“Chị Điềm! Chị mà còn tiếp tục thế này, tôi bắn chết cô ta luôn đấy!”
“Đừng! Đừng ra tay! Cô ấy không có ác ý!”
“Vậy thì biến đi! Biết mình là thây ma mà còn dám ở lại, cô ta muốn gì?!”
“Chuyện này không phải do tôi chọn.” Bùi Tây Tình đáp: “Là các người cứ đuổi theo chúng tôi, có ai bảo các người bám lấy đâu.”
“Ai biết cô đang có âm mưu gì!”
“Đúng đấy! Cô ta còn muốn chờ người về giúp à? Mơ đi. Cái anh Đoạn kia không phải lúc trước còn thẳng tay bắn chết cả phó đội trưởng sao? Chị Điềm, chị quên phó đội mình chết thế nào rồi à?”
Trương Điềm: “Tôi không quên. Mà nếu anh ta biết Bùi Tây Tình thành thây ma, người đầu tiên nổ súng chắc chắn là anh ta, nhất là khi Triệu Thuận Ngôn quay lại, cô ấy còn chẳng có đường thoát.”
Có khi còn bị nướng chín.
Dù thời gian tiếp xúc chưa lâu, Trương Điềm thực sự thích cô gái này, không nỡ mở lời.
Đối với người khác, cô có thể lạnh lùng đuổi đi nhưng với cô ấy...
Một người trong đội lái xe đi tới, nhỏ giọng nói: “Chị Điềm, bọn em hiểu chị là người tốt, chuyện này để bọn em giải quyết. Để em nói cô ta chắc chắn sẽ rời đi. Không thể giữ cô ta lại được, thêm một giây là thêm nguy hiểm.”
Trương Điềm chưa kịp ngăn, người kia cao to lực lưỡng đã bước đến: “Này, đi ngay đi. Đừng hại tụi tôi.”
Bùi Tây Tình cảm thấy tầm nhìn bắt đầu nhòe dần, cô lắc đầu nhưng vẫn nặng trĩu. Miệng cứng đơ không nói được.
Ban đầu cô định cố chịu, biết đâu qua được. Ai ngờ lại bị phát hiện lúc này, chỉ có thể rời đi trước.
Nếu để Đoạn Kiêu Lâm kia thấy bộ dạng này của cô, chắc chắn anh ta sẽ giết cô không do dự.
Bùi Tây Tình cắn chặt môi, cắn đến bật máu mới tạm thời giữ được tỉnh táo. Trong đầu chỉ còn lại hai chữ: Đi ngay.
Trương Điềm muốn chạy theo nhưng bị đồng đội giữ lại.
Chị ấy chỉ có thể đứng nhìn bóng dáng gầy gò kia rời đi, sắc mặt vô cùng khó coi.
...
Xuyên qua thành phố là một vùng toàn những tòa nhà bị lũ thây ma phá hủy. Tiến về phía trước, đi qua một con sông ô nhiễm nặng, là khu rừng hiếm người lui tới.
Rừng phủ một màu xám đen, hầu hết cây cối đều trong tình trạng héo rũ, sắp chết. Rừng này bao phủ một vùng rộng lớn phía trước, muốn đi tiếp bắt buộc phải băng qua.
Bùi Tây Tình đi hơn một tiếng, chân đã mỏi rã rời, quay đầu nhìn lại thì mới đi được một đoạn ngắn.
May mà trong rừng vẫn còn vài căn lều nhỏ mà dân săn bắn từ thời trước tận thế dùng để nghỉ qua đêm. Cô đẩy cửa một cái, mùi hôi thối xộc ra bên trong có mấy cái xác sống đã phân hủy.
Bùi Tây Tình vội bịt mũi rồi lùi ra.
Xem ra không nghỉ ngơi ở đây được.
Cô ho nhẹ một tiếng, sợ mấy dị năng giả kia đuổi theo nên tiếp tục đi.
Dù sao cũng là công trình của con người trước tận thế. Cô mất hơn ba tiếng mới đi hết khu rừng. Ngẩng đầu lên, bên kia con sông lại là một thành phố khác.
Vào đó tìm thử xem, biết đâu có nơi nào trú tạm.
Cô siết chặt cánh tay đang đau âm ỉ, bước vào thành phố rồi cứ thế lang thang vô định giữa các con đường.
Thành phố này không phồn hoa như mấy chỗ trước, giống một thị trấn cấp thấp, nhà cao tầng không nhiều, đa phần chỉ là mấy khu dân cư ba bốn tầng.
Lượn một vòng quanh thị trấn, phía trước hình như còn có một ngôi trường khá lớn.
"Trung Học Trí Nhã."
Cô thì thầm đọc lên bốn chữ ấy.
Từ xa nhìn thấy sân trường.
Toàn là thây ma chết nằm ngổn ngang cùng vô số thi thể đã phân hủy.
Cô lướt qua trường, cuối cùng cũng thấy một tiệm thuốc ở góc đường.
Đồ trong tiệm thuốc từ lâu đã bị càn quét sạch sẽ.
Bùi Tây Tình gần như không còn chút sức lực nào, tựa lưng vào tường, cố gắng gượng một hơi rồi chậm rãi trượt xuống, ngồi bệt dưới đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

