Động cơ gây án của thế tử Võ An Hầu liên quan đến bí mật gia tộc, người nhà họ Tần không tiện hỏi nhiều, những người không liên quan cũng không có quyền được biết.
Trưởng công chúa, người của Thái gia, Võ An Hầu, cùng với Hoắc Tử Thanh đại diện cho quan phủ, đã đưa hai nghi phạm đến một căn phòng khác để thẩm vấn riêng.
Tần Y đã được minh oan nhưng hung thủ làm hắn bị thương vẫn chưa rõ là ai.
Thế tử Võ An Hầu chỉ nhận tội giết người chứ không nhận tội đả thương hắn, vậy hung thủ là ai, liệu có phải cũng đang ở trong số những vị khách này không?
Tần Chân giúp trưởng công chúa bắt được hung thủ giết người thực sự nên trưởng công chúa cũng có qua có lại cho phép nàng tự mình điều tra vụ án này.
Dù các vị khách đều là người giàu sang quyền quý nhưng cũng không ai dám làm trái ý của trưởng công chúa.
Hơn nữa, trong tình huống không thể rời đi thế này, hóng thêm chút chuyện tầm phào của giới quý tộc cũng chẳng sao.
Những người có mặt lần lượt trở về chỗ ngồi, chờ đợi kết quả.
Một thiếu niên hỏi: “Tần nhị tiểu thư, thế tử Võ An Hầu không thừa nhận, không có nghĩa hung thủ không phải là hắn. Liệu có phải Tần Nhị công tử đã cản trở kế hoạch của thế tử Võ An Hầu cho nên mới bị hạ độc thủ, nhưng bọn họ không ngờ Tần Nhị công tử vẫn chưa chết hẳn không?”
Có người hùa theo: “Đúng vậy, đúng vậy, chẳng phải Tần Nhị công tử đã nhìn thấy thế tử Võ An Hầu sao, nếu không phải chủ tớ bọn họ thì còn có thể là ai được nữa?”
Thế tôn Duệ Vương phẩy chiếc quạt giấy phành phạch, nói: “Tần Nhị công tử bị người ta đả thương trước, thế tử Võ An Hầu sau đó mới đến nhà trúc giết người, hai bên không hề nhìn thấy nhau. Tần Nhị công tử sở dĩ nói dối, chẳng qua là để lừa thế tử Võ An Hầu mà thôi.”
Quận vương An Thuận nhìn Tần Chân với ánh mắt tán thưởng: “Phải công nhận rằng chiêu này của Tần nhị tiểu thư thật sự cao tay.”
Người khác thế nào không biết riêng hắn thì tâm phục khẩu phục.
Mọi người nghe vậy đều ngẩn ra, sau đó bắt đầu xì xào bàn tán.
“Ta nghe nói tính tình nàng ta cổ quái, thế này mà là cổ quái sao, rõ ràng là sắc sảo hơn người.”
“Trời ạ, lợi hại quá, có cho ta sống thêm kiếp nữa cũng không làm được.”
“Ai nói không phải chứ?”
“Quá khôn khéo, chỉ cần lơ là một chút là có thể bị gài bẫy, đáng sợ thật.”
Ánh mắt Tần Vân và Tần Khê nhìn Tần Chân lại thêm vài phần sợ hãi.
Tần Chân cũng không để tâm, nàng chỉ chuyên chú suy nghĩ về vụ án Tần Y bị tấn công.
Sau khi một vụ án xảy ra, việc đầu tiên phải làm là tìm hiểu những thông tin cơ bản, nắm vững "bảy yếu tố" — khi nào, ở đâu, ai, động cơ gì, dùng công cụ gì, nhằm vào mục tiêu nào và gây ra hậu quả gì.
Địa điểm, hậu quả, mục tiêu, ba yếu tố này đã rõ. Loại công cụ gì thì cần phải xác định thêm.Tần Chân đã xem qua vết thương sau gáy của Tần Y, đó là một vết rách dài, xương sọ có cảm giác lạo xạo, là vết thương do hung khí cùn gây ra. Chiêu Vương nói có thể là do vỏ kiếm hoặc vỏ đao.
Ba yếu tố còn lại vẫn đang chờ điều tra.
Để hoàn thành việc rà soát các vị khách, Tần Chân bắt đầu bằng việc xác định lại khoảng thời gian xảy ra vụ án.
Nàng yêu cầu Tần Y và Tiểu Tư miêu tả lại những người và sự việc họ gặp phải trước khi án mạng xảy ra.
Sau khi rời khỏi phòng khách, hai chủ tớ đã đi dạo bên cạnh bồn hoa ở phía đông khoảng một khoảng thời gian. Sau đó họ cảm thấy nhàm chán nên bèn đi vào rừng trúc, men theo con đường nhỏ ra hồ nước. Họ đứng bên bờ một lúc vẫn thấy không có gì thú vị nên lại quay về trong rừng.
Hai chủ tớ đi dạo loanh quanh trong rừng, phát hiện một tảng đá lớn cao bằng một người, bề mặt tảng đá bằng phẳng, có thể ngồi hoặc nằm.
Hoàn cảnh yên tĩnh và mát mẻ.
Tần Y quyết định ở lại đó cho đến khi yến tiệc bắt đầu.
Bãi phân đó bị giẫm phải trên đường đi đến tảng đá lớn, phân vẫn còn mới, hẳn là được thải ra vào buổi sáng.
Tần Chân cho rằng nếu các ma ma không thừa nhận đó là việc mình làm, vậy có thể tạm thời cho rằng đó là do hung thủ để lại.
Nàng hỏi: “Hai người ở đó lâu như vậy mà không phát hiện ra bất kỳ điều gì đáng ngờ sao?”
Tần Y và Tiểu Tư cùng lắc đầu: “Không phát hiện.”
“Nhị ca có đắc tội với ai không?”
“Nhị muội, đây là phủ trưởng công chúa, nhị ca của muội không hồ đồ đến vậy đâu.”
“Vậy huynh có đắc tội với người bạn nào không?”
“Ở đây không có bạn của ta.”
Tần Chân cảm thấy vụ án này thật nan giải.
Không tìm thấy động cơ hay mục đích gây án, vậy rất có thể đây là một vụ án ngẫu nhiên. Hung thủ có thể là bất kỳ ai, vụ án này thật sự rất khó.
Tần Chân thầm tính toán.
Nàng rời khỏi phòng khách cùng huynh muội Tần gia vào khoảng giờ Thìn bảy khắc.
Sau đó, họ đi vòng một đoạn mất khoảng nửa khắc (khoảng 7-8 phút) để đến đình giữa hồ.
Nói cách khác, có thể xác định thời gian gây án là vào khoảng giờ thìn tám khắc.
Như vậy cũng có thể xác định rằng, thế tử của Võ An Hầu chắc chắn không phải người đã tấn công Tần Y. Hơn nữa, những vị khách có mặt tại hai tòa đình vào thời điểm đó đều không phải là hung thủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)