“Người nói xem có phải Nhất Minh tiểu bằng hữu vừa rồi gọi người kia là 'ba ba lớn' không?"
“Đúng vậy, tôi vừa mới nhìn kỹ một chút, hình như người kia là người nước ngoài? Đôi mắt dưới ánh nắng như có màu xanh lục."
“Nhất Minh đã từng nói, ba của em ấy là người lai thế hệ đầu, còn em ấy là một phần tư lai. Cũng không quá giống lắm.”
“Thì ra là vậy.”
Từ thúc và dì Chung mỗi người cầm một chiếc iPad, chăm chú xem chương trình.
Từ thúc lắc đầu:
“Căn nhà gỗ này sao mà nhỏ vậy? Buổi tối ngủ kiểu gì chứ?"
Một cô dì trẻ ngồi bên cạnh gật đầu:
“Đúng đó, vậy ăn cơm phải làm sao?"
Dì Chung cau mày:
“Để lát nữa tôi xem thêm, nếu không được thì phải mang cơm từ nhà tới thôi."
Bà lo lắng sốt ruột, nhìn vào màn hình, chỉ thấy bàn dài và mấy chiếc ghế, ngoài ra chẳng có gì cả.
Cuối cùng, bà nhịn không nổi nữa, giận dữ bật lên, có phần phẫn nộ:
“Thiếu gia nhà các người cũng thật là, sao có thể để Nhị thiếu và Nhất Minh đến chỗ này chứ? Rõ ràng chưa tìm hiểu rõ đã đưa người tới!"
Hai cô dì ở giữa nghe xong, im lặng lùi về phía sau.
Từ thúc theo bản năng muốn phản bác, hé môi ra, nhưng lại ngại ngùng ngậm miệng lại.
“Đại thiếu gia lần này đúng là... suy nghĩ chưa chu đáo.”
Từ hàng ghế sau cùng, bác sĩ Lâm cười cười, lên tiếng:
“Ôn tiên sinh ra ngoài vận động một chút cũng tốt cho thể chất và tinh thần. Hai người đừng tức giận quá.”
Dì Chung chỉ đành hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, tiếp tục theo dõi chương trình.
Trong một chiếc xe bảo mẫu rộng rãi hơn:
Khu vực ghế ngồi ban đầu đã được cải thành một phòng khách nhỏ.
Trên bàn mặt đá hoa cương viền vàng đặt vài xấp tài liệu.
Màn hình gắn trong xe đang phát trực tiếp chương trình 《Nhãi Con Là Siêu Nhân».
Bên cạnh còn có một màn hình khác đang chiếu riêng hình ảnh của Ôn Từ Thư.
Bạc Thính Uyên ngồi trên ghế, chân dài bắt chéo, mười ngón tay đan lại đặt trên đầu gối.
Ánh mắt màu xanh lục dưới ống kính, lặng lẽ nhìn về phía người đàn ông có khuôn mặt ấm áp kia.
Albert nhận ra vẻ mặt của Bạc Thính Uyên.
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh nhìn của tiên sinh Bạc dành cho Ôn tiên sinh... dường như mang theo một chút cảm xúc khó tả một sự thành kính?
Nhưng khi hắn xuất hiện, ánh mắt của Bạc Thính Uyên lại thay đổi một chút.
Albert không khỏi hoài nghi bản thân:
Vừa rồi, chẳng lẽ chỉ là ảo giác?
Anh ta đưa xấp tài liệu qua:
“Bạc tổng, bên tổ chương trình đã chỉnh sửa một số điều khoản, bổ sung thêm phần thù lao.”
Bạc Thính Uyên nhận lấy, lật xem, thấy không có vấn đề gì liền đưa lại, dùng tiếng Anh nói:
“Chờ chương trình kết thúc, cậu đưa cho Ôn tiên sinh.
Albert đưa tay qua, nói:
"Tôi đoán rằng, Ôn tiên sinh nhận văn kiện từ tay ngài chắc sẽ vui hơn nhận từ tôi? "
Bạc Thính Uyên hơi ngẩng mắt nhìn thẳng vào Albert.
Gương mặt như điêu khắc ấy, từng đường nét đều sắc lạnh đến mức gần như tàn nhẫn, biểu cảm u ám khó đoán, khiến người khác không thể nắm bắt được cảm xúc thật sự.
Bầu không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.
May mà Albert đã làm việc với hắn nhiều năm, khả năng chịu áp lực vượt trội, ánh mắt không hề tránh né, vẫn vô cùng kiên định với quan điểm của mình.
Cuối cùng, ánh mắt sắc bén của Bạc Thính Uyên rũ xuống, lại tiếp tục nhìn lên màn hình nơi Ôn Từ Thư đang mỉm cười nhẹ nhàng. Khi thấy người kia dùng ngón tay thon dài xoa nhẹ vòng tay bằng ngọc trắng trên cổ tay, Hắn mím môi, giọng mỏng nhẹ:
“Thật vậy sao?"
Không giống như đang xác nhận với Albert, mà giống như đang hỏi chính Ôn Từ Thư trong màn hình.
Bốn vị phụ huynh cùng nhau chuyển hành lý vào nhà gỗ nhỏ.
Vì tổ chương trình không đặt ra quy tắc đặc biệt nào, các căn nhà gỗ đều giống hệt nhau, nên mọi người nhanh chóng xác định được chỗ ở.
Hai chiếc vali lớn của Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh thực sự quá nổi bật.
Tiểu Thất không kìm được mà trợn tròn mắt nhìn.
Đứa nhỏ này dường như rất tò mò với mọi thứ, cứ như muốn nhìn xuyên cả cái vali vậy.
Chu Húc trêu:
“Ba Nhất Minh à, các người chuyển nửa cái nhà đến đây à?"
Bạc Nhất Minh lập tức đẩy vali đến trước mặt ba nhỏ, nghiêm túc giải thích:
“Tiểu ba ba của con rất ít ra khỏi nhà, nên phải mang theo gối chăn. Nếu không sẽ ngủ không ngon. Mà nếu không ngủ được, tiểu ba ba sẽ buồn bực lắm.”
Ôn Từ Thư hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý với con trai:
“Đúng là như vậy. Nhất Minh mang ít đồ thôi, chủ yếu là của tôi."
Lúc này mọi người mới hiểu ra, liền nhao nhao cảm thán rằng may mà tổ chương trình không làm khó các khách mời về chuyện ngủ nghỉ.
【Nhóc Minh nói vậy tức là kén giường ngủ lắm đúng không? Tôi cũng thế, đổi giường là y như rằng mất ngủ luôn.]
【Ông ba đẹp trai này chắc không hay ra ngoài thật, áo sơ mi lộ ra làn da trắng mịn kia...】
【Ủa??? Nhìn hướng nào để thấy vậy trời!】
Trong các phụ huynh, người lớn tuổi nhất là Chu Vi.
Cô nói:
“Vậy chúng ta nhanh chóng dọn dẹp rồi ra sân giữa tụ tập, bàn xem trưa ăn gì nhé. Được không?"
Mọi người đều đồng ý và lần lượt vào nhà.
Căn nhà gỗ nhỏ có mái nghiêng, cách bố trí bên trong giống như một phòng khách sạn thu nhỏ, giữa phòng là chiếc giường lớn đủ cho hai người lớn nghỉ ngơi.
Hai bên đều có cửa sổ sát đất – một bên nhìn ra sân giữa, một bên hướng ra màu xanh ngập tràn của thiên nhiên.
Bạc Nhất Minh nhảy nhót khắp nơi khám phá, miệng không ngừng trầm trồ.
“Tiểu ba ba, ở đây có toilet nè!"
“Oa, bồn tắm nhỏ xíu, dễ thương quá! Tiểu ba ba mau lại xem nè."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

