Lưu Chí bị đánh trúng tay, nhanh chóng sưng đỏ.
Mấy cô gái trong thôn thấy hắn đều tránh xa, không ngờ Hứa Hòa lại dám đánh hắn!
Hắn lại giằng lấy cây chổi trong tay cô thứ duy nhất cô có thể dùng làm vũ khí. Nhưng với sức lực yếu ớt của Hứa Hòa, sao có thể giữ lại được?
Trong lúc giằng co, mắt cô tối sầm, thở dốc liên hồi, rồi ngã vật xuống đất. Cơ thể gầy gò co rúm lại, run rẩy trong đau đớn.
"Anh, hình như phát bệnh rồi!"
"Cô ta bị bệnh tim, lỡ chết thì sao!"
Lưu Chí lập tức hoảng loạn, cho dù hắn có tệ cỡ nào cũng không dám gây ra án mạng thật sự.
Hắn vội ném cây chổi đi, lắp bắp: "Tôi chỉ trêu cô ta chơi thôi, là cô ta bệnh sẵn, không liên quan gì đến tôi!"
Nói xong quay đầu bỏ chạy. Đám người đi cùng cũng sợ đến tái mặt, sợ Hứa Hòa thật sự chết ngay tại chỗ, ai nấy đều bỏ chạy tán loạn, nhanh hơn cả thỏ.
Hứa Hòa nằm trên mặt đất, thở dốc dữ dội.
Cô cảm thấy mình sắp chết rồi, cái cảm giác như một chân đã bước vào cửa âm phủ chẳng dễ chịu gì.
Ngay lúc ý thức mơ hồ sắp trôi đi, bên tai đột nhiên vang lên tiếng gọi hoảng loạn của Phó Yến.
"Hứa Hòa!"
Phó Yến chỉ ra ngoài một lát để lấy đồ, ai ngờ quay về đã thấy Hứa Hòa ngã dưới đất, hơi thở mong manh.
Anh hốt hoảng quăng hết đồ trên tay, lao tới như bay, bế cô dậy rồi chạy vào nhà, nhanh chóng nhét thuốc vào miệng cô.
"Hứa Hòa, há miệng ra! Mau há miệng!"
Nhưng do nhịp tim rối loạn và khó thở, Hứa Hòa thậm chí không còn sức để mở miệng nuốt thuốc.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn nhăn lại vì đau đớn, lần đầu tiên trong đời Phó Yến cảm thấy sợ hãi đến vậy, đôi mắt đỏ hoe.
"Hòa Hòa, em nghe thấy anh không? Há miệng uống thuốc đi, không là em sẽ chết đấy!"
Hứa Hòa nghe thấy, nhưng cơ thể không nghe lời nữa.
Phó Yến sốt ruột, cầm ly nước uống một ngụm rồi cúi xuống truyền qua miệng cô, một tay đỡ gáy, giúp nước trôi xuống cổ họng cô dễ hơn.
"Hứa Hòa, nuốt xuống, ngoan nào!"
Cô cau mày đau đớn, cố gắng nuốt hết thuốc, đến khi nét mặt dần dịu lại, Phó Yến mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh ôm cô thật chặt vào lòng, cơ thể vẫn căng cứng. Còn Hứa Hòa, lúc này đã dần tỉnh lại, thậm chí còn cảm nhận rõ cơ bắp rắn chắc của anh đang siết lấy mình.
"Hứa Hòa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em vừa uống thuốc sáng nay, không thể phát bệnh nhanh vậy được!"
Phó Yến cố nén cơn giận hỏi. Dù... dù hai người mới gặp vài lần, chưa hề có tình cảm sâu đậm, nhưng bây giờ Hứa Hòa là vợ danh chính ngôn thuận của anh anh tuyệt đối không cho phép ai ức hiếp cô!
Huống hồ cô lại yếu như vậy, chỉ cần sơ suất là có thể mất mạng. Phó Yến càng phải cẩn thận che chở.
"Xin lỗi, lại khiến anh gặp rắc rối rồi."
Hứa Hòa vừa mới hồi sức, giọng vẫn nhỏ nhẹ. Cô không muốn phiền phức thế này, nhưng cơ thể này quá yếu.
Cô cũng chưa hiểu rõ về Phó Yến, chỉ biết anh là người nóng tính, lại đem lòng yêu Hứa Tuệ. Với một người yếu ớt như cô, cứ bệnh là ngất như thế này, chắc chắn anh sẽ rất chán ghét, phải không?
Nhưng khoảnh khắc nghe thấy tiếng anh lo lắng gọi tên mình, Hứa Hòa lại thấy hơi kỳ lạ.
Nếu anh về trễ một chút... liệu Hứa Hòa có còn sống không?
Phó Yến không dám nghĩ tới.
Hứa Hòa giật mình, ngước nhìn anh, ngơ ngác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

