“Nhà Độc Tài đại nhân.” Tinh Hải chủ động tiến lên, đặt tay phải lên ngực trái rồi cúi người hành lễ với Tô Thích Gia.
“Chào buổi tối.” Giọng của Tô Thích Gia trầm thấp có chút dịu dàng, giống như một tia sáng nhạt xuyên thấu màn đêm thăm thẳm: “Vị tiểu thư này, tôi vẫn chưa biết tên của cô.”
“Tôi tên là Phạn Lê.”
Tô Thích Gia nhìn thoáng qua Tinh Hải: “Còn vị này là...?”
“Nhà Độc Tài đại nhân, tôi là Tinh Hải, bạn học của cô ấy.”
“Xin chào, Tinh Hải.” Tô Thích Gia khẽ mỉm cười: “Cậu có biết tên của tôi có ý nghĩa gì không?”
“Tôi biết ạ. Trong cổ ngữ của hải tộc, ‘Tô Thích Gia’ vốn mang nghĩa là ‘Tinh Hải’. Đó cũng chính là lý do ba tôi đặt tên này cho tôi. Ông ấy luôn mong mỏi tôi có thể trở thành một người vĩ đại như ngài vậy.”
“Xem như chúng ta có chút duyên phận.” Tô Thích Gia khẽ gật đầu, nghiêm túc hỏi: “Ba của cậu làm nghề gì?”
“Ông ấy là một quân nhân ạ.”
“Thật trùng hợp, ba tôi cũng vậy.”
“Vậy chắc chắn là không thể so sánh với ngài được. Về phương diện giáo dục, bác nhà thực sự khiến người khác phải kính nể. Ông ấy hẳn là người ba thành công nhất toàn Quang Hải.”
Suốt quãng thời gian sau đó, Tô Thích Gia chủ yếu trò chuyện với Tinh Hải, chỉ thỉnh thoảng mới hỏi Phạn Lê một hai câu. Đứng bên cạnh lắng nghe, Phạn Lê vẫn cảm thấy việc mình cùng bạn học và vị Độc tài tối cao của Quang Hải đứng tán gẫu như thế này còn phi thực tế hơn cả những giấc mơ.
Năm phút trôi qua, Tô Thích Gia ngước nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, rồi quay sang bảo họ: “Được rồi, tôi phải đi đây. Tiểu thư Phạn Lê, ban nãy tôi đã rất thất lễ, mạo phạm đến cô, tôi chân thành xin lỗi.”
Phạn Lê hoảng sợ, liên tục lắc đầu nói: “Không có việc gì, chuyện có lớn gì đâu, hơn nữa ngài Độc tài cũng đã giúp tôi mà...”
“Vậy có duyên gặp lại.” Tô Thích Gia hơi hơi mỉm cười với họ rồi quay người rời đi.
Mười sáu vệ binh Hồng Y của Thánh Đô y như những cỗ máy được lập trình, chỉnh tề bơi theo sau anh ra ngoài, đến cả những bọt nước vỡ ra từ nhịp quẫy đuôi của họ cũng đều tăm tắp theo một quy luật định sẵn.
Ở trước cửa cung điện Phong Động, một chiếc tàu ngầm hạng sang siêu dài màu xanh thẫm đang lơ lửng đứng đó. Những cánh quạt phản chiếu ánh đèn rực rỡ từ cung điện trông sắc lẹm như những lưỡi đao ghép lại. Dòng tàu này được chế tạo lần đầu vào năm 1138274, lúc ban đầu được cải tiến từ tàu chiến quân dụng mà ra. Phía trước mũi tàu chạm khắc một huy chương hình chim ưng tung cánh, miệng ngậm viên hồng ngọc. Đây là dấu hiệu chính thức của chính phủ Nhà Độc Tài Quang Hải.
Người điều khiển ở trước cửa cúi chào Tô Thích Gia rồi mở cửa khoang ra cho anh.
Trong khoang tàu cực kỳ xa hoa và rộng rãi, trang bị đầy đủ tivi, tủ lạnh và những ly rượu vang đỏ được thiết kế kín kẽ, phù hợp cho những chuyến đi dài ngày.
Tô Thích Gia sải đôi chân dài bước vào, cửa khoang tự động khép lại. Thế nhưng Phạn Lê vẫn có thể nhìn thấy góc nghiêng sườn mặt của anh qua lớp kính.
Sau đó, anh lại lơ đãng quay đầu lại liếc nhìn cô một cái cuối cùng.
Không biết có phải vì màn đêm đang bao phủ bên ngoài cung điện hay không, mà cô cảm thấy anh giống như một bức chân dung trầm mặc ngâm dưới đáy biển sâu, mọi cảm xúc đều đã bị thời gian gột rửa sạch sành sanh. Dù ánh đèn rực rỡ chiếu rọi lên mặt kính, nhuộm sáng mái tóc trắng của anh, nhưng chẳng cách nào rọi thấu vào đôi đồng tử vàng kim đẹp đẽ mà trống rỗng ấy.
Thật là không thể tin nổi, một người đàn ông lạnh lùng đến như vậy, vừa mới đây thôi còn hôn cô một cách mãnh liệt...
“Đi thôi chứ?” Tiếng nói của Tinh Hải kéo Phạn Lê trở về hiện thực.
“À, ừ, đi thôi.”
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy Nhà Độc Tài bằng xương bằng thịt đấy.” Tinh Hải sử dụng thuật cách âm, dẫn cô bơi về phía sân thượng.
“Chắc khoảng 256 tuổi gì đó.”
Phạn Lê nghe xong mà cạn lời, trong lòng thầm cảm thán: Thật là "trẻ trung" ở cái tuổi 256, con số đó gấp bốn lần tuổi thọ của ông nội cô rồi đó chứ...
"Dường như những tranh cãi xoay quanh ngài ấy rất nhiều, anh thấy thế nào?" Gần đây, Phạn Lê đã nhận ra Tô Thích Gia chính là chủ đề cửa miệng của cư dân Lạc Á. Có người hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, có người lại sùng bái đến mức sẵn sàng quỳ xuống gọi "ba ba nam thần", có kẻ thì mê đắm sắc đẹp của hắn, thậm chí những người bán hàng rong cũng thỉnh thoảng buông một câu: "Hôm nay Nhà Độc Tài lại tạo áp lực với đảng Phong Bạo."
"Tôi thấy ngài ấy là một người cực kỳ thông minh, luôn biết lúc nào nên làm gì và nên nói lời gì." Sắp đến sân thượng, Tinh Hải dừng lại, quay người nhìn Phạn Lê: "Ngài ấy có vô số người ủng hộ trên khắp Quang Hải, ngay cả ở những vùng biển thuộc đảng Phong Bạo vẫn có người thầm sùng bái ngài ấy. Hơn nữa, ngài ấy là một nhà hùng biện lỗi lạc, hiếm ai để ý xem ngài ấy đã giết bao nhiêu người hay phát động bao nhiêu cuộc chiến vô nghĩa. Ngài ấy chắc chắn sẽ lưu danh sử sách, tôi thực sự kính nể ngài ấy."
"Vậy anh có bao giờ muốn trở thành một người như ngài ấy không?" Phạn Lê tò mò hỏi.
Tinh Hải trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: "Tôi mong mình có bản lĩnh như ngài ấy, nhưng lại không muốn quyền lực đè bẹp mọi giá trị khác. Mà thực ra, xét từ góc độ này, tôi vĩnh viễn không thể trở thành một người như ngài ấy được."
"Hả? Vì sao?"
“Để thúc đẩy một người đi tới bước đường đó, cần một động lực nội sinh vượt xa người thường. Những kẻ sở hữu động lực ấy vốn dĩ đã là những người có dục vọng mãnh liệt, sao có thể không yêu quyền lực cho được?” Tinh Hải cười cười: “Tôi vẫn nên nỗ lực làm một người ưu tú hơn người bình thường một chút thôi.”
“Anh thật sự nghĩ vậy à?” Phạn Lê vừa ngạc nhiên vừa có chút không dám tin: “Không đúng, anh thật sự là tộc Cá Mập đấy chứ?”
“Đương nhiên rồi. Nếu không tôi cũng sẽ không có nhiều cảm khái đến thế.”
Phạn Lê vốn muốn hỏi vì sao, nhưng rồi cô nhanh chóng hiểu ra. Nếu anh ấy là tộc Hải Dương, anh ấy sẽ không cần cố tình kiểm soát dục vọng của mình, mà là bản thân sẽ không có tính xâm lược quá mạnh mẽ. Ngược lại, với tộc Đi Săn, để có được hạnh phúc vững vàng mà không sa vào giết chóc, họ phải nỗ lực khắc chế bản năng của mình gấp bội.
Phạn Lê càng ngày càng tán thưởng Tinh Hải. Những cảm xúc bối rối hỗn loạn sau cuộc gặp với Tô Thích Gia ban nãy dường như cũng bị sự bình thản của anh làm tan biến phần nào. Cô không khỏi cảm thấy nhẹ nhàng, cười khúc khích nói: “Vậy cuộc sống mà anh mong chờ nhất là gì?”
“Đại khái là mỗi ngày đều có thể ngắm nhìn khung cảnh như thế này.” Nói xong, Tinh Hải bơi tới trên sân thượng.
Phạn Lê cùng anh ấy bơi ra ngoài, lập tức hít ngược một hơi. Nước biển tràn qua mang tai và theo miệng dũng cảm tràn vào lồng ngực cô.
Đêm xuống, đại dương là một bầu trời sao xanh thẳm, mà trước mắt chính là mười lăm ngàn con sứa, tất nhiên chính là trời sao đẹp nhất; chúng nó cũng là những vũ công lang thang, hóa thân thành làn gió nhẹ trong nước; chúng cũng là những nhà thơ tinh linh, chấp bút đốt cháy những cánh bướm bay vút lên trời cao...
Dưới sân thượng phồn hoa, sự ồn ào náo nhiệt và vũ đạo đều không thể nào sánh nổi với bức màn sân khấu tự nhiên này.
Trong biển có mộng, và trong mộng có cả bầu trời sao của toàn Quang Hải.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Tinh Hải, thấy trong đôi mắt anh cũng phản chiếu một dải ngân hà lấp lánh.
“Tôi đã biết vì sao ba mẹ anh lại lấy cái tên này cho anh rồi...” Chỗ mềm mại nhất trong lòng Phạn Lê dâng trào xúc động, ngay cả nói chuyện cũng trở nên dịu dàng: “Anh thực sự rất có giáo dưỡng, hoàn toàn khác với những kẻ ỷ mạnh hiếp đáp kẻ yếu ở trường kia.”
“Đó là bởi vì tôi cũng là kẻ yếu, chỉ là trong mắt cô trông tôi có vẻ mạnh thôi.”
“Nhưng ba anh là tộc Cá Mập, không phải ông ấy rất tôn trọng mẹ anh à? Tôi rất ngưỡng mộ những gia đình như thế, chẳng thèm hâm mộ mấy tộc Hải Thần hay những kẻ như Lệ Na, Khải Mặc đâu.”
“Cũng chẳng có gì đáng để ngưỡng mộ. Để từ bỏ bản ngã vốn có, thì người ta phải trả giá rất đắt.”
“Sao lại nói vậy...?”
“Khi đó chiến loạn xảy ra nạn đói, bọn họ đã nhịn đói suốt một tháng rồi. Mẹ tôi lâm bệnh nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có thể gắng gượng ăn vài loại tảo biển mà sống. Còn ba tôi, ông ấy bắt buộc phải ăn thịt mới có thể sống sót. Khi ấy, mẹ đã bảo ông ấy hãy đợi bà qua đời rồi hãy ăn thịt bà để sống tiếp, nhưng ông lại thà chọn cách ôm chặt lấy bà ấy, rồi cả hai cùng chết đói ở bình nguyên đáy biển.”
Phạn Lê khẽ hít một hơi nước biển, áy náy thì thầm: “Thật xin lỗi...”
“Không có gì đâu, chuyện đã qua nhiều năm rồi. Tôi đã quen với việc đi về một mình, giờ nhớ lại chuyện của bọn họ, tôi không còn cảm thấy đau lòng nữa.” Tinh Hải phóng tầm mắt nhìn về phía đàn sứa xa xa, tựa hồ tâm trạng thực sự đã bình ổn lại: “Cảm ơn cô đã quan tâm.”
“Thật ra, xét theo một nghĩa nào đó, tôi cũng chỉ có một mình.”
“Không phải cô đang ở cùng bạn bè sao?”
“Không, không phải ý này đâu.” Phạn Lê có chút nản lòng gục đầu xuống. Thế nhưng, nỗi cô đơn lạc lõng này chẳng thể chia sẻ cùng ai, cô chỉ có thể tự nhủ phải lạc quan lên, thầm cổ vũ chính mình trong lòng: “Tôi cũng là kẻ xa xứ đến Lạc Á này, người thân đều không ở bên cạnh. Đến giờ, bạn bè cũng chỉ có Đương Đương và Lưu Hương... Tất nhiên, giờ có thêm cả anh nha, bạn học Tinh Hải.”
“Tôi thật vinh hạnh, bạn học Phạn Lê.”
Đúng lúc đó, có một “quả cầu lông” màu vàng óng không biết từ đâu lăn đến bên chân Phạn Lê. Cô ngồi xổm xuống nhìn kỹ phát hiện đó là một cái xác hà sun được những đóa san hô cúc vàng bao phủ rực rỡ, bên trong thò ra một chú tôm hùm nhỏ: đôi càng mang hoa văn màu bạc hà, đôi mắt lại có sọc đen trắng, tinh xảo như một món đồ mỹ nghệ hình hoa hướng dương. Cô tò mò ngắm nhìn nó hồi lâu, muốn chạm vào nhưng lại e dè, mãi đến khi nghe Tinh Hải nói: “Nó không có độc đâu.”
Lúc này Phạn Lê mới cẩn thận vươn ngón trỏ, khẽ chạm vào đầu chú tôm hùm con, rồi ngước lên nhìn Tinh Hải với vẻ mãn nguyện: “Con này đáng yêu quá, tiếc là tôi không biết cách chăm sóc, nếu không tôi đã mang về nuôi rồi.”
“Vì sao lại không chăm sóc được?”
“Bởi vì khả năng tự lập của tôi không tốt lắm.” Lời nói thật đương nhiên không thể thốt ra: Vì tôi đâu có định làm cá cả đời đâu...
“Vậy để tôi nuôi nó cho.” Tinh Hải cầm chú tôm hùm nhỏ lên.
“Ơ, trong trường có thể nuôi được con này à? Mà đúng rồi, cậu không ở ký túc xá đúng không?”
“Ừm, tôi ở một mình bên ngoài.”
“Vậy cả ngày mai của tôi đều là môn tự chọn, ngày kia chắc chắn sẽ gặp được anh trên lớp Ảo thuật chứ?” Phạn Lê biết rõ câu hỏi này chẳng liên quan gì đến vế trước, nhưng khi cô đối diện với Tinh Hải, lòng cô luôn thấy bình yên lạ kỳ, cứ muốn nán lại trò chuyện thêm đôi chút.
“Ừm.”
“Vậy ngày kia chúng ta còn có thể cùng nhau đi học đấy.” Phạn Lê cười rạng rỡ: “Tinh Hải, được làm bạn với anh, tôi vui lắm!”
“Ừm.” Tinh Hải cũng bị sự trẻ con của cô làm cho tươi cười.
Phạn Lê thật sự rất vui vẻ. Trên người Tinh Hải mang lại cảm giác rất đỗi gần gũi, vừa giống như một người anh trai, lại có một chút giống người bạn tri kỷ lâu năm... Không đúng, cô từng có những người bạn quen biết nhiều năm, nhưng cảm giác này lại hoàn toàn khác biệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



