Lúc này Hứa Hòa mới để ý tay và cổ Phó Yến cũng có vết thương, chắc là lúc đánh nhau với Lưu Chí bị đánh trúng.
Cô mím môi: “Phó Yến, anh bị thương rồi.”
Anh không quay đầu lại, nói: “Vết nhỏ thôi.”
Hứa Hòa lục lọi trong tủ thuốc, tìm được một chai thuốc sát trùng và một gói bông y tế, cùng mấy loại thuốc bột.
Cô nói: “Cứ để em sát trùng cho anh đã.”
Ban đầu Phó Yến định từ chối, nhưng vừa quay lại đã thấy ánh mắt cô long lanh như phát sáng, thế là chẳng hiểu sao lại gật đầu.
Chắc đầu anh bị Lưu Chí đánh đến hỏng rồi, mới có thể ngoan ngoãn ngồi xuống để cô bôi thuốc như thế.
“Còn… còn chỗ nào bị thương nữa không?” Cô chỉ tay hỏi.
Phó Yến mím môi, suy nghĩ một lát rồi cởi luôn áo khoác.
Chỉ trong tích tắc, cơ thể săn chắc, rắn rỏi của anh lộ ra trước mắt cô.
Cơ bắp rắn rõ, cơ bụng rõ nét, và cả đường nhân ngư kéo dài xuống dưới…
Ánh mắt Hứa Hòa vô thức trượt xuống theo, khuôn mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, trong mắt cũng thoáng chút mơ màng.
Phó Yến cúi đầu nhìn cô, môi mỏng nhếch lên: “Không phải muốn bôi thuốc cho anh sao? Ngẩn người gì vậy?”
Hứa Hòa vội hoàn hồn lại: “Xin lỗi…”
Lại xin lỗi nữa rồi.
Cô bắt đầu sát trùng cho anh. Ngực và lưng anh có khá nhiều vết thương, là do bị Lưu Chí dùng gậy đánh, có chỗ còn trầy cả da.
Cô phải kiễng chân mới chạm tới được. Hơi thở ấm áp của cô phả lên ngực anh, ngưa ngứa, mang theo chút cảm giác mập mờ. Càng lại gần, cô càng cảm nhận rõ mùi hương nam tính tỏa ra từ người anh, khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập loạn.
Đặc biệt là khi cô bôi thuốc đến vùng eo và bụng dưới của anh, trong đầu cứ vô thức hiện lại chuyện đêm qua. Có lẽ vì phân tâm, nên tay hơi mạnh, cô nghe thấy tiếng hít khí trên đỉnh đầu.
Tay cô run lên, chai thuốc sát trùng rơi xuống. Cô hoảng hốt vươn tay định bắt lại, quên mất chân mình còn đau.
Chân vừa đau, người lập tức nghiêng về phía trước, mất thăng bằng ngã xuống.
“Hứa Hòa!”
Một cánh tay mạnh mẽ lập tức ôm chặt lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
Hứa Hòa chưa hoàn hồn, hai tay bám chặt vào lồng ngực anh.
“Rơi thì rơi, chân em vẫn đau, lỡ đâu lại trẹo lần nữa thì sao?”
Giọng Phó Yến mang theo chút tức giận. Chỉ là một chai thuốc sát trùng, rơi thì mua cái khác là được rồi.
Nghe giọng anh có chút hung hăng, lại nghĩ đến những mô tả trong truyện gốc về tính tình của anh, Hứa Hòa theo bản năng vẫn có phần sợ hãi.
Dù sao thì hôm nay cũng mới là ngày đầu hai người chính thức tiếp xúc, cô hoàn toàn xa lạ với người đàn ông này. Lỡ như Phó Yến có khuynh hướng bạo lực gia đình thì sao?
Cái thân thể này của cô, e rằng chỉ cần một cú đấm là toi đời.
Cảm nhận được thân thể nhỏ nhắn của Hứa Hòa đang khẽ run rẩy, cô nhỏ đến mức dường như chỉ cần một tay là bế được lên.
“Xin lỗi, anh không cố ý làm em đau, càng không phải cố tình…”
Cô đang sợ anh.
Phó Yến có thể cảm nhận được điều đó. Đã sợ như vậy, thế sao khi nghe tin anh bị dân quân bắt đi, cô lại một mình chạy tới tìm?
“Ờm… anh có thể buông em ra trước được không?”
Lúc này Phó Yến mới phát hiện ra cô vẫn còn nằm trong lòng mình. Người cô gầy đến mức như chỉ toàn xương, vòng eo nhỏ tới mức một bàn tay là đủ ôm trọn.
Anh không khỏi cảm thán, nhà họ Hứa rốt cuộc đã bạc đãi cô tới nhường nào mới khiến cô thành ra thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)