Ngay khoảnh khắc đó, màn hình phát sóng trực tiếp như muốn nổ tung vì những tiếng hét chói tai.
【Aaaaaaaaaaaaa!!!】
【 Trời ơi! Là đại mỹ nhân ba ba?! 】
【 Người đẹp vừa lên sân khấu là mang theo không khí và nhạc nền riêng luôn đúng không? Cảnh kia vừa rồi quá nghệ thuật, quá trong trẻo 】
【 Tôi không hoa mắt đấy chứ? Chương trình này mời cả một nhan sắc khuynh thành như vậy, lại xếp vào nhóm tố nhân? 】
【 Cái ông đại diện mất mù nào vậy? Người có vẻ đẹp cổ điển thế này, thật khó mà phân biệt giới tính luôn á, lại không cho debut?】
[ Không cần nghi ngờ nữa, debut sớm là bị "hốt hết" rồi 】
Trong nhóm khách mời, Chu Vi nhìn người mới đến, ngạc nhiên hỏi ra đúng điều khán giả đang thắc mắc:
"Anh là... ba của đứa nhỏ à?"
Bên kia, Sở Hàm – vốn đang cầm chai nước khoáng chuẩn bị uống – tay cũng khựng lại.
Cô cũng sửng sốt nhìn về phía chàng trai trẻ cao gần mét tám, ngờ vực hỏi:
“Cậu bạn nhỏ, em chín tuổi á?"
Làm sao mà tin nổi – một người đàn ông trông như mới hai mấy tuổi lại là cha của một đứa trẻ chín tuổi?
Tập thể mọi người đều choáng váng.
Bạc Nhất Minh từ sáng đã phấn khích không thôi, giờ chính thức tham gia chương trình càng hưng phấn hơn. Cậu hào hứng gật đầu:
“Đúng rồi! Chào dì ạ!”
Con gái Chu Vi – bé Nhung Nhung – ngửa cổ lên nhìn người đàn ông đẹp đến mức vượt khỏi nhận thức, ngơ ngác hỏi:
“Mẹ ơi, con nên gọi chú ấy là gì?"
Tiểu Thất – vốn đang được Chu Húc bế trong lòng – cũng thò đầu ra, chớp mắt nhìn, rồi gọi:
“Tiểu ba ba?"
Bạc Nhất Minh quay đầu qua lại nhìn mấy đứa nhỏ, gãi đầu:
“Đây là tiểu ba ba của con.”
Bé Tiểu Thất đáng yêu, đôi mắt tròn như nho nhìn người đàn ông dịu dàng – Ôn Từ Thư – rồi nhỏ giọng gọi:
“Tiểu ba ba?"
Nhung Nhung lập tức bật cười:
"Phụt..."
Rồi xấu hổ rúc vào mẹ.
Mọi người đều bật cười vui vẻ.
[ Cảnh đầu tiên đã là màn nhận mỹ nhân làm “phụ huynh" đúng không? 】
【 Được được, không hổ danh là bé 4 tuổi tè dầm cũng hợp tình hợp lý ]
[ Có ai để ý biểu cảm loạng choạng của Chu Húc không! Mới chiếu 5 phút mà con trai định "đổi họ" luôn rồi... Cười xỉu ]
"Nhung Nhung ngoan, Tiểu Thất ngoan."
Sau đó quay sang cậu bé 7 tuổi vẫn còn khá trầm lặng:
“Cả Tinh Tinh nữa, chào chú nào.”
Tinh Tinh rất lễ phép gật đầu chào.
Cậu chú ý đến phần mái tóc lộ ra dưới vành mũ của chú ấy, trong mắt thoáng hiện lên một tia nghi ngờ.
Trong lúc các khách mời đang làm quen với nhau, cánh cổng nông trại từ từ khép lại.
Tổ chương trình PD (đạo diễn sản xuất) vẫy tay điên cuồng:
“Tạm biệt các khách quý! Chiều mai chúng tôi sẽ đến đón mọi người!"
"Hả?"
Chu Húc nghi hoặc nhìn quanh – chẳng còn ai của tổ tiết mục ở đó.
“Chúng ta tự sinh hoạt ở đây thật sao?"
Sở Hàm lần đầu tham gia chương trình thực tế phát sóng trực tiếp, vô cùng ngạc nhiên:
“Không ai ở lại à? Luật chơi đâu?"
Tinh Tinh – nãy giờ luôn cúi đầu – đột nhiên lên tiếng:
“Mẹ, đây không phải trò chơi, là chương trình quan sát đời sống.”
Cậu tùy tiện chỉ về vài hướng: “Đều có quay cả.”
[ Ể? Nhưng mà... Vừa nãy màn hình lia qua phòng bếp, bên trong chẳng có gì cả mà 】
[ Theo lý thì phải đưa mọi người ít tiền chứ? Không thì ăn uống kiểu gì đây? 】
[ Là kiểu thử thách sinh tồn ở nông trại sao? Chẳng lẽ bắt mọi người tự tay giết gà, giết vịt? 】
【 Oa, một thiết lập chương trình đơn giản nhưng mạnh bạo, tôi thích!】
Vừa dứt lời, bên cạnh Tinh Tinh đột nhiên xuất hiện một người cao lớn hơn hắn nhảy lại gần.
Bạc Nhất Minh nhiệt tình nói: “Tinh Tinh đệ đệ, em đúng là giỏi quá!"
Tinh Tinh nhìn người ca ca đẹp trai trước mặt, ánh mắt hơi mang chút cảnh giác, lùi về sau một bước.
Sở Hàm liền giải thích: “Nhất Minh à, Tinh Tinh hơi hướng nội, em đừng để bụng."
Tinh Tinh khẽ bĩu môi, dường như không quá đồng tình với lời mẹ mình nói.
Bạc Nhất Minh lắc đầu: “Không sao đâu, em rất hướng ngoại mà.” Rồi quay đầu lại hỏi, “Đúng không, tiểu ba ba?"
Ôn Từ Thư mỉm cười gật đầu: “Ừ, Nhất Minh nhà chúng ta rất cởi mở, hoạt bát nữa.”
“Hì hì!” Nghe tiểu ba ba khen, Bạc Nhất Minh kiêu ngạo ngẩng cao cằm.
[ Nhóc con này đang khoe khoang gì thế không biết? 】
[ Tính cách của Nhất Minh hoạt bát hướng ngoại, tôi thích 】
【 Không cần biết có hướng ngoại hay không, nhìn mặt là thích rồi】
【 Ha ha ha ha cười chết mất, tôi cũng vậy luôn...】
...
Bên ngoài nông trại, có một con đường dẫn tới một căn biệt thự chính là điểm làm việc tạm thời của tổ chương trình.
Tại bãi đỗ xe gần nông trại, có hai chiếc xe bảo mẫu màu bạc xám sang trọng cùng một chiếc xe riêng màu đen.
Albert sau khi trao đổi với nhân viên tổ chương trình liền quay lại xe bảo mẫu.
Mấy nhân viên công tác thấy anh ta lên xe rồi mới bắt đầu trò chuyện.
“Các cậu có để ý thấy người đàn ông đeo khẩu trang đen, vóc dáng rất cao đó không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)