Đoạn Kiêu Lâm cúi mắt xuống.
Bùi Tây Tình ngã trong lòng anh, mềm nhũn như không còn xương có vẻ đã ngất đi ngoan ngoãn rúc trong ngực anh. Trán cô cũng bị chính mình cào rách, máu theo đuôi mắt chảy xuống, gương mặt vốn xinh đẹp nay thêm vài phần mong manh khiến người ta muốn che chở.
Người đàn ông bế cô lên, nhét vào xe. Mọi người đều đứng ngoài đợi quyết định của anh.
Đoạn Kiêu Lâm móc từ túi ra một hộp thuốc lá, chậm rãi châm lửa, ánh mắt sau lớp kính không gợn sóng.
Anh nói: “Tạm thời giữ lại. Cô ta đúng là có điểm bất thường.”
Long Nghiên thở phào: “Đúng vậy, Tây Tình nhìn là biết không giống triệu chứng người thường. Tuy là thây ma nhưng ít ra còn giữ được ý thức, cũng chưa đến mức gây hại. Với lại cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ yếu ớt, dù có biến thành thây ma, tôi thấy vẫn khá đáng yêu.”
Lăng Lãng bật cười: “Chị bị cô ta mê hoặc rồi.”
“Làm gì có. Với tình trạng này, nếu đưa về nghiên cứu chẳng phải càng có lợi cho bọn mình sao? Cậu có thành kiến gì với cô ấy thế?”
“Liên quan gì tới chị?” Lăng Lãng quay đầu, vác khẩu súng máy bước vào thành: “Tôi đi xem có con nào lọt lưới không. Lâu rồi chưa thấy máu.”
Long Nghiên nhún vai.
Bùi Tây Tình tỉnh rồi.
Cô tựa vào cửa sổ, khẽ nói: “Lúc nãy tôi có cắn ai không?”
“Không.”
“Tốt quá rồi…” Giọng Bùi Tây Tình mang theo chút thở dốc, hơi khàn, cảm giác trong cơ thể như có gì đó không ngừng đấu đá, thứ đó ẩn sâu trong máu, đang dần hoà làm một với cô.
Qua lớp cửa kính, cô nhìn không rõ mặt người đàn ông, cũng chẳng còn sức để để ý. Toàn thân cô đang chống chọi với virus. Một lúc lâu sau mới mở miệng: “Cảm ơn anh.”
Cô nói: “Làm một con thây ma cũng không tệ, hiện giờ tôi không dám hứa điều gì nhưng chỉ cần còn ý thức, tôi tuyệt đối sẽ không cắn người.”
Mặt Đoạn Kiêu Lâm không đổi sắc, nói: “Cô đang trốn tránh?”
Bị nói trúng tim đen, Bùi Tây Tình ngượng ngùng ho khan một tiếng: “Không có đâu.”
Anh lười nhác liếc qua: “Trong tận thế này, người có suy nghĩ như cô không ít, kết cục đều rất thảm.”
Bùi Tây Tình nhìn cánh tay bị băng bó kín mít của mình: “Cũng đâu còn cách nào, tôi đã bị cắn rồi mà.”
“S1 là đội dị năng xếp hạng top 10 căn cứ, cô vào đó kiểu gì?”
“Ừm… nói ra dài lắm.”
“Nói ngắn gọn thôi.”
“Vì chị tôi ở trong đội đó.”
“Rồi sao?” Anh không tin chị gái cô lại bỏ mặc em mình, ánh mắt lạnh đi: “Hai người mâu thuẫn vì gì?”
“Chuyện nhỏ thôi.” Bùi Tây Tình vội nghĩ ra một cái cớ. Không thể nói là vì nguyên chủ quyến rũ người trong đội, suýt nữa leo lên giường anh rể được.
“Cụ thể là?”
“…” Bùi Tây Tình vô thức cắn môi, còn đang nghĩ ra cái cớ nào hợp lý thì ánh mắt sắc bén của người đàn ông đã khiến cô chịu thua, bèn lí nhí nói: “Vì… đàn ông.”
Anh không có chút biểu cảm khinh thường nào, cũng chẳng nghi hoặc, chỉ như đang thẩm vấn phạm nhân, giọng lạnh đến thấu xương: “Lần sau nói thật ngay từ đầu.”
Mi mắt Bùi Tây Tình khẽ run.
Các thành viên Farallon, hình như đều rất giỏi thẩm vấn. Cũng phải thôi, đó là trung tâm quyền lực cao nhất giữa tận thế này mà.
Cô đánh bạo hỏi: “Ờ… anh Đoạn, anh…”
Anh liếc cô một cái, Bùi Tây Tình vội giải thích: “Em nghe bọn họ đều gọi anh như vậy, chắc em cũng được gọi thế nhỉ?”
“Tùy cô.”
“Trong liên minh Farallon có một người rất lợi hại, chắc là tổng chỉ huy của các anh đúng không? Anh biết người đó chứ?”
Không biết thì không có tội. Cô một là không định tiếp cận, hai là không gây hại đến mạng người, chỉ đơn thuần tò mò phản diện giờ đang làm gì, tiện thể xem thử sao mà hắn suýt mấy lần giết chết nam chính.
Đoạn Kiêu Lâm im lặng một lát, ánh mắt lãnh đạm: “Hỏi cái đó làm gì?”
Đôi mắt Bùi Tây Tình long lanh, vẻ ngây thơ xen chút ngượng ngùng, nhìn lâu thật khiến người ta khó dứt ra được.
“Nghe nói người đó… rất giỏi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



