Ôn Từ Thư đi tới, đứng ở khung cửa toilet nhìn vào.
Toilet khá nhỏ, bồn tắm trắng hình vuông như một chiếc hộp gốm sứ lớn đặt trên sàn gỗ.
Ôn Từ Thư đồng ý với con:
“Ừm, đúng là rất đáng yêu.”
Anh xoa đầu bé con:
“Tối nay muốn tắm bồn dễ thương này không?"
“Muốn ạ!” – Bạc Nhất Minh vui vẻ đáp.
Cậu còn muốn thử xem cái bồn nhỏ thế này làm sao tắm được, nhất định là rất thú vị.
【Cái gì đáng yêu vậy? Mấy người đang nói cái gì đó hả??】
【Tôi đoán nha: nhìn khí chất và cách ăn mặc của ba đại mỹ nhân này thì chắc nhà nhóc Minh phải siêu giàu luôn đó.】
【Đúng! Tôi cũng thấy vậy! Có ai phân tích outfit với phụ kiện không?】
【Ba của Minh nhóc tính cách tốt ghê á? Một cái bồn tắm nhỏ mà cũng chịu khó xem cùng con hả?】
【Không giận dỗi, ba như vậy đáng yêu cực kỳ! (Tôi thề không phải là người mê sắc đẹp nha!)】
【Đại mỹ nhân kiểu này chắc chắn siêu dịu dàng. Không chịu nổi luôn, muốn ôm về nhà quá!】
Nghe thấy bên ngoài có tiếng động, Ôn Từ Thư liền vỗ vai con:
“Đi nào, chúng ta ra tụ họp với mọi người.”
Khi hai cha con đến phòng bếp, mọi người đã có mặt, đang thảo luận chuyện bữa trưa.
Chu Vi nói:
“Tôi kiểm tra rồi, trong bếp chỉ có gạo, mì và vài gia vị cơ bản. Tủ lạnh thì trống rỗng.”
Chu Húc đang bế con nhíu mày:
“Tức là chỉ có gạo mà không có đồ ăn?"
Bạc Nhất Minh vừa mới đứng yên liền hớn hở reo lên:
“Vậy trưa nay chúng ta chỉ ăn cơm trắng thôi hả?"
Mấy người lớn đều bật cười.
Chu Húc trêu tiếp:
“Nhất Minh, sao con lại vui thế?"
Bạc Nhất Minh gãi đầu.
Ủa?
【Nhóc Minh trông giống ba đẹp trai thật đấy, nhưng tôi bắt đầu nghi ngờ có phải con ruột không rồi nha!】
【Một người yên tĩnh như thiếu nữ, một người lại như thỏ nhảy nhót.】
Ôn Từ Thư đang xem thùng nước đặt dưới đất trong bếp thì phát hiện trên đó có một tấm thiệp.
“Ở đây có tin nhắn của tổ chương trình để lại."
Anh đưa cho con trai.
Bạc Nhất Minh nhìn vào dòng chữ rồi đọc lớn:
“Các vị khách quý, hãy mở rộng tầm mắt, những gì các bạn nhìn thấy đều thuộc về các bạn."
Mọi người nhìn theo hướng cửa kính sát đất, ánh mắt lướt qua vườn rau và ao hồ phía xa.
Nhung Nhung nhẹ kéo vạt áo mẹ, giọng nhỏ nhưng đầy kinh ngạc:
“Mẹ ơi, mẹ ơi, nhìn kìa! Có ngỗng và gà trống kìa!”
Tinh Tinh thì chú ý tới chiếc thuyền nhỏ hình cầu vồng bên bờ ao và một căn nhà nhỏ gần đó.
Ánh mắt Bạc Nhất Minh cũng dừng lại trên căn nhà nhỏ ấy:
“Tiểu ba ba, con muốn qua đó xem một chút.”
Ôn Từ Thư dặn dò:
“Nhất Minh, đừng lại gần hồ nước nhé.”
“Biết rồi ~” Bạc Nhất Minh chạy như bay đi.
Tinh Tinh không nói gì, lập tức bước nhanh đuổi theo.
Sở Hàm ở phía sau gọi lớn:
"Tinh Tinh, con cẩn thận một chút, nhớ đi theo Nhất Minh ca ca!"
Tinh Tinh còn chưa kịp đáp lời thì đã bị Bạc Nhất Minh quay lại kéo tay không nói không rằng.
Bạc Nhất Minh:
"Ca ca dẫn em đi!"
Tinh Tinh nhìn bàn tay bị nắm chặt, nhất thời chưa kịp phản ứng, cứ thế bị kéo đi phía trước. Tóc mái trước trán cũng bị gió thổi tung lên.
Sở Hàm thấy cảnh đó, khẽ cười nói với Ôn Từ Thư:
“Con nhà anh đúng là tốt thật, có Nhất Minh chơi cùng mà Tinh Tinh cũng trở nên hoạt bát hơn.”
Ôn Từ Thư mỉm cười:
“Đôi khi lại hơi hoạt bát quá."
Lúc các phụ huynh đang trò chuyện, ở đằng xa, hai đứa nhỏ đột nhiên dừng bước.
Bạc Nhất Minh một mình quay lại.
Sở Hàm lập tức bước tới hỏi:
"Sao thế con?"
"À!"
Bạc Nhất Minh thở hổn hển, ngẩng đầu lên. Mái tóc rối nhẹ vì chạy vội lại khiến gương mặt nhỏ xinh càng thêm anh tuấn, sắc nét.
Dưới ánh mặt trời, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ chân thành, giọng nói nghiêm túc, lễ phép:
“Dì ơi, ba nhỏ của con sức khỏe không tốt. Phiền các dì trông nom ba giúp con một chút được không ạ?"
Ôn Từ Thư đang đứng bên cạnh – vội vàng đứng thẳng người, dịu dàng nói:
“Nhất Minh, ba không sao đâu.”
Sở Hàm nhìn cậu bé hiểu chuyện này, gật đầu mỉm cười:
“Không thành vấn đề. Con yên tâm chơi với em, dì sẽ giúp trông ba cho."
Ôn Từ Thư vóc dáng mảnh khảnh, làn da trắng như sứ, đúng thật không thuộc kiểu người khỏe mạnh cường tráng.
Nhưng dạo gần đây khí sắc đã tốt hơn nhiều, cũng không còn vẻ mệt mỏi hay bệnh tật rõ rệt.
Giờ phút này, Ôn Từ Thư nhìn thiếu niên ngẩng đầu trước mặt mình, không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một chút xúc động.
Bạc Nhất Minh quay sang ba nhỏ, nhếch môi cười rạng rỡ.
Sau đó lại yên tâm chạy về, giữ chặt Tinh Tinh đang đứng chờ:
“Đừng lạc nha, ca ca dẫn em qua kia khám phá!”
Tinh Tinh vốn trầm tính, vẫn chưa hiểu nổi vì sao ca ca này lúc nào cũng hưng phấn đến vậy.
【Đại mỹ nhân sức khỏe không tốt sao? Phải làm sao đây, lại càng mê người hơn rồi á (bushi~)】
【Hu hu, ba nhỏ mỹ nhân đáng thương quá, tới đây để em ôm một cái nào】
[? Quỷ kế đa đoan!】
【Em trai tôi chín tuổi còn chưa hiểu chuyện, sao nhóc Nhất Minh này lại hiểu chuyện thế cơ chứ?】
【Vừa biết quan tâm ba, lại còn biết dẫn em đi chơi, thật tuyệt vời! Gia đình này tuy mới được xây dựng thôi, nhưng thiếu ai cũng không thể thiếu nhóc Minh cả!】
Ôn Từ Thư khẽ nói với Sở Hàm:
“Tôi không yếu đến thế đâu, vẫn có thể phụ giúp một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)