết.
Một khi Sơn Tiêu đã nhắm vào con mồi, nó sẽ không bỏ cuộc cho đến chết.
Hôm nay, nhất định phải giải quyết con Sơn Tiêu trước mắt.
Nếu thả nó đi, đợi nó hồi phục sinh lực nhất định sẽ quay trở lại.
Cô không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Lăng Hiểu Huyên, bảo vệ cô ấy được. Bảo vệ được một lúc chứ không bảo vệ được cả đời.
Tần Châu nhìn chằm chằm Lăng Hiểu Huyên, ánh mắt mang theo vài phần áp bức.
Khí chất uy nghiêm còn sót lại từ việc sử dụng thần lực Minh Thần vẫn bao phủ quanh cô.
Lăng Hiểu Huyên ngày thường rất gan dạ, nếu không cũng sẽ không tham gia đội thám hiểm linh dị, nhưng cô chưa từng thấy bất kỳ yêu tinh ma quỷ nào.
Mọi thứ trải qua đêm nay, hoàn toàn lật đổ nhận thức của cô.
Thái độ nghiêm túc của Tần Châu, khí chất mạnh mẽ tỏa ra xung quanh khiến cô có chút khó thở.
May mắn thay, cảm giác này nhanh chóng biến mất.
Không còn cảm giác áp bức mãnh liệt, cô bắt đầu nhớ lại những gì đã trải qua trong thời gian trước.
Một lúc lâu sau, trên mặt Lăng Hiểu Huyên lộ ra vẻ hiểu rõ.
Nó đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng, nằm bẹp dí trên mặt đất không nhúc nhích.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của nó.
Tần Châu ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Lăng Hiểu Huyên, nghiêm túc nói: “Sau này chị đừng chạy lung tung nữa, người ta chỉ có một mạng, chơi mất rồi thì thật sự mất đấy."
Trong thế giới chưa biết này, sinh mạng thật mỏng manh.
Giọng Lăng Hiểu Huyên khàn khàn, mang theo sự sợ hãi: "Chị biết rồi."
Cô nhìn theo ánh mắt của Tần Châu, nhìn con Sơn Tiêu nằm trên mặt đất, hỏi: "Đây là thứ gì?"
Nếu không phải nó có kích thước lớn như vậy, cùng với vết cào to bằng cái chậu rửa mặt trên tủ quần áo, Lăng Hiểu Huyên có lẽ sẽ nghĩ rằng đây là một trò đùa ác ý.
Mọi thứ trước mắt đều nhắc nhở cô về tính chân thực của tất cả những điều này.
Đôi mắt Tần Châu lóe lên ánh vàng nhạt, nhìn con Sơn Tiêu bị tà khí nồng đậm bao phủ toàn thân, cô nhếch môi, giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn: "Sơn Tiêu, một con yêu quái đã cướp đi vô số mạng người, tội ác chồng chất."
Cô bước tới con Sơn Tiêu, dùng lòng bàn tay chạm vào cơ thể nó.
Con yêu quái dưới lòng bàn tay phát ra tiếng kêu trầm thấp rùng rợn, chói tai như tiếng quỷ khóc.
Lăng Hiểu Huyên đứng cách đó không xa bị dọa sợ, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, chân không tự chủ được lùi lại.
Con Sơn Tiêu dưới lòng bàn tay dường như cảm nhận được tai họa sắp ập đến, điên cuồng giãy giụa.
Nhưng làm sao nó có thể thoát khỏi thần lực Minh Thần.
Tần Châu khẽ cười một tiếng, nhanh chóng thu thập tà khí trên người Sơn Tiêu.
Tà khí nồng đậm mà nó sở hữu bị cô hấp thụ trong nháy mắt.
Tiếng kêu chói tai của Sơn Tiêu vẫn tiếp tục, Tần Châu từ từ đứng dậy, giẫm một chân lên người con Sơn Tiêu khổng lồ.
Giọng cô lạnh lùng mang theo sự tàn nhẫn khát máu: "Mạng người chết dưới tay ngươi nhiều vô kể, hôm nay ta thu phục ngươi là thay trời hành đạo. Tên ta là Tần Châu, xuống Diêm La điện nếu ngươi không phục cứ việc xưng tên!"
Nói xong, trong tay Tần Châu xuất hiện ánh sáng vàng.
Ánh sáng vàng nhanh chóng lan rộng, trong nháy mắt bao phủ cô và Sơn Tiêu.
Lăng Hiểu Huyên đứng bên ngoài vòng sáng vàng, chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên vệt chói, hai mắt không tự chủ được nhắm lại.
Đợi cô mở mắt ra chỉ còn lại một mình Tần Châu.
Bóng lưng Tần Châu đơn độc, mang theo một loại sức thuyết phục không thể nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)