“Trông chừng cô ấy.” Đoạn Kiêu Lâm dặn dò.
Triệu Thuận Ngôn lập tức gật đầu, nói với đội viên: “Nhớ chăm sóc người trong đội, gọi Trương Điềm tới tiếp cô bé này. Bọn anh đi chút rồi về.”
Bùi Tây Tình nhìn bóng lưng anh rời đi, ngây người hồi lâu. Mãi đến khi Trương Điềm gọi mới giật mình: “Gì vậy, chị Điềm?”
“Lại giúp một tay đi, lát nữa ăn thịt bò hộp.”
“Được ạ.”
Còn hơn mười người ở lại.
Đa số là người không có dị năng hoặc cấp bậc thấp.
Bùi Tây Tình cùng họ kéo xác thây ma ra khỏi khu vực cắm trại. Trương Điềm thì dẫn người đi móc tinh hạch.
Thấy cô lại gần, chị ấy còn cố tình đưa một viên tinh hạch đỏ lòm, đẫm máu ra trước mặt cô.
Mùi tanh nồng và ghê tởm khiến đầu óc cô choáng váng, mắt đau nhói.
Trương Điềm không nhận ra, vẫn chăm chú vào tinh hạch: “Đem mấy thứ này về căn cứ bán chắc kiếm được khối tiền. Lúc đó tụi mình có tiền đổi trang bị với vật tư, biết đâu còn được đặc huấn nâng cấp dị năng nữa.”
Bùi Tây Tình nhắm mắt lại, không nói gì.
Trời đã tối, cô ngồi một mình bên đống lửa.
Giữ khoảng cách với mọi người.
“Em không khỏe hả?”
Nói rồi thì lập tức gọi người trong đội có dị năng chữa trị: “Tiểu Nguyệt! Qua đây chút! Xem thử tình trạng của Tây Tình, hình như con bé rất không ổn.”
Bùi Tây Tình lập tức đứng dậy: “Không… không sao đâu, chỉ hơi thiếu máu thôi, chị đừng lo, em tự nghỉ ngơi chút là ổn.”
Trương Điềm thấy cô xoay người định rời đi lập tức giữ tay cô lại: “Đừng chạy lung tung. Nếu thấy không ổn thì để dị năng giả giúp em...”
Người được gọi đến một cô gái có dị năng trị liệu đột nhiên ôm miệng hét lên:
“A a a! Chị Điềm! Cô ấy… cô ấy là thây ma!”
Trương Điềm sững người nửa giây, nhìn theo hướng người kia chỉ, thấy cổ tay mình đang nắm bị loang ra một vệt xanh nhạt. Cô hoảng hốt lập tức hất tay Bùi Tây Tình ra: “Em…”
Cả trại lập tức rối tung lên.
Tiếng la hét vang lên, ai nấy đều lùi lại.
Có người còn rút súng định bắn.
Trương Điềm chặn họ lại: “Đừng manh động! Nếu cô ấy mới bị cắn, virus chưa phát tác ngay đâu. Mọi người quên chuyện phó đội trưởng trước kia à? Bị nhiễm rồi mà cả tiếng sau mới có triệu chứng. Ai dám nổ súng thì cút khỏi đội!”
Bùi Tây Tình kéo tay áo xuống, che đi phần da bị nhiễm virus màu xanh lục. Cổ cô, dưới vẻ mặt không biểu cảm, cũng dần nổi những tia gân màu xanh. Cô cố gắng kiểm soát để không trở nên quá đáng sợ: “Em đi một lát.”
Cô chỉ muốn tìm chỗ nào đó yên tĩnh.
Trương Điềm nửa há miệng: “Em bị nhiễm từ khi nào? Rõ ràng nãy giờ vẫn luôn ở trên xe, chưa hề bước ra ngoài mà, sao lại…”
Xuống xe rồi, cô chắc chắn chưa có con thây ma nào đến gần Bùi Tây Tình.
Vậy bị lây kiểu gì?
Chị ấy muốn giữ Bùi Tây Tình lại nhưng lại không dám chạm vào.
Lỡ như cô phát tác đột ngột rồi cắn mình thì sao?
Mọi người xung quanh cũng không ai dám đến gần.
Ai nấy đều giữ khoảng cách.
“Mau cút đi!” Có người hét lên.
“Không đi thì muốn hại chết cả bọn tôi à?!”
“Trời đất! Cô ta là thây ma đấy!”
“Chị Điềm, mau đuổi cô ta đi đi! Không thì chúng ta cũng xong đời!”
...
Thấy thây ma là cả bọn lập tức mất kiểm soát.
Cũng đúng thôi, người thân của họ đều chết trong tay lũ xác sống, chẳng ai là không căm hận, chỉ mong xé xác bọn chúng.
Trương Điềm mím môi: “Vậy… em định đi đâu? Chờ anh Đoạn về, chị sẽ nói với anh ấy một tiếng. Lúc đó, có thể giúp em thu dọn hậu sự... Giờ chưa cần vội thế đâu, em vẫn còn giữ được ý thức mà, chờ anh ấy về đã. Biết đâu còn có cách…”
“Chị Điềm, chị đừng ngu ngốc nữa! Mau tránh xa cô ta ra! Chị muốn chết à!”
“Thây ma còn nói chuyện gì nữa! Không đi thì bắn luôn cho rồi!”
“Đúng đấy! Đã là thây ma thì phải chết hết!”
Mấy người kéo Trương Điềm ra sau.
Chị ấy nhìn Bùi Tây Tình, mắt đầy luyến tiếc: “Em… em chờ thêm một lát đi, đừng vội…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)