Bùi Tây Tình mím môi, nghĩ ngợi một lúc rồi mới bật ra một câu: “ Không phải tôi sắp thành vua xác sống rồi đấy chứ?”
Cô gái kia bật cười: “Vua xác sống hiện tại bọn tôi chưa gặp bao giờ. Nhưng nghe nói phải ăn đủ số lượng xác sống mới xuất hiện được, cô muốn thử không?”
Bùi Tây Tình nhếch môi: “Thôi khỏi đi.”
Cô rút dao ra, lưỡi dao ánh lên lạnh lẽo, sắc bén vô cùng.
Nhưng còn chưa kịp làm gì, Đoạn Kiêu Lâm đã rút dao khỏi tay cô, không thèm nhìn, vứt trả lại cho Lăng Lãng.
Gương mặt anh không biểu cảm, giọng lạnh nhạt: “Đùa thế là đủ rồi.”
Lăng Lãng có chút lúng túng, lập tức cất dao: “Xin lỗi, nãy dọa cô rồi. Thật ra móc thịt chết ra chỉ khiến đau thêm thôi. Tình trạng của cô bây giờ, xứng đáng được tiêm huyết thanh.”
Bùi Tây Tình lập tức từ chối: “Tôi thà làm xác sống còn hơn.”
?
Lăng Lãng nhìn cô như thể gặp ma.
Quái dị thật.
“Cho dù huyết thanh có thể cứu cô thì cũng không kịp. Bọn tôi không mang theo, mà thành phố gần nhất có huyết thanh cũng phải mấy trăm cây, ở tận Căn cứ số 5.” Người phụ nữ bên cạnh giải thích: “Nếu giờ đưa cô đi, cũng không kịp nữa rồi.”
“Vậy... tôi không còn bao nhiêu thời gian.”
“Cô nên chuẩn bị tâm lý đi.”
“Ừm.” Bùi Tây Tình thực sự cũng chẳng mấy để tâm, không qua nổi thì thôi, mà qua được thì có khi còn thà làm xác sống. Cô thực sự chạy hết nổi rồi.
Cô âm thầm quyết định, cho dù có chết, cũng phải cố gắng sống tới khi được dạo hết tận thế một vòng đã rồi chết cũng được.
Không thể đến đây một chuyến mà về tay không, biết đâu còn tìm được cảm hứng cho mấy cảnh phim tận thế.
Biết đâu còn có thể quay lại đóng phim tiếp nhưng chắc sống sót từ độ cao như thế rơi xuống thì hi vọng rất mong manh.
Mười mấy phút sau, mọi người đang nghiên cứu bản đồ, hình như bàn bạc tuyến đường tiếp theo, cô thì ngồi xổm bên xe, uống ngụm nước mà người phụ nữ đưa: “Cảm ơn.”
Long Nghiên nói: “Nếu cô vượt qua được, bọn tôi có thể đưa cô đến căn cứ điều trị nhưng có khả năng cô sẽ bị biến thành vật thí nghiệm.”
“Vậy... chết còn hơn.”
Long Nghiên bật cười: “Thật là không có chí khí.”
“Tôi sống được tới giờ, đã là cả một kỳ tích rồi.” Cô nhếch môi cười mệt mỏi.
Là một nhân vật nữ phụ pháo hôi không mấy quan trọng, cô đã sống sót được gần 24 tiếng trong một kịch bản lẽ ra phải chết từ sớm.
“Cũng đúng, cô còn chưa có dị năng, cố lên nhé.”
Gió to quá, cát rát cả mặt cô bị thổi lùi lại liên tục, eo đột nhiên bị siết lại, một cánh tay đàn ông ôm chặt lấy cô, anh ta đứng yên như tảng đá cô như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức ôm lấy eo anh ta.
Cảm giác mềm mại áp vào nhẹ như không có xương, Đoạn Kiêu Lâm khựng lại, nhét thẳng cô vào trong xe.
“Khụ khụ khụ…” Cô ho không ngừng vì cát, có người đưa cho cô một bình nước, cô ngửa cổ uống luôn không suy nghĩ.
Ho thêm vài tiếng, cổ họng mới đỡ rát.
Ngẩng đầu lên, Long Nghiên và Lăng Lãng đang nhìn cô.
Bùi Tây Tình: “Sao vậy?”
Long Nghiên: “Cô uống bình nước của anh Đoạn đấy.”
“...” Mặt Bùi Tây Tình đỏ bừng như bị thiêu, vội đưa trả lại bình nước cho anh ta: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Người đàn ông dường như chẳng để tâm, lạnh nhạt chỉ đạo mọi người lên xe, bàn chuyện đường đi.
Bùi Tây Tình hơi áy náy, hình như cô đã lấy nước của anh rửa mặt súc miệng cả lượt. Một lúc sau, thấy người đàn ông ngồi cạnh đang nghiêm túc xem tài liệu, cô nhỏ giọng nghiêng qua: “Lát nữa dừng xe tôi đi lấy nước bù cho anh nhé.”
Đoạn Kiêu Lâm liếc nhìn cô, không nói gì, ánh mắt dừng lại một chút ở vạt áo của cô chạm vào tay anh.
Bùi Tây Tình tưởng anh không muốn nói chuyện, bị làm phiền nên mím môi, ngoan ngoãn im lặng.
Xe chạy thêm hơn chục cây số, bão cát cuối cùng cũng qua nhưng tuyến đường phía trước hình như không đi được nữa, hai chiếc xe nối đuôi dừng lại, Lăng Lãng xuống xe là bắt đầu chửi, “Má nó, lại phải trì hoãn rồi, bão cát như chó, mà không về sớm thì đám người của Farallon lại gây trò nữa cho coi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

