Thuần khiết và dục vọng hai thứ tưởng như trái ngược hiếm hoi lại cùng tồn tại trên một người.
Người đàn ông chỉ khẽ gật đầu. Anh ta hạ kính xe, nhả một vòng khói, rồi chuyển sang bàn việc khác với Lăng Lãng.
Người sau khi thức tỉnh dị năng thì thể lực hơn người thường rất nhiều, anh ta cũng vậy.
Nhưng ham muốn trong tận thế chính là khởi đầu cho sự sa ngã, nguồn gốc của mọi tội lỗi. Nó sẽ làm chậm kế hoạch của anh ta. Chỉ có những người đợi chết, không còn gì để làm mới nghĩ tới mấy chuyện hão huyền đó.
Anh ta chẳng mấy hứng thú với mấy thứ lý tưởng mộng mơ kia.
Bóng tối che lấp hết nét mặt và biểu cảm của anh ta, từ đó cũng không liếc nhìn về phía Bùi Tây Tình nữa.
Chỉ ngậm điếu thuốc, hút hết hơi này đến hơi khác.
Chiếc xe lướt đi giữa vùng hoang mạc mênh mông không bờ bến, không biết chạy bao lâu, đến khi Bùi Tây Tình suýt ngủ gật thì xe mới từ từ dừng lại.
Cô lim dim nhìn ra ngoài, lại là một thành phố khác.
Cũng bị xác sống và virus phá hoại, nhà cửa đen kịt, ống khói ở xa vẫn nhả khói độc.
Cô ngáp dài, cả đường bị ngứa hành khổ, giờ mới đỡ được chút thì xe lại dừng.
Cửa xe mở rồi đóng, Lăng Lãng và người đàn ông cùng xuống xe.
Họ đứng đợi trước một nhà máy bỏ hoang. Chẳng mấy chốc, một chiếc xe khác đến và nhập nhóm.
Người đàn ông nhận tập tài liệu và chiếc hộp mã hóa, chỉ liếc qua hai lần rồi nói: “Phần còn lại tìm được cũng phải hủy sạch, đừng để người thứ năm biết.”
“Rõ.”
Ban đầu Bùi Tây Tình chỉ quan sát kiến trúc xung quanh, không định nghe lén nhưng âm lượng họ nói thực sự không thể bỏ qua. Lúc cô nhận ra thì đã muộn.
Ánh mắt của mấy người đều đổ dồn về phía cô.
Cô hơi chột dạ: “Tôi không phải người thứ năm, chắc tôi là con xác sống đầu tiên biết chuyện này.”
“Phụ nữ? Anh Đoạn, sao xe anh lại có phụ nữ?”
“Cô ta là ai?”
“Xác sống à? Sao lại chở xác sống bên người?”
Lăng Lãng nói: “Cô ta chưa hoàn toàn bị nhiễm.”
“Thông thường virus sẽ lan khắp cơ thể trong vòng 24 tiếng, nhìn tình trạng này chắc sắp rồi. Có khi cô chỉ còn hơn một tiếng là còn tỉnh táo thôi.”
Bùi Tây Tình trợn tròn mắt. Cái gì cơ?
Lăng Lãng còn cố tình nói thêm: “Vậy một tiếng nữa là đến giờ chết rồi đấy.”
Thời gian trôi qua như lưỡi dao giết người, chớp mắt đã bốn mươi phút trôi qua.
Không còn bao nhiêu thời gian như họ đã nói.
Bùi Tây Tình mở cửa xuống xe, đầu óc ù đi, sắc mặt cũng dần trắng bệch. Không thể chết ở đây được.
Cô phải đi xa một chút nhưng mới đi được vài bước.
Một con dao găm còn nguyên vỏ bay tới. Không biết ai ném.
Chỉ thấy Đoạn Kiêu Lâm đứng không xa, dáng người cao ráo, khí chất điềm tĩnh vững vàng, anh ta đang nói chuyện với người đàn ông bên cạnh, liếc nhìn cô một cái, thấy dáng vẻ loạng choạng của cô tiến lại gần, nên thuận tay dụi tắt điếu thuốc.
Bùi Tây Tình ngẩng đầu: “Anh đội trưởng này.”
Đoạn Kiêu Lâm nhìn cô.
Yếu đuối mỏng manh nhưng trong ánh mắt lại có chút quyến rũ khó tả.
“Anh chắc là đội trưởng của đội này đúng không? Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây, không bỏ tôi giữa đường. Tôi cảm thấy mình sắp bị lây rồi, nên sẽ tự đi, không làm phiền các anh.” Cô đưa con dao lại cho anh ta: “Trả lại anh cái này.”
“Không phải đồ của tôi.” Đoạn Kiêu Lâm nói.
“Vậy của ai?”
Lăng Lãng: “Của tôi, của tôi. Dùng dao rạch lấy phần thịt chết ở vết thương ra, có khi còn hiệu quả.”
“Lẽ ra anh nên nói sớm, giờ chắc trễ rồi.”
“Chưa bị lây là vẫn còn cơ hội.” Anh ta nói nửa đùa nửa thật.
Người phụ nữ bên cạnh khoanh tay: “Cũng có lý. Nhưng ai thử rồi cũng đau chết.”
“Là đau đến chết hẳn hoi đấy.” Cô bổ sung.
“Nhưng mà cô em xinh đẹp à, cô chịu được đến giờ cũng giỏi thật. Thường thì dị năng giả trong vòng 2 tiếng sẽ lần lượt sốt cao, đau đớn đến mức muốn cào cấu, thậm chí bắt đầu cắn người. Trong 12 tiếng sẽ hoàn toàn bị lây nhiễm. Mà cô chịu được đến giờ, vẫn còn tỉnh táo, xem ra... không tầm thường đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
