Một bóng đen khổng lồ với bộ lông màu nâu đứng trước giường, tiếng thở hổn hển nặng nề cùng với một mùi hôi thối kỳ lạ xộc vào mũi.
Lăng Hiểu Huyên có chút mơ hồ, cơn buồn ngủ tan biến, miệng hé mở.
Tiếng động khi cô vừa tỉnh giấc đã kích động con sơn yêu kia khiến nó trở nên khác thường. (*Sơn Tiêu: yêu quái trên núi)
Nó vội vàng xoay người, đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm vào Lăng Hiểu Huyên, nước miếng nhỏ tong tong xuống đất.
Lăng Hiểu Huyên ngồi trên giường, mắt tròn mắt dẹt. Đối với sơn yêu mà nói, cô chính là một món ăn ngon lành.
"Má ơi! Má! Má!!!"
"Cái thứ gì đây?!!!"
Lăng Hiểu Huyên nhìn thẳng vào khuôn mặt thật của con quái vật, giọng nói mềm mại ngày thường trở nên lạc đi, tiếng hét vô cùng chói tai.
Tần Châu nheo mắt, có chút ghét bỏ bĩu môi. Cô đưa tay xoa xoa cái tai bị tra tấn.
Quen biết bấy lâu nay, cô không ngờ rằng Hiểu Huyên còn có thể phát ra âm thanh cao vút và mạnh mẽ như vậy.
Cũng không biết những người ở ký túc xá bên cạnh có bị cô ấy đánh thức hay không.
Bên này, Lăng Hiểu Huyên sợ đến mức tè ra quần, vừa lăn vừa bò xuống đất. Cô cũng chẳng kịp chỉnh lại bộ đồ ngủ xộc xệch trên người, chạy như bay về phía Tần Châu.
Sơn Tiêu theo động tác của cô xoay người, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt hung dữ của nó như muốn xé xác Lăng Hiểu Huyên, nuốt sống vào bụng.
Lăng Hiểu Huyên nắm chặt lấy quần áo của Tần Châu, tay chân không thể kiểm soát, giọng nói cũng vì thế mà run rẩy không ngừng: "Cái thứ này tại sao cứ nhìn chằm chằm vào chị. Đây là con quỷ mà em nói trong mơ tìm đến cửa sao?"
Đến lúc này, cô vẫn chưa quên cái cớ mà Tần Châu đã dùng để giữ cô lại trường.
Tần Châu nhếch môi, giọng nói giả vờ lạnh lùng: "Chị Lăng, mục tiêu của nó là chị."
Nhìn sơn yêu vẫn nhìn chằm chằm vào mình, Lăng Hiểu Huyên cảm thấy hình như đúng là như vậy.
Vẻ mặt kinh hoàng của cô chuyển sang vẻ mặt cam chịu.
Sơn Tiêu phía đối diện bắt đầu chuyển động, nó bước những bước nặng nề về phía hai người.
Tần Châu sắc mặt lạnh lùng, giọng nói nghiêm túc: "Chị Lăng, tự bảo vệ mình!"
Dứt lời, cô đã lao ra ngoài.
Tần Châu lao về phía sơn yêu, trong bàn tay trắng nõn hiện lên một luồng kim quang, mảnh như sợi tơ.
Sơn Tiêu giơ hai tay lên, trong lòng bàn tay đầy lông lá lộ ra những móng vuốt sắc nhọn.
Nó vung móng vuốt về phía Tần Châu, nếu trúng cú này, Tần Châu chắc chắn sẽ bị đánh bay.
"Tần Châu! Cẩn thận!"
Lăng Hiểu Huyên nhìn thấy cảnh này liền hoảng hốt hét lên.
Tần Châu với thân thủ nhanh nhẹn, trong giây phút nguy hiểm đã né được cú đánh của sơn yêu.
Đồng thời, sợi tơ ánh vàng trong tay cô bắn về phía đầu sơn yêu.
Sơn Tiêu vỗ một cái vào tủ quần áo bên cạnh giường của Lăng Hiểu Huyên, móng vuốt của nó cắm sâu vào tủ gỗ, chưa kịp rút ra thì thân thể đã ầm ầm đổ xuống.
Sức mạnh của quỷ thần vừa ra, sơn yêu lập tức mất khả năng hành động.
Tần Châu nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào con sơn yêu nằm trên đất, tim đập thình thịch.
Đây là lần đầu tiên cô trực tiếp đối mặt và giao đấu với yêu quái, nói không căng thẳng là không thể.
Lúc nãy khi sơn yêu vung móng vuốt, tim cô suýt chút nữa nhảy ra ngoài.
Trọng sinh không dễ, cô không muốn vừa bắt đầu kiếp này đã ra đi, như vậy sẽ uất ức chết mất.
Trở về Diêm La Điện còn bị cười cho chết.
Lăng Hiểu Huyên run rẩy đi vòng qua con sơn yêu to như núi, đến bên cạnh Tần Châu: "Tần Châu, em không sao chứ?"
"Không sao."
Tần Châu lắc đầu với cô, chỉ vào con sơn yêu nằm trên đất, hỏi: "Dạo này chị đi đâu vậy, sao lại chọc phải thứ này?"
Sơn Tiêu thường ở trong rừng sâu núi thẳm, hầu như không thấy bóng dáng của chúng ở thành thị.
"Hả?" Lăng Hiểu Huyên trợn tròn mắt, chớp chớp. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ nghi ngờ và hoang mang.
Tần Châu nghiêm nghị, trong mắt ẩn chứa sát khí: "Nếu tối nay em không ở đây thì thứ này đã lấy mạng chị rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)