Không phải Phó Yến chỉ có Hứa Tuệ trong lòng sao?
Cả trong nguyên tác, cưới cô chỉ là để tiếp cận Hứa Tuệ. Sau khi chấp nhận hôn sự, anh cũng chẳng thích cô, thậm chí khinh thường cái thân thể ốm yếu này. Đêm tân hôn chỉ là vì uống rượu rồi phát sinh chuyện đó thôi.
Nhưng hiện tại... chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô không hiểu nổi Phó Yến đang nghĩ gì.
"Hứa Hòa?"
Anh thấy cô không trả lời, giọng đã mất kiên nhẫn nhưng vẫn cố nhịn.
"Là Lưu Chí."
Cô đành nhỏ giọng nói. Không phải cô sợ phiền phức, mà là bây giờ không liên lạc được với hệ thống, lại còn mang cái thân thể bệnh tật này, lỡ có gì xảy ra thật sự có thể chết bất cứ lúc nào.
Đây là vùng quê, không có thuốc, không kịp đến bệnh viện huyện là đi đời rồi. Hứa Hòa còn yêu mạng, không muốn thất bại ngay nhiệm vụ đầu tiên.
"Được, anh hiểu rồi."
Phó Yến đứng dậy định ra ngoài thì cổ tay bị một bàn tay mềm mại giữ lại.
Anh quay đầu, nhìn vào đôi mắt long lanh của cô.
Hứa Hòa nói: "Em biết anh muốn bênh vực cho em, nhưng cũng xin anh bảo vệ bản thân, đừng quá liều, cũng đừng để bị thương."
Nhìn cô gái trước mặt, ngực Phó Yến bỗng siết lại. Không rõ là vì thương xót hay vì điều gì khác, anh cứng nhắc gật đầu một cái.
Rồi quay ra sân lấy đồ mang vào.
Thì ra anh vừa đi tới hợp tác xã lấy ít thịt, một túi gạo nhỏ và mấy bó rau.
"Hứa Hòa, anh ra ngoài chút. Nếu đói thì tự nấu gì ăn, không cần đợi anh về."
Phó Yến sải bước rời đi.
Hứa Hòa biết, anh chắc chắn đi tìm Lưu Chí.
Phó Yến xưa nay tính cách thù dai, vừa rồi cô suýt chết vì Lưu Chí, anh sao có thể nuốt trôi cục tức đó?
Hứa Hòa bắt đầu lo lắng không biết tính khí nóng nảy của anh có gây ra chuyện lớn gì không, đến nỗi vừa nấu ăn vừa lơ đãng.
Cô dùng rau và thịt anh mang về nấu hai món đơn giản, rồi ngồi ngoài sân chờ anh quay lại.
Nhưng đợi mãi đến lúc trời tối, con đường nhỏ ngoài kia vẫn không thấy bóng dáng Phó Yến.
Không phải cô không muốn đi tìm, mà chỉ cần đi vài bước là thở dốc, chi bằng ở nhà chờ còn hơn.
"Hứa Hòa, cháu vẫn ngồi đây à!"
Dì Lưu hàng xóm nhà họ Hứa đi ngang qua, hai nhà sát vách, dì xem như người lớn nhìn Hứa Hòa lớn lên. Dù không hiểu sao cô lại gả cho thằng nhóc hư Phó Yến, nhưng vẫn rất quý cô vì lễ phép, ngoan ngoãn.
Hứa Hòa tinh ý nhận ra trong lời nói của dì có điều gì đó, vội hỏi:
"Dì Lưu, có chuyện gì xảy ra sao?"
"Phó Yến đánh nhau với Lưu Chí, bị dân quân đưa đi rồi. Lưu Chí thì nhập viện, chắc lần này chồng cháu tiêu rồi!"
Vừa dứt lời, đầu óc Hứa Hòa như nổ tung.
Chẳng phải đã bảo anh đừng nóng nảy rồi sao?
Sao lại đánh người đến mức phải vào viện chứ?
Nhỡ đâu xảy ra án mạng thật, đời này của Phó Yến cũng coi như tiêu rồi, thế thì cô còn làm sao tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ đây?
“Hệ thống, hệ thống?”
Hứa Hòa lại thử gọi hệ thống lần nữa, nhưng bên kia vẫn hoàn toàn im lặng, chẳng có chút phản hồi nào.
Cô quay đầu liếc nhìn căn phòng phía sau, cắn răng rồi bước ra ngoài, đi về phía đội dân quân.
Đội dân quân ở phía khu nhà tập thể, cách đây cũng kha khá. Người bình thường thì đi tầm hai mươi phút là tới, nhưng Hứa Hòa thì không.
Trước khi đi, cô còn cẩn thận mang theo một chiếc đèn pin cũ. Trời đã tối, nhà nào cũng thắp đèn dầu, mấy nhà khá giả thì đã thay bằng bóng điện từ lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

