Đoạn Kiêu Lâm ngồi trên một tảng đá, bên cạnh là Triệu Thuận Ngôn đang giẫm lên đầu một con thây ma để móc tinh hạch ra.
Vừa bước đến, cô đã thấy cảnh máu me liền muốn buồn nôn, vội quay mặt đi, nhìn Đoạn Kiêu Lâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là thây ma cấp cao, mới có tinh hạch kiểu này.”
“Vậy à? Hôm qua mấy anh đi tìm nó à?”
Đoạn Kiêu Lâm gật đầu.
Tinh hạch cấp cao chứa nhiều năng lượng hơn, giá trị cũng cao hơn. Ở căn cứ, giá của nó gấp đôi tinh hạch thường.
Một tiếng sau, mọi người thu dọn hành lý xong. Không biết Triệu Thuận Ngôn lại lôi từ đâu ra một chiếc xe, mời cô lên xe. Cô từ chối, siết chặt áo khoác rồi đi theo sau Đoạn Kiêu Lâm, định lên xe của anh.
Đoạn Kiêu Lâm dụi tắt điếu thuốc, nhìn cái "đuôi nhỏ" phía sau: “Nếu muốn tỏ ra là người bình thường thì nên thử hòa nhập với đội.”
“Em không muốn hòa nhập với họ.”
Đoạn Kiêu Lâm nói: “Đây chỉ là phần nổi của tảng băng mang tên nhân tính thôi.”
Bùi Tây Tình mấp máy môi: “Nhưng… em là thây ma mà…”
Tại sao lại nói với một con thây ma về nhân tính? Ánh mắt cô rất vô tội.
Trong veo, xinh đẹp.
Cô mở cửa xe lên ngồi. Đoạn Kiêu Lâm liếc cô một cái, đáy mắt chợt tối đi vài phần.
Đoàn xe lại tiếp tục di chuyển, khi đang phóng nhanh qua một thành phố chết thì bất ngờ một bầy thây ma lao ra giữa đường khiến ai cũng hoảng loạn.
Bọn chúng ẩn nấp khắp nơi trong thành phố, từ trên tầng, trong cống ngầm, mọi góc tối đều có, gương mặt đầy máu mủ, dữ tợn và méo mó, điên cuồng lao vào tấn công người sống.
Mọi người lập tức đánh trả, Đoạn Kiêu Lâm cầm súng mở cửa xe bước xuống. Bùi Tây Tình cũng định đi theo thì anh đã khóa cửa lại: “Cô ở yên trong xe.”
Tiếng nổ vang dội khắp phố, năng lực và súng đạn giao nhau giữa con người và thây ma.
Trong lúc hỗn loạn, một con thây ma bị chém mất nửa đầu bò lên cửa kính xe, dùng nửa khuôn mặt còn lại nhìn chằm chằm cô lưỡi lè ra liếm lên kính, đầu nghiêng ngả như sắp rớt xuống, mắt vẫn dán vào cô như đang chờ thời cơ.
Nó tông đầu vào kính xe, rồi dừng lại.
Sau đó lè lưỡi, rồi... cười.
Bùi Tây Tình: “…”
Nói thật, ai nhìn thấy cảnh này mà không có bóng ma tâm lý thì mới lạ. Mặt cô tái đi nhưng con thây ma kia lại không tiếp tục tấn công, mà còn lấy đầu húc nhẹ vào cửa kính, như đang ra hiệu cô mở cửa.
Bùi Tây Tình lùi lại, không dám hành động bừa.
Con thây ma nghiêng đầu, như thể đang thắc mắc, rồi há miệng phát ra tiếng ú ớ khó hiểu.
Bùi Tây Tình chợt cảm thấy con này... không có ác ý.
Cô dừng tay, nhìn kỹ lại.
Là một con thây ma nữ, tóc xõa rũ rượi, trông chẳng khác gì ma nữ trong phim. Nó cứ gõ gõ vào cửa kính, lần này không mạnh như trước. Bùi Tây Tình lên tiếng: “Cô muốn gì?”
Thây ma chỉ vào cô, rồi lại chỉ vào mình.
Bùi Tây Tình nói: “Cửa xe không mở được, trong này có tài liệu quan trọng. Cô đi chỗ khác đi.”
Thây ma có vẻ thất vọng.
Cô nói tiếp: “Thật sự không thể mở.”
Thây ma buông tay xuống.
Mấy giây sau, nó khập khiễng chạy đi, há miệng lao vào tấn công những người có dị năng phía sau.
Bùi Tây Tình thở phào.
Bùi Tây Tình xuống xe, nhìn cảnh tượng ngổn ngang khắp nơi. Triệu Thuận Ngôn đang rủ Đoạn Kiêu Lâm: “Phía trước còn một bầy nữa, hay mình tranh thủ xử lý hết đi, rồi tiện tay móc tinh hạch luôn. Trời cũng sắp tối rồi, tối nay cho anh em cắm trại quanh đây, chứ để qua đêm thì không yên đâu.”
Đoạn Kiêu Lâm bước qua những xác thây ma, dùng khăn lau máu dính trên họng súng.
Anh quay đầu nhìn về phía Bùi Tây Tình.
Như cảm nhận được gì đó, anh hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là hơi choáng chút.”
Lúc nãy thây ma kéo đến, cô đã đỡ hơn nhiều, còn cười với anh: “Chắc do mấy cảnh ban nãy ám ảnh quá, em hơi buồn nôn.”
Với người hiện đại, những hình ảnh này còn ghê rợn hơn cả phim kinh dị. Cô trước giờ chỉ xem mấy đoạn bị làm mờ, hôm nay mới thấy rõ thây ma thật sự kinh tởm thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



