Cái này gần như ai cũng biết, thông tin nửa công khai rồi thân phận thành viên cũng chẳng phải bí mật gì.
Trong Farallon trừ anh trai anh ta ra, mấy người còn lại toàn là kẻ phiền phức, anh ta chẳng muốn dính dáng tới ai, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy bực. Trước đó còn bị sai dẫn quân đánh nhau ở một cái cống rãnh thối hoắc, xác sống chẳng gặp được mấy con người thì bốc mùi tởm lợm tắm mấy lần cũng không hết. Đến giờ vẫn cảm thấy mình như đang bốc mùi phân lợn.
Nghĩ tới mấy người đó là anh ta lại càng bực, Lăng Lãng chẳng thèm giữ mặt mũi cho ai: "Dù cô có đi rêu rao khắp nơi cũng chẳng sao, ngoài anh tôi ra thì mấy người kia toàn là lũ ngu."
Bùi Tây Tình bật cười thành tiếng.
Lăng Lãng lườm cô: "Cười cái gì mà cười, đồ xác sống ngốc nghếch."
Bùi Tây Tình nói: "Anh mới là đồ ngốc ấy."
Đột nhiên, Lăng Lãng tiến sát lại: "Nhưng mà tôi thật sự chưa từng thấy ai bị xác sống cắn mà vẫn tỉnh táo sống tới giờ đâu, nhất là..."
Anh ta đưa tay chọc thử vào má cô: "Mặt cô còn chưa bắt đầu bong tróc nữa."
...
Bùi Tây Tình đưa tay sờ mặt, hơi lùi lại: "Tôi cũng không biết nữa, chắc con xác sống cắn tôi chưa hoàn toàn bị nhiễm, hoặc là... tốc độ nhiễm virus của tôi chậm thôi."
"Chậm kiểu gì mà chậm dữ vậy?"
Lăng Lãng giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: "Còn năm phút nữa là đúng hai mươi tư tiếng từ lúc chúng ta gặp cô."
Long Nghiên: "Cậu canh giờ kỹ dữ ha."
"Chứ sao, từ lúc gặp cô ta là tôi đã để ý tình trạng nhiễm bệnh rồi."
"Cậu thích Tây Tình à?"
Lăng Lãng đang uống nước, suýt thì sặc, phun cả ra ngoài: "Chị Long Nghiên! Chị nói cái gì vậy! Sao tôi có thể thích một con ngốc sắp hóa thành xác sống được chứ!"
Bùi Tây Tình chỉ nhẹ nhàng mím môi. Cô biết chị ấy đang đùa thôi, không có ý gì sâu xa.
Long Nghiên cười: "Thật hả?"
Nếu về căn cứ, cô gái này chắc phải đi theo cậu ta chứ không thì chẳng ai lo cho.
Lăng Lãng nhìn còn trẻ cô gái này cũng vậy chắc hơn hai mươi tuổi, chị hỏi: "Tây Tình, em bao nhiêu tuổi?"
Bùi Tây Tình suy nghĩ một chút: "Hai mươi hai."
"Trẻ ghê, bằng tuổi Lăng Lãng đó nha."
"Trùng hợp ghê."
"Ừ ha."
Lăng Lãng cười lạnh. Bùi Tây Tình theo phản xạ kéo chặt chiếc áo khoác trên người lại.
Long Nghiên nhìn thấy áo khoác đàn ông phủ lên bờ vai nhỏ nhắn của cô, khóe mắt cong cong: "Ủa, đây không phải là áo của anh Đoạn sao? Anh Đoạn đưa em à?"
"Ừm."
Long Nghiên cười híp mắt: "Để chị nói cho em nghe một bí mật."
Bùi Tây Tình hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nghiêng người tới gần, người phụ nữ khẽ cong môi đỏ thì thầm bên tai cô: "Hồi trước ở căn cứ có một nữ trung tướng đụng vào quân phục của anh Đoạn, sau đó không bao giờ thấy ổng mặc lại bộ đó nữa nghe đâu là đốt luôn rồi, đốt bộ đồ đó sạch thành tro luôn đó."
Bùi Tây Tình: "Có hơi quá đà không vậy..."
Mới đụng một cái mà đốt luôn, vậy cái áo cô đang mặc này... có khi nào sắp tan thành tro không?
"Anh Đoạn không thích đồ của mình bị dính mùi người khác, chạm vào cũng không được, không thì thà hủy đi còn hơn."
Câu nói đó cứ văng vẳng bên tai Bùi Tây Tình, đến mức Lăng Lãng gọi mà cô cũng không nghe, mãi một lúc sau mới ngẩng đầu lên: "Hửm... có chuyện gì vậy?"
Lăng Lãng đang nhét khẩu súng vào sau lưng, mái tóc trắng bị gió đêm thổi tung lên: "Lên xe ngủ đi, cô định chết cóng ở đây à?"
"À, được."
Nhưng vừa đứng lên, Bùi Tây Tình lập tức loạng choạng, khuôn mặt đang ửng hồng vì lửa sưởi cũng tái nhợt không còn giọt máu chân mềm nhũn vô thức bám lấy cánh tay người bên cạnh.
Lăng Lãng còn đang nạp đạn, tay bị kéo một cái tuy không mạnh nhưng đủ khiến anh ta giật mình. Nhìn thấy Bùi Tây Tình đã gần như quỳ sụp xuống đất, anh ta vội đỡ lấy: "Này, cô sao vậy? Sắp phát bệnh à? Nói gì đi chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
