Muốn đến được đội dân quân phải đi qua một con đường nhỏ. Cả đời này Hứa Hòa chưa từng đi đường đêm, luôn có cảm giác có người đang theo sau mình, nhưng lại không dám quay đầu lại nhìn.
Cô cắn răng chịu đựng nỗi sợ, tiếp tục bước về phía trước. Cô nhất định phải đến đội dân quân tìm Phó Yến, cầu mong mọi chuyện đừng có tệ hơn.
Phía trước tối đen như mực, ánh sáng từ đèn pin quá yếu. Đột nhiên chân cô trẹo một cái, cơn đau buốt xông thẳng từ mắt cá chân lên.
Hứa Hòa đau đến mức hít mạnh một hơi.
“Hứa Hòa?”
Giọng đàn ông trầm thấp đầy nghi hoặc bất ngờ vang lên trên đầu.
Cô ngẩng đầu theo ánh đèn pin, là gương mặt góc cạnh mà điển trai của Phó Yến, khóe môi anh bị rách, trên mặt còn vài vết bầm.
“Phó Yến…”
Giọng cô hơi nghẹn, hình như là trẹo chân rồi.
Phó Yến cúi xuống, nắm lấy cổ tay gầy nhỏ của cô. Bàn tay anh to lớn, thô ráp, nhưng lòng bàn tay lại nóng rực đến bất ngờ.
“Em đến tìm anh à?” Phó Yến hỏi.
Hứa Hòa gật đầu, nói: “Họ nói anh đánh nhau với Lưu Chí rồi bị dân quân bắt đi, em lo cho anh…”
Lo cho mục tiêu nhiệm vụ xảy ra chuyện thì tiêu thật rồi.
Một khi nhiệm vụ thất bại, cô sẽ bị kẹt lại trong thời không này cả đời, chỉ có cái chết mới giúp cô quay về hiện thực.
Lo cho anh à?
Phó Yến hơi nhíu mày, hỏi: “Còn đi được không?”
Hứa Hòa lắc đầu.
Phó Yến không nói thêm gì, chỉ xoay người cúi xuống cõng cô lên lưng: “Bám chắc vào.”
Hứa Hòa hoảng hốt kêu khẽ, hình như sợ bị rơi xuống, hai tay nhỏ nhắn vội siết chặt lấy cổ anh. Cơ thể cô gầy nhom, nhẹ bẫng, gần như chẳng có chút trọng lượng nào.
Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, Phó Yến bất đắc dĩ nói: “Hứa Hòa, thả lỏng đi, em siết thế này anh khó thở lắm.”
Lúc này cô mới phát hiện mình ôm cổ anh chặt quá, vội buông tay: “Xin… xin lỗi.”
Phó Yến: “…”
Cô hình như rất thích nói xin lỗi.
Hứa Hòa ngoan ngoãn nằm im trên lưng anh. Cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo mỏng của anh.
“Hứa Hòa, sau này đừng ra ngoài một mình vào ban đêm nữa.” Phó Yến bất ngờ lên tiếng.
Cô ngoan ngoãn “ừ” một tiếng.
“Dù có lo cho anh cũng không được ra ngoài.” Anh lại bổ sung thêm.
Anh lấy một lọ dầu thảo dược chuyên trị bong gân, đổ ra lòng bàn tay rồi xoa đều, sau đó nhẹ nhàng bôi lên cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn của cô.
Vì đau, gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Hòa nhăn lại thành một cục.
“Đau thì cứ kêu lên, anh sẽ nhẹ tay hơn.”
Cô nhìn người đàn ông đang cẩn thận xoa chân cho mình, lòng bàn tay anh nóng như thiêu đốt. Làn da rám nắng của anh đối lập hoàn toàn với làn da trắng sứ của cô, tạo nên cảm giác thị giác cực kỳ mãnh liệt.
Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ tính khí của Phó Yến cũng không đến mức tệ như lời đồn?
Dường như nhận ra ánh mắt cô vẫn đang nhìn mình chăm chú, Phó Yến ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm nhau.
Hứa Hòa hốt hoảng, vội nói: “Phó Yến, đau…”
Phó Yến theo bản năng nhẹ tay lại, đầu ngón tay kiên nhẫn xoa nhẹ làn da mềm mại của cô, cảm giác nóng bỏng lạ kỳ.
“Xong rồi, sau này đừng chạy lung tung nữa.”
Anh đứng dậy đi rửa tay. May mà cô chỉ bị trẹo nhẹ, hơi sưng thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

