Thậm chí anh còn nghĩ, nếu không phải anh cưới cô, e rằng trong thôn cũng chẳng ai dám lấy một cô gái ốm yếu như vậy. Liệu cô có chết bệnh trong nhà họ Hứa hay không?
Phó Yến tất nhiên hiểu rõ, nhà họ Hứa hận không thể thấy cô chết sớm, như vậy họ sẽ bớt được một gánh nặng. Dù sao thì anh cũng không chỉ một lần nghe bố mẹ mình thì thầm những lời như thế về cô.
Anh buông Hứa Hòa ra, nhặt chai cồn rơi dưới đất lên, rồi đi vào bếp, mới phát hiện cô đã sớm nấu cơm xong.
Khi cô ra ngoài, trong bếp vẫn còn chút tàn lửa, thức ăn cũng được giữ lại trong nồi, nên lúc này vẫn còn nóng.
“Ăn cơm thôi.”
Anh bê hết đồ ăn ra, một món mặn, một món chay, còn có cả canh trứng hành hoa.
Phó Yến gắp thịt vào bát cô:
“Ăn nhiều một chút.”
Nhưng Hứa Hòa vì lâu ngày thiếu dinh dưỡng, cơ thể lại yếu ớt bệnh tật, bố mẹ nhà họ Hứa thường để cô lúc đói lúc no, dày vò đến mức cái dạ dày nhỏ nhắn đã chẳng chịu nổi nữa.
Chỉ ăn hơi nhiều một chút là không ổn, nhưng trong bụng lại có cảm giác đói rất rõ.
Thấy cô mới ăn được nửa bát cơm đã buông đũa, Phó Yến không nhịn được hỏi:
“Không ăn nổi hay là khó chịu ở bụng?”
“Em no rồi.” Hứa Hòa nói, cảm giác nếu ăn thêm nữa chắc bụng sẽ vỡ mất.
Phó Yến cau mày, nhưng cũng không ép cô ăn tiếp, chỉ múc cho cô một bát canh:
“Uống chút canh đi, sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Hứa Hòa có phần bất ngờ, nhưng trong mắt Phó Yến, sự bất ngờ ấy lại giống như dè dặt lo sợ.
Anh thầm nghĩ, cô đã sống khổ đến mức nào ở nhà họ Hứa mà ngay cả việc ăn cơm cũng phải rụt rè như vậy?
“Hứa Hòa.” Phó Yến buông đũa xuống. Hứa Hòa đang uống canh ngước mắt nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh nước.
Phó Yến nói:
“Sau này em muốn ăn gì thì cứ ăn, đừng ép mình quá. Em là người con gái đầu tiên anh tiếp xúc nghiêm túc. Có thể anh sẽ chưa chu toàn, nhưng giờ chúng ta là vợ chồng rồi, em không cần phải sợ như vậy.”
Càng không cần cẩn trọng đến mức cả ăn cơm cũng rón rén.
Thật ra anh đã hiểu nhầm, Hứa Hòa cũng không biết nên nói gì, chỉ nhỏ giọng “vâng” một tiếng, ôm bát canh trong tay.
Ăn xong, Hứa Hòa chủ động dọn dẹp bát đũa định đi rửa, nhưng Phó Yến nhanh hơn:
“Em nghỉ đi, lát nữa anh đun ít nước nóng, em đi tắm.”
Hứa Hòa cảm thấy mọi chuyện có gì đó sai sai.
Rõ ràng trong nguyên tác, Phó Yến là một gã du côn chỉ biết đánh nhau, vậy mà cô nghiêng đầu nhìn về phía gian bếp, người đàn ông ấy đang thành thạo rửa bát, chùi nồi, rồi múc nước, nhóm lửa, bắt đầu đun nước tắm cho cô.
Lửa trong bếp hắt lên mặt anh, ánh lên vẻ cứng cỏi rắn rỏi. Khuôn mặt anh rất điển trai, nhưng vì hiếm khi cười nên luôn toát lên vẻ u ám lạnh lùng, cằm còn lún phún râu.
Phó Yến ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đang lén nhìn mình của Hứa Hòa. Có lẽ bị phát hiện đang “ngắm trộm”, Hứa Hòa cuống quýt quay đầu nhìn về hướng khác.
Tháng Bảy là mùa nóng nhất, vừa động tay động chân là mồ hôi đầm đìa. Khi Hứa Hòa gả tới có mang theo ít quần áo của mình, cơ thể cô nhỏ nhắn, qua khung cửa sổ có thể thấy rõ bờ vai thon gầy và chiếc cổ dài trắng nõn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

