Ngày thứ ba sau khi trọng sinh, trùng hợp rơi vào ngày lễ thứ Bảy.
Nắng cuối thu len lỏi qua khung cửa sổ thư viện, phủ lên dáng người nhỏ nhắn của Tần Châu một lớp ánh sáng vàng dịu. Giữa không gian yên tĩnh, cô lặng lẽ lật giở từng trang sách cho phụ nữ mang thai, "Bách khoa toàn thư chín tháng mang thai", "40 tuần mang thai hoàn hảo"...
Chiếc điện thoại được cài đặt chế độ im lặng phát ra tiếng rung nhẹ, Tần Châu thu hồi ánh mắt chăm chú đang đặt trên trang sách, cầm lấy điện thoại từ bên cạnh.
Một tin nhắn đến từ Thanh Nhàn.
Vẻ mặt ôn hòa dịu dàng của Tần Châu nhanh chóng giảm xuống độ không, đáy mắt lan tràn ra ánh sáng lạnh lẽo như sương giá.
Những ngón tay trắng nõn in hằn vết sẹo cũ của cô khẽ chạm vào màn hình, mở tin nhắn.
[Châu Châu, dì đã làm món con thích ăn, tối nay về nhà ăn cơm nhé.]
Tần Châu cụp mi mắt, trong mắt là vẻ mỉa mai và lạnh lẽo không nói nên lời.
Đã qua ba ngày kể từ ngày ở khách sạn Hoàng Đình, Thanh Khả Tâm trở về chắc chắn đã nói gì đó với Thanh Nhàn.
Người phụ nữ này phải nhẫn nhịn lắm thì ba ngày sau mới liên lạc lại cho cô.
Ngón tay Tần Châu lướt nhẹ, nhanh chóng soạn một tin nhắn.
[Tối gặp.]
Cô muốn xem xem hai mẹ con Thanh Nhàn muốn làm gì.
Cho dù là Hồng Môn Yến, cô cũng không sợ.
Tâm trạng tốt bị phá hỏng, Tần Châu thu dọn sách trên bàn, đứng dậy trả sách rồi rời khỏi thư viện.
……
Nhà họ Tần, trong đại sảnh nguy nga tráng lệ.
Ngồi trước ghế sofa, người phụ nữ trung niên trang điểm nhẹ, dung mạo quý phái, liếc nhìn tin nhắn trả lời trên điện thoại, khóe môi cong lên độ cong hài lòng.
"Mẹ, thế nào rồi? Con tiện nhân đó có đồng ý về không?"
Thanh Khả Tâm ngồi bên cạnh người phụ nữ trung niên nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Thanh Nhàn, người phụ nữ trung niên, nghe vậy ngẩng đầu, trừng mắt nhìn con gái, trên mặt mang vẻ không đồng tình.
"Tuy là ở nhà, ba và anh cả con không có ở đây, nhưng Tần Mị vẫn còn, nó là anh hai của Tần Châu, nếu nghe được lời này của con, nó còn không lột da con, sau này con chú ý một chút."
"Đây không phải là anh ấy không có ở nhà sao." Thanh Khả Tâm bĩu môi.
Tần Mị, con trai thứ hai nhà họ Tần, anh trai song sinh của Tần Châu.
Tính tình côn đồ, bá đạo, là một kẻ rất phiền phức.
Đối với chuyện liên quan đến Tần Châu, hai anh em nhà họ Tần quả thực là những kẻ cuồng bảo vệ em gái. Trong đó Tần Mị là người hung hăng nhất, mà theo lời Thanh Khả Tâm thì anh giống như chó điên.
Thanh Khả Tâm truy hỏi: "Mẹ, Tần Châu nói gì. Cô ta có về không?"
Thanh Nhàn nói với vẻ thâm ý: "Tần Châu tối nay sẽ về. Nếu nó thật sự biết điều gì, mẹ không ngại tăng tốc độ hủy hoại nó. Nếu nó giả vờ dựa hơi người khác, vậy thì để nó biết thế nào là trời cao đất dày, phải biết rằng có một số việc không thể làm."
Thanh Khả Tâm vòng tay ôm lấy cánh tay bà, làm nũng oán trách: "Mẹ, con không muốn nhìn thấy cô ta trong nhà này, luôn cảm thấy cô ta giống như một quả bom hẹn giờ."
Thanh Nhàn đưa tay vuốt tóc con gái, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Ngoan, nhịn thêm chút nữa, nhà họ Tần tuyệt đối không có sự xuất hiện của cô ta."
"Nhưng ba, anh cả và Tần Mị đều bênh vực cô ta. Tần Châu còn có 20% cổ phần của Tần Thị tập đoàn!"
Đây mới là điều Thanh Khả Tâm lo lắng nhất.
Có ba, và đám anh em họ Tần che chở, lại còn nắm giữ nhiều cổ phần của Tần Thị tập đoàn như vậy.
"Chuyện tiếp theo không cần con bận tâm, giao cho mẹ làm là được rồi."
Thanh Khả Tâm tuy không cam lòng, nhưng miệng thì ngoan ngoãn nói: "Con biết rồi, mẹ."
Trong mắt cô ta, mẹ mới là người lợi hại nhất trong nhà này.
Nếu không bà ta cũng không có khả năng lừa gạt ba người đàn ông nhà họ Tần, và cả Tần Châu xoay vòng vòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

