Bùi Tây Tình không nói nổi lời nào, cơ thể bắt đầu run rẩy, cố gắng kiềm chế không cào xé da thịt mình. Ngứa điên người, tứ chi như bị xé rách trong cơn tỉnh táo, đau đến phát điên.
Lăng Lãng vẫn đang nói gì đó nhưng cô nghe không rõ nữa, chỉ thấy con dao găm ở bên hông áo giáp của anh ta.
Cơn đau kích thích thần kinh, máu trào ra không ngừng, lại khiến cô thấy triệu chứng toàn thân được xoa dịu phần nào, sau lớp đau đớn ấy là một cảm giác khoái cảm âm ỉ.
Đây chính là cảm giác sắp biến thành xác sống sao?
Cô như đang nhảy múa trong biển lửa và nước lạnh, mất kiểm soát, tự hành hạ bản thân. Cơn đau vừa dịu đi, cô lại tiếp tục thì bất ngờ cổ tay bị siết lại.
Dao găm rơi xuống, lạch cạch một tiếng.
Bùi Tây Tình mơ màng ngẩng đầu, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính kia, như hồ nước cổ tĩnh lặng, bản thân cô dường như đã được người ta chuyển từ vòng tay Lăng Lãng sang một vòng tay khác lạnh hơn một chút.
Theo bản năng ôm lấy người đó, mặt dính máu cọ vào cổ người đó, giọng khàn khàn, như rên rỉ: "Thêm cho tôi hai nhát nữa đi, tôi xin anh đấy..."
Ánh mắt kiều diễm của Bùi Tây Tình nhìn chằm chằm người đàn ông, cô cắn môi: “Tôi đau lắm… làm ơn mà…” Cô thực sự giống như đang bị dồn đến đường cùng, hơi thở rối loạn.
Người đàn ông ghì chặt cô trong lòng, ánh mắt trượt dọc từ khuôn mặt trắng như sứ xuống phía dưới, tay siết lấy cổ tay đang chảy máu rồi ấn chặt lại: “Cầm máu cho cô ấy.”
Lăng Lãng hít sâu một hơi.
Anh ta cười lạnh, cúi xuống nhặt con dao găm, nhìn vệt máu trên đó vài giây rồi lập tức lôi hộp thuốc từ xe ra.
Bùi Tây Tình vẫn không ngừng giãy giụa nhưng sức lực của cô yếu ớt đến mức chẳng thể chống nổi chỉ một tay của Đoạn Kiêu Lâm. Cô bị thân hình cao lớn của anh che kín, cánh tay mảnh mai ép lên cửa kính rồi rũ xuống.
Lăng Lãng hành động rất nhanh, vết thương lập tức được băng lại: “Sao vẫn là máu người? Nếu bị lây nhiễm thì máu đã phải chuyển sang màu xanh rồi.”
Đoạn Kiêu Lâm nheo mắt: “Cô ấy vẫn chưa hoàn toàn bị lây nhiễm.”
Long Nghiên và Lữ Húc Đông từ xe khác chạy lại: “Có chuyện gì thế?”
“Kỳ lạ thật.” Lăng Lãng nói: “Chị Long Nghiên, lại đây xem thử xem xem rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Có lẽ là dị năng.” Long Nghiên liếc một cái, rồi sờ nhẹ lên cánh tay Bùi Tây Tình: “Hình như cô ấy vừa thức tỉnh dị năng… nhưng dị năng kiểu này… chị không nhìn ra, cũng chưa từng thấy, chắc phải đưa về căn cứ làm kiểm tra toàn thân mới biết được. Nhưng có vẻ lúc bị thây ma cắn thì cô ấy mới bộc phát dị năng, năng lượng trong người và virus đang giằng co nhau. Dù chưa hoàn toàn bị nhiễm, cô ấy cũng đã nửa người nửa thây ma rồi.”
Lăng Lãng xoa cằm: “Vậy có cần giết không?”
Phải biết, trong tận thế này, chỉ cần bị thây ma cắn thì gần như chắc chắn sẽ bị lây nhiễm. Ngay cả huyết thanh cũng chỉ có tác dụng với người có dị năng, và phải được tiêm trong “giờ vàng” ngay sau khi bị cắn thì mới hy vọng phối hợp với dị năng để tiêu diệt virus.
Bây giờ đã xem như cô là nửa xác sống, không biết lúc nào sẽ biến hoàn toàn.
Trong các đội dị năng của loài người, nguyên tắc đầu tiên luôn là: “Đối với người bị lây, dù là người thân cũng không được dao động.”
Đặc biệt là tổ chức nghiêm khắc như Farallon, họ đặt việc tiêu diệt hoàn toàn thây ma lên hàng đầu.
Nhưng họ đã không ít lần phá vỡ nguyên tắc đó rồi. Lăng Lãng nhìn về phía Đoạn Kiêu Lâm.
Ánh mắt sau lớp kính của người đàn ông lạnh lùng khó đoán, gương mặt dưới ánh trăng cứng rắn và lạnh như băng, mang theo vẻ xa cách tàn nhẫn.
Anh ta biết, anh trai đang có sát ý.
Với thân phận của anh ấy, tuyệt đối không được phép để xảy ra bất kỳ sơ suất nào, càng không thể để thây ma tồn tại trong tầm mắt. Bao năm nay sống giữa tận thế anh trai chưa từng nương tay với bất kỳ con thây ma nào, kể cả khi năm năm trước, mẹ ruột đã bị nhiễm anh trai vẫn có thể ra tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



