Đoạn Kiêu Lâm đáp: “Biết.”
“Chắc anh ta bận lắm nhỉ? Farallon bình thường bao lâu họp một lần?”
“Tùy tình hình.”
Nếu cô còn sống đến lúc đó, thật muốn gặp thử phản diện kia, kẻ thù của kẻ thù, biết đâu lại là bạn.
Nói được vài câu, Bùi Tây Tình lại bị cơn đau hành hạ, mệt mỏi nằm vật ra ngủ tiếp.
Đoạn Kiêu Lâm nhìn về phương xa, nơi cực quang lúc sáng lúc mờ giữa trời đất biến đổi thất thường.
Hơi thở nhè nhẹ trong xe, cảm giác mềm mại lúc nắm lấy cổ tay cô ban nãy, dường như vẫn còn lưu lại trên tay anh.
Bao năm nay, dị năng giả xuất hiện quá nhiều mà anh cũng là một trong số đó. Với dị năng giả, anh hiểu quá rõ cơ chế của cơ thể họ. Dục vọng mãnh liệt là điểm chung không thể bỏ qua, dị năng càng mạnh, ham muốn càng cao.
Anh hút xong một điếu thuốc, lại châm thêm điếu thứ hai.
Trong đáy mắt anh lóe lên một tia ham muốn nhưng nhanh chóng bị lý trí dập tắt.
Anh vẫn đứng thẳng như cây tùng, trầm ổn, toàn thân toát ra vẻ tự chủ đến mức cực đoan.
Sau một giấc ngủ, thể trạng của Bùi Tây Tình khá hơn hẳn. Cơn ngứa trên da cũng giảm nhiều, vệt xanh trên cánh tay đã có dấu hiệu mờ đi, không còn vô thức tự hành hạ mình như tối qua nữa. Nhưng virus thì vẫn còn trong người cô.
Theo cách gọi của mấy người có dị năng thì cô giờ đã là thây ma.
Cũng chẳng sao.
Bùi Tây Tình không mấy bận tâm. Thây ma mà còn giữ được ý thức, nghĩ thôi đã thấy sướng.
Chỉ có điều, vết thương do chảy máu hôm qua lại lành quá nhanh, làn da vốn dĩ nên thối rữa như mấy xác sống khác thì ngược lại, chẳng những không xấu đi mà còn có vẻ đang dần hồi phục. Màu xanh cũng nhạt đi nhiều. Cô nhìn chằm chằm cánh tay một lúc lâu, rồi vén áo và ống quần kiểm tra toàn thân.
Cô lắc mạnh đầu, vội vàng nhảy xuống xe. Vừa xuống đã thấy Lăng Lãng đang kéo lê một con xác sống đột biến thân hình to gấp mấy lần bình thường.
Anh ta mặc đồ tác chiến màu đen, vóc người cao ráo nổi bật, không đeo mặt nạ, đôi mắt sắc lạnh đầy bực dọc, nhìn con xác sống đang ré lên chói tai phía sau, rút súng bắn liền hai phát.
Buổi sáng mà cũng bị làm phiền, đúng là bực.
Anh quay lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Bùi Tây Tình. Nhướng mày lạnh nhạt, miệng mấp máy: "Đồ thây ma ngu ngốc." Không rõ là chửi đám đằng sau hay chửi cô.
...
Cô chỉ tay xuống chân anh ta.
Lăng Lãng cúi đầu, thấy giày mình đang bị con thây ma liếm, mặt lập tức biến sắc, thẳng chân đá văng.
Bùi Tây Tình cong mắt cười.
Ngứa răng.
Muốn cắn người, nhất là... người đàn ông cao lớn đứng phía bên kia, đang ung dung hút thuốc giữa đám xác sống.
Lăng Lãng mặt mày khó coi, kéo xác sống ra chỗ khác, rút dao bắt đầu moi tinh hạch từ trong đầu nó. Cảnh tượng có phần ghê rợn nhưng động tác của anh ta dứt khoát, không hề chần chừ.
Cô còn đang tò mò tinh hạch trông như thế nào thì Long Nghiên đã gọi: “Tây Tình, mau lại đây, ăn sáng rồi!”
Không ngờ trôi dạt giữa tận thế lại gặp được họ, còn có thể ăn sáng. Khi được đưa cho bát hoành thánh nóng hổi, Bùi Tây Tình có chút ngẩn ngơ, cảm giác không thực.
Long Nghiên nói: “Bọn chị ra ngoài cũng một thời gian rồi, đồ dự trữ gần hết cả. Mới rời khỏi căn cứ thì mỗi sáng đều có bò hầm ăn, giờ thì hơi thiếu thốn chút, em chịu khó vậy. Chờ quay về căn cứ sẽ khá hơn.”
“Được ăn hoành thánh là em mãn nguyện rồi.”
“Không chê là tốt.”
“Không đâu.”
Cô thật sự rất đói. Từ hôm xuyên tới giờ chưa ăn gì, mấy cái bánh quy nén toàn là đồ hết hạn, mùi vị tệ hại. Lúc đó cô nghĩ mình chắc sắp chết, sắp biến thành thây ma đi ăn não người nên không đụng đến đống đồ ấy chỉ uống mấy ngụm nước.
Long Nghiên nhìn cô ăn ngon lành, mỉm cười: “Lát nữa bọn chị sẽ lên đường. Người bên cạnh chị cũng là thành viên trong đội, tên Lữ Húc Đông, chuyên lo bom mìn và phá nổ.”
Bùi Tây Tình gật đầu chào: “Chào anh ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


