Anh nhìn giỏ rau đặt dưới đất:
“Nếu không thì tôi ra vườn xem rau luôn nhé?"
Tiểu Thất nghe thấy liền sáng rỡ mắt, chìa tay nhỏ túm túm:
“Tiểu thúc thúc – con cũng đi nữa -
Một cách xưng hô mới, khiến Ôn Từ Thư thấy rất dễ chịu.
“Được, chúng ta cùng đi.”
Chu Húc cũng xách giỏ lên:
“Đi thôi đi thôi, chúng ta đi hái ít rau, trưa nay tôi sẽ trổ tài nấu nướng!"
Chu Vi thì sắp xếp việc khác:
“Vậy để tôi vo gạo nấu cơm trước. Còn về mì, tranh thủ làm chút bánh nữa.”
Chu Húc trêu chọc:
"Xem ra Vi tỷ cũng là cao thủ phòng bếp đó nha.”
Chu Vi xắn tay áo:
“Dù gì tôi cũng là một người mẹ rồi, phải biết mấy món chứ!"
Ôn Từ Thư xách giỏ tre, vừa quay đầu đã thấy cô bé Nhung Nhung cứ như cái đuôi nhỏ lặng lẽ đi theo phía sau mình, ánh mắt cứ luôn nhìn về phía anh. Anh chủ động hỏi:
“Nhung Nhung, có muốn đi cùng không?"
Chu Vi cúi đầu nhìn cô con gái nhỏ đang thẹn thùng.
“Con muốn đi không? Muốn thì cứ qua đó đi, mẹ sẽ ở trong bếp, không đi xa đâu.”
Nhung Nhung nắm lấy vạt áo mẹ, đôi môi hồng hồng mím lại.
Trong ánh mắt là sự ngập ngừng rối rắm, nhưng biểu cảm thì lại lộ rõ vẻ háo hức muốn thử.
Chu Vi thấy thế, liền cười giải thích với Ôn Từ Thư:
“Tôi thấy Nhung Nhung hơi nhút nhát, nên mới muốn cho nó tham gia chương trình này để rèn luyện thêm chút dũng khí. Nhưng chắc còn hơi chưa quen."
Ôn Từ Thư hiểu rõ: “Nhung Nhung mới chỉ năm tuổi, như vậy là rất bình thường rồi.”
Anh thấy hình như Nhung Nhung rất muốn ra ngoài, bèn kéo vạt áo sơ mi của mình, khom người cười hỏi:
"Hay là... Nhung Nhung để thúc thúc tạm thời làm mẹ con nhé, kéo tay được không?"
Chu Vi tưởng anh sẽ nói kiểu như "chờ Nhung Nhung thích ứng rồi hãy chơi với nhau", không ngờ lại thấy được hành động đó của anh.
Bất chợt, cô cũng có chút mong đợi phản ứng của con gái.
【Nhung Nhung bảo bối, mau đưa tay ra nào!】
【Oa, tự nhiên thấy hồi hộp ghê, sao lại vậy nhỉ?】
【Tôi cũng nhìn ra được là Nhung Nhung muốn đi mà, xem ra tôi và đại mỹ nhân suy nghĩ giống nhau ghê, hắc hắc】
Giữa ánh mắt chờ đợi của hai người lớn và khán giả đang xem trực tiếp, Nhung Nhung ngẩng mặt lên đầy rụt rè, thấy được đôi mắt của thúc thúc đang nhìn mình đầy dịu dàng và ý cười.
Cô bé từ từ buông vạt áo mẹ ra, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của thúc thúc, giọng nhỏ nhẹ:
“Thúc thúc, con muốn đi chơi ở vườn rau.”
Chu Vi há hốc miệng kinh ngạc, không thể tin nổi nhìn sang Ôn Từ Thư.
Con gái cô lại có thể thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình như thế.
Màn hình livestream lập tức hiện đầy bình luận:
【A! Đại mỹ nhân làm mẹ nam!! Tôi tôi tôi đồng ý quá đi!】
Ôn Từ Thư nhận được sự tin tưởng từ cô bé, tất nhiên vô cùng vui mừng:
"Đi thôi."
"Ừ ừ -" Nhung Nhung từ cái đuôi nhỏ của mẹ biến thành cái đuôi nhỏ của thúc thúc.
Ôn Từ Thư cầm lấy một cái rổ nhỏ hơn nữa:
"Nhung Nhung xách được không?"
"Được ạ ~" Nhung Nhung vui vẻ xách cái rổ nhỏ lên, khi sắp đi ra ngoài còn ngoái đầu nhìn mẹ một cái.
Chu Vi mỉm cười vẫy tay, ánh mắt tràn đầy cổ vũ.
【Rõ ràng chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại có chút cảm động】
【Không phải đâu, là vì Nhung Nhung cảm nhận được thiện ý từ "ba ba Minh” rồi mới đưa ra lựa chọn đó, thật đáng yêu】
【Tôi cũng muốn kéo áo đại mỹ nhân dịu dàng cùng đi chơi nữa, ô ô...】
Nhung Nhung đi phía sau bên cạnh thúc thúc, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn, rồi chợt phát hiện dưới chiếc mũ rộng vành của thúc thúc hình như có một ít... tóc.
Giống như mẹ cô búi tóc rồi giấu trong mũ vậy.
Là cô bé nhìn nhầm sao?
Vừa dứt lời, từ chuồng gà phía xa vọng lại một trận âm thanh hỗn loạn.
Ôn Từ Thư và Nhung Nhung đồng thời quay lại nhìn.
Dưới bầu trời trong vắt, một bóng người gầy gầy đang chạy loạn trong chuồng gà, vài con gà bị hoảng sợ đập cánh bay tán loạn.
Không biết Bạc Nhất Minh đã vào chuồng gà từ lúc nào, vừa chạy vừa hô hoán, đuổi theo lũ gà vịt.
Cách đó không xa, Chu Húc giơ cao một quả trứng gà:
"OK! Nhất Minh mau rút đi!"
"Á!" Bạc Nhất Minh đầu dính lông gà, vừa la vừa chạy:
“A a a đừng đuổi theo tôi mà!”
【Haha sao lại vui vậy trời?】
【Minh nhãi con giỏi ghê, phối hợp Chu Húc bắt trứng gà thật nhuần nhuyễn – trưa nay phải ăn nhiều trứng gà mới được】
【 Cái show này không có kịch bản sắp đặt nên xem quá đã luôn】
【Đúng rồi, phản ứng của tụi nhỏ tự nhiên hơn hẳn, nhiếp ảnh gia nói chỉ cần can thiệp ít là tốt nhất】
【Âm thanh cũng rất rõ, bầu không khí thực sự rất tuyệt!】
Cách chuồng gà không xa, Tinh Tinh lo lắng nhìn Bạc Nhất Minh chạy loạn, lẩm bẩm:
“Anh ấy đúng là bổn ca ca (anh trai ngốc).”
Vì bị giao nhiệm vụ trông Chu Húc con nít nhà người ta, cậu không thể vào chuồng gà.
Lúc này, Tiểu Thất hằm hằm trừng mắt cậu:
“Không được nói bậy về Nhất Minh ca ca! Ca ca đang giúp ba lấy trứng gà đó!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
