Hai bên đường trúc mọc um tùm, có những cành mọc nghiêng vươn ra rất thấp, nếu không cẩn thận sẽ vướng vào búi tóc.
Tần Chân cẩn thận xem xét từng thân trúc, cành lá, cho đến tận mép rừng vẫn không phát hiện được gì.
Quận vương An Thuận nói: “Không có gì sao? Tần nhị tiểu thư muốn tìm gì vậy?”
“Xin Vương gia đừng nóng vội.” Ánh mắt Tần Chân dừng lại ở cuối con đường.
Nơi đó trồng một bụi hoa nghênh xuân lớn, dù đã được cắt tỉa nhưng vẫn che mất hơn nửa lối đi, trên mặt đất còn vương vài chiếc lá tươi.
Tần Chân tìm kiếm một lúc trên cành cây bị gãy, cuối cùng phát hiện một sợi tơ ngắn và mảnh ở độ cao ngang tầm eo mình, vì quá mảnh nên gần như không nhìn ra màu sắc.
Chiêu Vương đứng ngay sau nàng, nhìn rất rõ, bèn nói: “Thứ này chưa chắc đã do hung thủ để lại. Mà cho dù đúng là vậy, kẻ đó cũng chưa chắc sẽ thừa nhận.”
Tần Chân nói: “Chỉ có thể là hung thủ để lại.”
Chiêu Vương nhướng mày: “Ngươi định gài bẫy hắn?” Hắn phản ứng cực nhanh.
Ma ma đáp: “Có, lúc nào cũng có người.”
Tần Chân bèn đi về phía tây.
Những người khác vội vàng đi theo.
Một nha đầu tạp dịch đang đứng canh ở cửa.
Tần Chân hỏi nàng: “Sau giờ Thìn, ngươi có nhớ những ai đã tới nhà xí không?”
Tiểu nha đầu lắc đầu.
Quận vương An Thuận nói: “Nàng ta chỉ là một tiểu nha đầu thì nhận ra được ai, Tần nhị tiểu thư đừng làm mất thời gian nữa.”
Tần Chân ghé sát vào tai tiểu nha đầu, thì thầm: “Ngươi có nhận ra Thế tử Võ An Hầu, hoặc tên hầu của hắn không? Hắn mặc y phục màu nâu, mắt phượng, môi rất mỏng…”
Tiểu nha đầu lúc đầu lắc đầu, nhưng khi nghe đến “mắt phượng” thì vỗ tay một cái: “A, đúng là có người như vậy! Hắn là người cuối cùng đến, còn xin cả giấy, rửa tay tới hai lần.”
Tần Chân quay người nhìn Chiêu Vương: “Ta đoán không sai, đã tìm ra hung thủ. Nếu những người dự tiệc vẫn còn ở đây thì có thể phá án ngay lập tức.”
Chiêu Vương nói: “Yên tâm, không một ai rời đi cả.”
Quận vương An Thuận tò mò hỏi: “Tần nhị tiểu thư mau nói đi, rốt cuộc là ai?”
“Xin lỗi, tạm thời ta chưa thể nói được.” Tần Chân nói với tiểu nha đầu: “Ngươi đi theo chúng ta một chuyến.”
Mọi người quay về theo lối cũ.
Lúc này, phò mã của trưởng công chúa đã tới. Hắn cúi đầu đứng trước mặt bà, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.
Trưởng công chúa đã bình tĩnh lại đôi chút, bà chủ động hỏi Chiêu Vương: “Thế nào rồi, có phát hiện gì không?”
Chiêu Vương đáp: “Tần nhị tiểu thư đã tìm ra hung thủ.”
Trưởng công chúa gật đầu rồi quay sang hỏi Tần Chân: “Ngươi nói đi, rốt cuộc là ai?”
Tần Chân nói: “Tiểu nữ khẩn cầu trưởng công chúa dời bước, chúng ta cùng đến sảnh chính để vạch mặt hung thủ. Hơn nữa… tiểu nữ cần nhị ca giúp đỡ, đến lúc đó mong mọi người đừng nghi ngờ lời huynh ấy nói, nếu không sẽ thất bại trong gang tấc.”
Trưởng công chúa gật đầu: “Được, cứ theo lời ngươi.”
Phụ thân của Thái Văn Tâm lắc đầu: “Mẫu thân, hay là thôi đi. Là do tiểu tế không dạy dỗ nó cho tốt, cứ để nó yên nghỉ cũng được.”
“Ngươi hỗn xược!” trưởng công chúa tức giận không kìm được, tay giơ cao lên nhưng một lát sau lại hạ xuống. “Nó dù có sai cũng là cháu ngoại của bổn cung, tuyệt đối không thể chết oan uổng như vậy. Bổn cung nhất định phải điều tra rõ chân tướng, tìm ra hung thủ.”
“Vâng, vâng.” Phụ thân của Thái Văn Tâm vội vàng đáp lời: “Tiểu tế xin ghi nhớ lời dạy.”
Trưởng công chúa ngoảnh mặt đi: “Thôi, ngươi đã sớm tái giá, nay Văn Tâm cũng đã mất, mối quan hệ thông gia giữa hai nhà chúng ta đến đây là chấm dứt.”
Phòng khách.
Các vị quý phu nhân cùng đám thiếu nam thiếu nữ vừa thì thầm bàn tán, vừa ngóng trông mòn mỏi.
Khi trưởng công chúa dẫn theo những người liên quan quay lại, căn phòng đột nhiên trở nên im phăng phắc.
Hoắc Tử Thanh kể sơ lược về vụ án, cuối cùng nói: “Hung thủ đang ở ngay đây, Tần nhị tiểu thư đã tìm ra bọn họ rồi.”
“Bọn họ?”
“Là ai?”
“Dù sao cũng không phải ta.”
“Cũng không phải ta.”
“Đáng sợ thật.”
“Nàng ta chỉ là một cô nương, sao có thể tìm ra hung thủ được chứ?”
“Đúng vậy, không thể nào đâu.”
Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
Tần Chân từ trong đám người bước ra: “Xin mọi người hãy yên lặng một chút.”
Những người có mặt đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng. Tần Chân cũng nhìn lại bọn họ, ánh mắt sắc bén của nàng chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt, từ tây sang đông.
Khi lướt qua Thế tử Võ An Hầu và gã sai vặt đứng sau lưng hắn, người phía trước bất giác nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề né tránh, còn người phía sau thì cúi đầu, siết chặt nắm tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

