Tần Chân xem xét một vòng rồi nói: “Hung thủ gây án trong rừng trúc, sau đó vội vã rời đi theo lối mòn phía sau và quay về đây.”
Nàng giơ cành cây lên: “Hắn tưởng rằng kế hoạch của mình không ai có thể phát hiện ra nhưng thực tế lại đầy rẫy sơ hở. Trên cành cây này còn vương lại sợi tơ do hung thủ làm đứt, chỉ cần kiểm tra y phục của mọi người, chúng ta sẽ biết hắn là ai.”
Lời nàng vừa dứt, tên sai vặt của thế tử Võ An Hầu liền bất an nhìn về phía hông chủ tử nhà mình. Thế tử Võ An Hầu quay lại lườm hắn một cái cảnh cáo rồi lập tức quay đi.
Hành động này tuy nhỏ nhưng không qua được mắt những người có lòng.
Mọi người bắt đầu xôn xao.
“Thế cũng được sao? Vậy mau xem giúp ta xem, y phục có bị xước chỉ không?”
“Nhìn cái gì mà nhìn, lỡ bị vu vạ thì phiền phức.”
“Ai lại phá án như vậy chứ, thật là trò đùa!”
Có lẽ vì lo bị oan, một người lập tức đứng dậy hỏi: “Tần nhị tiểu thư, y phục bị cành cây làm xước chỉ chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
Tần Chân đáp: “Ngày thường thì có thể là chuyện bình thường nhưng vào lúc này thì lại vô cùng bất thường. Kết hợp với biểu hiện vừa rồi của chư vị, đáp án đã rõ như ban ngày.”
Thế tử Võ An Hầu và tên sai vặt bất giác nhích người về phía lối ra gần nhất.
Lại có người lên tiếng: “Chỉ dựa vào một sợi tơ e rằng khó mà thuyết phục được mọi người. Nếu Hoắc đại nhân đã đến hay là mời ngài ấy phán một lời đi.”
Tần Chân nói: “Mọi người không cần vội, ta vẫn còn hai nhân chứng.”
Nàng đẩy tiểu nha đầu ra phía trước: “Kẻ cuối cùng vào nhà xí còn phải dùng nước đậu khấu rửa tay hai lần, ngươi nghĩ mình có thể thoát tội sao? Dâm ô thi thể, đúng là mất hết nhân tính!”
Tên sai vặt kia mồ hôi tuôn như mưa, người cũng lảo đảo.
Sắc mặt thế tử Võ An Hầu biến đổi.
Tần Chân cười lạnh: “Thế tử Võ An Hầu, chuyện ngươi và người bị hại có tư tình, ta đã biết rồi.”
“Ngươi nói bậy!” Thế tử Võ An Hầu gầm lên.
Tần Chân bước tới: “Có nói bậy hay không xem y phục là biết ngay.”
Thế tử Võ An Hầu nói: “Y phục của ta là bị lan can làm xước, ngươi đừng hòng ngậm máu phun người. Ta vẫn đang mặc bộ y phục này, nếu trong lòng có quỷ thì đã sớm thay rồi.”
Tần Chân giải thích: “Thay y phục lại càng chứng tỏ ngươi có tật giật mình. Hơn nữa, chỉ cần ta hỏi mọi người, chắc chắn sẽ có rất nhiều người cho ta biết, trong một khoảng thời gian nào đó họ không hề ở cùng ngươi.”
“Đúng vậy, từ lúc hắn rời khỏi đình giữa hồ ta không hề thấy hắn đâu cả.”
“Ta cũng không thấy.”
“Ta cũng vậy.”
Tên sai vặt kia lại lảo đảo.
Thế tử Võ An Hầu nói: “Thì đã sao? Ta không ở cùng mọi người không có nghĩa là ta đi giết người, càng không có nghĩa ta và Thái cô nương có tư tình. Ngươi cũng đâu có ở cùng mọi người, biết đâu người giết chính là ngươi.”
Tần Chân nói: “Ta tuy không ở cùng mọi người, nhưng ta và người bị hại không có tư tình. Còn các ngươi thì có, ta đã nhìn ra từ lúc các ngươi đứng trong đình nghe ta gảy đàn rồi.”
“Nói láo!” Thế tử Võ An Hầu giận dữ: “Trong đình có bao nhiêu người, ngươi dựa vào đâu mà nói ta và Thái cô nương có tư tình? Thái cô nương tuy chết thảm, nhưng đó không phải là lý do để ngươi sỉ nhục nàng.”
Tần Chân đột nhiên lùi về sau một bước, đứng ngang hàng với Chiêu Vương, khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa thước, sau đó làm động tác tựa vào lan can.
“Ngươi làm gì vậy?” Chiêu Vương theo bản năng lùi lại nửa bước.
“Nghĩ lại thì đúng là có chút không ổn.”
Thế tử Võ An Hầu nói: “Ta đến đây là để xem mắt, lúc đó chẳng qua là không để ý những chuyện đó mà thôi.”
Tần Chân cười: “Ngươi không thừa nhận cũng không sao, chúng ta còn có nhân chứng.” Nàng ra hiệu cho Tần Y.
Tần Y bước ra: “Ta bị kẻ xấu tấn công, nhét xuống gầm giường ở gian phòng phía tây, hôn mê bất tỉnh cho đến khi nghe thấy tiếng bình sứ vỡ tan…”
Tên sai vặt kia hồn phi phách tán, toàn thân run lên bần bật.
Trưởng công chúa nói: “Lão Thập Tam, nếu chúng đã ngoan cố không nhận thì ngươi cứ bắt người đi.”
Chiêu Vương khẽ gật đầu.
Hình phạt của Lục Phiến Môn e rằng không ai muốn nếm thử.
Trong phòng tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở.
Hơi thở của thế tử Võ An Hầu trở nên dồn dập nặng nề. Hắn lùi lại một bước rồi loạng choạng dựa vào cửa sổ, suy sụp nói: “Không cần nữa, ta thừa nhận, người là do ta giết, chúng ta cũng thật sự có tư tình.”
Hắn ngẩng đầu lên: “Ta cũng không muốn, đều là do nàng ép ta.”
“Thật sự là hắn sao.”
“Đáng sợ quá.”
“Vị Tần nhị tiểu thư này không đơn giản chút nào.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Trong phòng khách lập tức vang lên một tràng xôn xao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
