Bùi Tây Tình vừa xuống xe đã đi tìm nước nhưng tìm một vòng không thấy, đành quay lại ngồi ngoan ở một bên chờ họ tính lại tuyến đường, chỉ là Lăng Lãng với mấy người kia cứ nhắc tới Farallon mãi.
Farallon không phải là tổ chức của phản diện à?
Mấy người này có vẻ không liên quan gì đến nam nữ chính chẳng lẽ là người của Farallon?
Trời sắp tối, thời tiết trong tận thế cũng rất thất thường bị ô nhiễm nên ngày đêm đảo lộn. Cô mặc so với mấy người đặc chủng kia thì hơi phong phanh, chờ bên ngoài một lúc mà không chịu nổi hắt xì liên tục hai cái.
Vừa dụi mũi đỏ au, vừa ôm lấy mình, nước mắt ngấn lệ.
Trên đầu bỗng nặng trĩu, tầm nhìn bị che khuất có người ném cho cô một chiếc áo khoác.
Đoạn Kiêu Lâm cầm khẩu súng đứng cạnh, ánh mắt lạnh nhạt đang lau vũ khí như thể cô chỉ là cái súng trong tay anh ta.
Qua cặp kính mỏng, hầu như không thể thấy được chút cảm xúc nào trong mắt anh ta.
“Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở vùng hoang mạc rất lớn.” Nói xong, anh ta quay người đi khảo sát địa hình.
Cô không nhịn được nhìn theo bóng lưng anh ta.
Người mà ngay cả trong tận thế cũng giữ được sự điềm tĩnh như vậy, hẳn là có khả năng sinh tồn cực kỳ mạnh mẽ.
Mặc áo khoác rộng của anh ta vào, hơi lạnh tức khắc được xua đi, Bùi Tây Tình cuối cùng cũng không còn run rẩy nữa, nép mình sau cánh cửa xe, ngẩn người.
Nghe thấy Lăng Lãng còn đang chửi bới bên kia, chỉ vào đầu của “Farallon” mà chửi, cô tò mò thò đầu ra nhìn.
Lăng Lãng thao thao bất tuyệt, chỉ đạo tình hình như một chính khách, đứng trên tảng đá, mái tóc trắng rối tung trong gió, trông buồn cười vô cùng.
Phát hiện ánh mắt của cô, Lăng Lãng còn cố ý trừng lại: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tống cô đi họp với Farallon đấy!”
Farallon thật ra giống như một thế lực siêu nhiên, quyền lực tối cao gần như không gì là không làm được.
Cô hỏi: “Đội trưởng của các tiểu đội không phải đều được dự họp ở Liên minh của Farallon sao? Mấy người có gì bất mãn thì thử nói ra xem?”
Lăng Lãng: “Tôi không đi đâu, ai thích đi thì đi.”
Bùi Tây Tình hỏi: “Anh là đội trưởng à?”
Lăng Lãng: “Không lẽ không phải?”
“Thế anh kia là phó đội trưởng à?” Bùi Tây Tình chỉ về phía người đàn ông phía trước.
Lăng Lãng cười khẩy: “Anh ta hả? Là anh tôi, cũng là... người của Farallon, cô không biết à?”
Đôi mắt của Bùi Tây Tình trợn tròn. Khoan đã.
Cô không nghe nhầm đấy chứ? Là tổ chức Farallon của Liên minh luôn đứng trên mọi quyền lực trong cốt truyện, cũng chính là nơi đại phản diện thuộc về?
Đó chẳng phải là tổ chức của phản diện lớn nhất sao...
Nghĩ kỹ lại thì, phản diện chính luôn đối đầu với nam chính trong giai đoạn đầu truyện, mấy lần suýt chút nữa đã khiến nam chính mất mạng, may nhờ có bàn tay vàng nên mới thoát được. Còn phản diện thì thực lực khủng khiếp, đầy mưu mô chẳng cần đến phép màu hay sự hỗ trợ từ bên ngoài.
Nhưng cuối cùng, hắn ta vẫn chết. Cái chết còn bị dìm cho tụt IQ. Bao nhiêu mưu kế tính toán, đến cuối cùng đều bị nam chính "vô tình" phá hỏng một cách kỳ diệu.
Rồi kết thúc siêu nhanh, cái kết đẹp như mơ. Từ góc nhìn của nữ phụ như cô, vẫn thấy mơ hồ không rõ, cảm giác như phản diện chết quá hời hợt.
Nhưng Farallon, tổ chức đỉnh cao trong tận thế, quả thực rất ghê gớm, thần bí kín tiếng lại nắm trong tay sinh mạng của tất cả mọi người, có thể trực tiếp ra lệnh truy bắt bất kỳ ai trong quân đội, từ tướng chỉ huy đến lính quèn đúng kiểu tồn tại như thần thánh.
Bùi Tây Tình nghiêm túc gật đầu: "Tôi biết rồi, tôi sẽ giữ bí mật."
Lăng Lãng cười khẩy.
Farallon trong Liên minh cấp bậc cực cao, quy tắc nghiêm ngặt, thành viên trong đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, ai cũng là nhân vật bá đạo trong lĩnh vực của mình có thể vào được đã là cực khó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


