Lăng Hiểu Huyên với tư cách là một người khám phá linh dị, có chút nghiên cứu về lĩnh vực này, đương nhiên không thể từ chối lời cầu khẩn đầy lo lắng của Tần Châu.
Cô xả thân làm bạn, tối nay khó có được dịp ngủ lại trường học.
Lăng Hiểu Huyên nằm trên giường ký túc xá, hai mắt nhắm nghiền, hai chân kẹp chăn, ngủ rất say.
Nằm trên giường đối diện, Tần Châu thở đều đều, đôi mắt đẹp khép hờ, thoạt nhìn cũng ngủ rất ngon.
Trong ký túc xá, đèn ngủ trên bàn phát ra ánh sáng yếu ớt.
Bên ngoài, ánh trăng dịu dàng rọi lên cửa sổ kính, ánh trăng nhàn nhạt phản chiếu trên mặt sàn sạch sẽ trong phòng.
Vạn vật yên tĩnh, không khí yên ắng đến kỳ lạ.
Cửa sổ hé mở phát ra tiếng động nhỏ, có gió lùa vào.
Tần Châu đột nhiên mở to mắt, ánh mắt trong veo sáng ngời, không giống như vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ.
Tiếng gió gào thét ập đến, thổi cho cửa sổ kêu loảng xoảng.
Âm thanh lớn như vậy, Lăng Hiểu Huyên trên giường đối diện bị làm phiền, bồn chồn trở mình.
Cô quay người về phía tường, lẩm bẩm vài câu rồi lại ngủ tiếp.
Tần Châu ngồi dậy, đôi mắt đẹp sắc bén liếc về phía cửa sổ, nơi đó không có gì cả.
Nhưng, ngay sau đó, cửa sổ bị gió lớn thổi tung ra.
Có thứ gì đó xuất hiện, thân hình rất lớn, gần như chạm tới trần nhà.
Tần Châu khẽ nheo đôi mắt phượng, một vệt vàng kim nhàn nhạt thoáng qua đáy mắt.
Gương mặt tinh xảo vốn mang nét nghiêm nghị, giờ phút này lại phảng phất vẻ quyến rũ đầy yêu dị, tựa đóa hoa độc nở rộ giữa đêm đen.
Nhanh như một con báo, cô thoắt đã rời khỏi giường, đôi chân trần chạm nhẹ xuống sàn lạnh lẽo.
Tấm lưng khẽ khom, đôi mắt sắc như dao găm ghim chặt vào hình hài quái dị đang lù lù trước khung cửa sổ.
Sinh vật kia dường như không mảy may nhận thấy sự hiện diện của Tần Châu.
Nó chậm chạp lê bước, thân hình nặng nề như thể trói buộc bởi những xiềng xích vô hình, hướng về phía Lăng Hiểu Huyên mà tiến tới.
Mỗi bước chân nó giáng xuống, Tần Châu càng nhìn rõ hơn diện mạo ghê tởm của nó. Đôi mắt to như chuông đồng, đỏ ngầu một màu máu
Cái miệng rộng hoác, đen như vực sâu, phô bày hàm răng nhọn hoắt, thưa thớt như những mảnh gỗ mục.
Khóe miệng nó xẻ sâu đến nửa khuôn mặt, có thứ gì đót nhỏ xuống sàn nhà, nhuốm một màu đen nhầy nhụa.
Thân hình cao lớn, không mặc quần áo, mọc đầy lông nâu trông vô cùng bẩn thỉu và đáng sợ.
Tần Châu có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của nó, không biết là vì hưng phấn hay vì lý do nào khác.
Chỉ cần một cái nhìn, Tần Châu đã nhận ra nó là thứ gì.
Tinh quái, Sơn Tiêu. ("Sơn Tiêu" là một loại sinh vật kỳ dị thường được nhắc đến trong các truyền thuyết Trung Quốc, đặc biệt là trong các thư tịch cổ về núi rừng. Chúng thường được miêu tả là những loài quỷ núi, tinh linh núi, có sức mạnh siêu nhiên và thường gây nguy hiểm cho con người)
Trong "Sơn Hải Kinh" có ghi chép, chúng thường mang dáng vẻ đáng sợ, mặt người tay dài, thân đen có lông, gót chân ngược. Thấy người cười cũng cười, môi che kín mặt, gặp người liền bỏ chạy.
Sơn Tiêu hình dạng như đứa trẻ, chân duy nhất quay về phía sau. Ban đêm thích quấy nhiễu người. Là một loại quái vật ăn thịt người.
Nhưng Sơn Tiêu trước mắt có chút khác biệt so với ghi chép trong sách. Nó có hai chân, hơn nữa thân hình cao lớn, giống như Sơn Tiêu lai tạp với sinh vật nào đó, hàng giả hàng nhái.
Sơn Tiêu vừa xuất hiện liền thẳng tiến đến chỗ Lăng Hiểu Huyên.
Rõ ràng là đến vì cô ấy.
Thấy Sơn Tiêu sắp đến gần Lăng Hiểu Huyên đang ngủ say, Tần Châu nheo mắt lại, nhanh chóng ra tay.
Cô cầm lấy thứ gì đó trên cạnh bàn rồi ném về phía Sơn Tiêu.
Tiếng động nặng nề vang lên.
Tần Châu tiện tay cầm lấy một cuốn sách, cuốn sách đập vào bộ lông dày của Sơn Tiêu.
Nghe âm thanh liền biết lực đạo này đối với Sơn Tiêu chẳng hề hấn gì.
Nhưng nó vẫn dừng bước, quay người lại, đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm Tần Châu.
Sơn Tiêu bị quấy rầy, trong mắt lộ ra vẻ âm trầm, khó chịu, tức giận.
Lăng Hiểu Huyên ngồi dậy trên giường, hai mắt vẫn còn nhắm nghiền. Cô đưa tay dụi mắt, giọng nói lười biếng mang theo vẻ mệt mỏi.
Cảm thấy trong phòng hơi lạnh, cô dùng tay kia kéo chăn quấn quanh người.
Giây tiếp theo, động tác của Lăng Hiểu Huyên dừng lại.
Cô mở đôi mắt mơ màng, đập vào mắt là một bóng lưng cao lớn như ngọn núi nhỏ.
????
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)