Ông chú xấu dầu mỡ đặt lên trên người trai đẹp trẻ tuổi hẳn có thể gọi là ngọt ngấy. Phạn Lê vẫn luôn cảm thấy Dạ Già ngọt ngấy hơn người thường 200%. Nói lời âu yếm không đỏ mặt, vô sĩ tim không nhảy, nhưng không biết vì sao dáng vẻ anh ta nói lời này có vẻ có một chút bi thương.
Có lẽ là do âm nhạc, có lẽ là do ánh sáng trong nước biển.
Cô gật gật đầu: "Được, thầy Dạ Già."
"Vậy.. em ngẩng đầu, nhìn vào mắt tôi."
Sau khi bản nhạc kết thúc có một khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi. Sau đó, không biết là ai vỗ tay đầu tiên, sau đó tiếng vỗ tay như sắm dậy, tựa như đối tượng được tán dương là Dạ Già và Phạn Lê.
Bàn tay Dạ Già ôm trên eo Phạn Lê chậm chạp không buông ra, cho đến khi có một người đàn ông trung niên cao lớn đi tới. Khuôn mặt ông ta có sáu phần giống với Dạ Già, nhưng trên mặt không có sự rực rỡ nhanh nhẹn như Dạ Già, chỉ có tràn đầy uy nghiêm và cứng rắn: "Con trai, Nhà độc tài phải đi, con đi tiễn ngài ấy đi."
Người nói chuyện là Bố Khả Ba Lộ, người đàn ông có địa vị tối cao trong dòng họ Bố Khả, chủ nhân tông tộc của biển Hồng Nguyệt. Thấy Phạn Lê, phản ứng của ông ta cũng giống Lệ Na. Ông ta vốn muốn hỏi "Vị tiểu thư này là ai?", nhưng cúi đầu nhìn thoáng qua cái đuôi của Phạn Lê, ông ta hắng hắng giọng, nuốt lời muốn nói về: "Mau đi đi."
"Được." Lúc này Dạ Già mới buông tay ra, lại liếc mắt đưa tình với Phạn Lê: “Tiên nữ nhỏ thứ dân, hẹn gặp lại trên lớp nha."
Tô Thích Gia vốn đứng ở trước cửa chính của cung điện Phong Động, một cảnh sát tộc Cá Voi Sát Thủ cầm giấy tờ chạy như bay đến, đang báo cáo công tác với anh.
Từ nơi xa thấy bóng dáng của Tô Thích Gia, vẻ ngả ngớn trên mặt Dạ Già rút đi rất nhiều, dần dần trở nên có chút nghiêm trọng. Nhưng Tô Thích Gia như có cảm ứng mà quay đầu ra phía sau, vẻ nghiền ngẫm quen thuộc kia lại lần nữa phơi phới ở trên mặt Dạ Già. Anh ta không nhanh không chậm bơi tới, khoanh tay: “Nhà độc tài đại nhân, sớm như vậy đã muốn đi à?"
"Tôi còn tưởng rằng suốt buổi tối này cậu đều không định nói chuyện với tôi, Dạ Già. Sức khỏe bố cậu không tệ.”
Lúc này, cách đó không xa, thư ký tòa thị chính dùng âm thanh nhỏ như muỗi nói: “Tôi là fans giọng nói của Nhà độc tài đại nhân, trầm thấp từ tính lại có khí chất."
“Cậu ngang nhiên làm gay như vậy sẽ bị Nhà độc tài đại nhân nghe được." Đại biểu hội đồng nhân dân nói với khuôn mặt không cảm xúc
“Là cố ý nói cho ngài ấy nghe."
Nghe đến đó, Tô Thích Gia nhíu nhíu mày, dùng thuật cách âm vòng quanh người mình và Dạ Già.
Dạ Già cười cười: “Mạng ông ấy rất cứng, anh không cần lo lắng. Gần đây có ổn không? À, không cần phải nói, tôi nhìn ra được, anh thật sự rất ổn. Nhưng thật có chút đáng tiếc cho vợ anh. Nói đến, đã lâu không gặp, tôi nhớ lần trước chúng ta gặp mặt vẫn là trên bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 210 của vợ anh đấy. Nếu không nhờ vợ anh, cũng không biết bao lâu đôi ta mới có thể gặp nhau một lần."
Mặc dù chưa bao giờ gặp Tô Thích Gia thật thì cảnh sát cũng nghe ra cái từ "Vợ anh” này có tần suất xuất hiện hơi cao.
"Không phải vợ." Tô Thích Gia dừng một chút, lịch sự nhấn mạnh: "Vị hôn thê."
“Cũng gần là vợ rồi còn gì. Toàn Quang Hải đều biết hai người yêu đến sâu đậm, yêu đến động lòng người, yêu đến tựa như hạ xuống một ngàn nụ hôn như vậy."
"Không phải, tôi có mấy lời muốn nói. Ví dụ như tôi vẫn luôn rất sùng bái anh. Bởi vì từ nhỏ đến lớn cho dù làm chuyện gì, cho dù khởi điểm thấp ra sao, cuối cùng anh nhất định có thể lấy được vị trí thứ nhất như cái đích mà mọi người cùng hướng tới. Xem Lạc Á của tôi mấy năm nay, anh đã sáng lập ra công tích vĩ đại gì kìa? Ngay cả cái danh hiệu "Người đàn ông cặn bã hạng nhất Thánh Đô mà tôi vất vả gây dựng nhiều năm đều có thể bị anh cướp đi trong một giây. Tôi vẫn luôn cho rằng bản thân mình rất cặn bã rồi, không ai cặn bã như tôi được. Không nghĩ tới gặp được anh vẫn phải chịu thua."
Tô Thích Gia cười ra tiếng, trầm ổn lại trẻ trung: "Vậy sao? Cảm ơn!"
“Phụ nữ bên cạnh tôi nhiều nhất chỉ có đau lòng thôi, các cô khóc mấy ngày thì lại có thể đầy máu sống lại, tiếp tục yêu người khác. Mà anh thì sao, cô gái nào bên người anh còn có thể sống bình thường hả? Có thể sống đã không tệ rồi."
“Yên tâm. Người cậu quan tâm kia không chết."
"Tôi quan tâm vợ anh."
"Dạ Già, không cần giả bộ ở trước mặt tôi. Người mà cậu quan tâm kia, cậu đã sớm phát hiện cô ấy che giấu thân phận. Cậu cảm thấy thân thể của cô ấy giống như thay đổi thành người khác nhưng lại biết cô ấy vẫn luôn quỷ kế đa đoan, rất có thể chỉ đang diễn. Cho nên cậu đã thử cô ấy rất nhiều lần. Tôi nói đúng không?"
Trên mặt Dạ Già còn treo nụ cười, nhưng ánh mắt lập loè nhìn về nơi khác, đồng thời dùng giọng điệu mà bản thân mình cũng không chắc chắn nói: "Anh và tôi đều rõ ràng, cô ấy không dám thử cấm thuật."
“Tôi sẽ không can thiệp việc cậu che chở cô ấy. Nhưng tôi cũng muốn nói thật với cậu một câu.” Tô Thích Gia cười nhạt một cái: “Cô ấy theo tôi nhiều năm như vậy, chuyện gì cũng dám làm, cậu xem nhẹ can đảm của cô ấy rồi đấy. Người ở thân thể này đã không phải cô ấy.”
“Ồ? Không phải cô ấy? Vậy vì sao anh không bỏ lệnh cấm ra biển?"
Tô Thích Gia không trả lời Dạ Già, chỉ bỏ đi thuật cách âm, nói với cảnh sát tộc Cá Voi Sát Thủ chờ ở bên cạnh: “Anh cảnh sát này, làm phiền báo cáo lại phần công việc này một lần nữa."
Cảnh sát tộc Cá Voi Sát Thủ cúi đầu, đặt tay phải ở trước ngực trái, cúi người thật sâu: "Chào buổi tối, Bố Khả công tử."
“Đừng gọi tôi là công tử. Tôi có nghề nghiệp."
“À, thật xin lỗi, thầy Bố Khả." Cảnh sát càng cúi đầu thấp hơn: “Ba giờ chiều ngày 30 tháng 9, ở hải vực phía trên thành phố Lạc Á, có một người dân thành phố Bạc Già biển Phong Bạo thử ra biển, bị lưới ảo thuật đánh trúng mà ngất đi. Theo điều tra, người đó tên Phạn Lê, nữ, 82 tuổi, tộc Hải Dương, là học sinh học viện Ảo thuật thuộc đại học Lạc Á. Tư liệu của cô ấy ở chỗ này..."
Cảnh sát đang muốn đưa tư liệu qua đi, Tô Thích Gia duỗi tay cản lại.
"Không cần, là giả." Tô Thích Gia hờ hững nói. Cảnh sát cúi đầu không dám nâng lên, chỉ nhìn thấy bóng dáng của anh lại lần nữa chuyển hướng về phía Dạ Già: “Nghe được chưa? Phạn Lê, 82 tuổi, biển Phong Bạo."
Thật lâu sau, Dạ Già mới nhỏ giọng nói: "Vì sao cô ấy muốn thử ra biển?"
“Cậu đã biết đáp án."
Dạ Già lại lần nữa trầm mặc.
“Cái đó, Nhà độc tài đại nhân..." Cảnh sát thật cẩn thận ngẩng đầu: “Có muốn mang Phạn Lê lại đây thẩm vấn không ạ? Chúng tôi có địa chỉ của cô ấy."
“Không cần. Chuyện của cô ấy, tôi sẽ tự mình xử lý, các người không cần nhúng tay vào. Lui xuống trước đi."
"Vâng, Nhà độc tài đại nhân."
Cảnh sát cúi đầu lui về phía sau ra ngoài, Dạ Già lại quay về phía Tô Thích Gia: “Có thể là cô ấy diễn kịch không nhỉ?"
"Nếu là diễn kịch, cô ấy hao hết trăm cay ngàn đắng chạy đến biển Phong Bạo làm giả thân phận, lại chạy trốn tới biển Hồng Nguyệt là vì đâm đầu vào lưới ảo thuật, dẫn tôi đến đây à?"
"Cái này cũng có thể là diễn."
“Có chuyện diễn không được.” Tô Thích Gia dừng một chút: “Cậu cảm thấy sau khi hôn môi với tôi, cô ấy có khả năng lục sinh không?"
"Tô Thích Gia... Anh... Anh... Anh... Anh không ghê tởm đến vậy chứ?!" Dạ Già trợn to hai mắt, sau đó đột nhiên đưa tay lên đè vào ngực: “Bố Khả Tông Thần của tôi ơi, anh thật sự vì điều tra rõ ràng chuyện này, cái gì cũng làm ra được! Hôn cô ấy, anh không cảm thấy khó chịu à? Anh không bị nổi da gà toàn thân à?"
Mặt Tô Thích Gia không đổi sắc: “Lúc ấy xung quanh cô ấy không có thần lực ảo thuật, là phản ứng tự nhiên."
"Được, tôi tin. Anh giỏi, biết trêu gái như vậy. Nhưng mà người mới tới này vừa gặp mặt đã thích anh như vậy á? Nói là vợ anh sống lại tôi thấy dễ tin hơn đó."
"Tôi không quan tâm đến người mới tới này.”
"Tôi hiểu anh chỉ muốn chơi chết cái người chạy trốn kia."
“Tên phản đồ này.” Tô Thích Gia cười vừa lạnh nhạt vừa khinh miệt: “Không uổng công tôi vẫn luôn không coi trọng sự trung thành của cô ấy."
“Thật ra cũng không phải cô ấy bất trung với anh. Lúc trước cô ấy đi theo anh, chỉ vì bảo vệ giai cấp mà cô ấy là đại biểu. Mà anh, Tô Thích Gia, chúng ta ăn ngay nói thật, anh thật sự đã thay đổi."
"Không có ai để cho cô ấy phải bảo vệ!" Tô Thích Gia cũng hơi giận.
“Thôi, thôi! Tôi đã sớm nói rồi, tôi không tham dự vào đấu tranh đảng phái của các người. Tóm lại, coi như nể mặt vợ của anh, anh cũng không nên đối xử với cô ấy như vậy.”
“Nể mặt Phong Tấn sao?” Giọng của Tô Thích Gia như dưới biển sâu, rét lạnh đến cực điểm: “Bởi vì Phong Tấn, nhìn xem cô ấy đã làm cái gì? Càng đừng nói đến chuyện gần đây nhất. Tôi vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt, nhưng hiện tại tôi có muốn bảo vệ cũng không bảo vệ được người này rồi."
“Từ từ, Tô Thích Gia! Anh thật muốn giết cô ấy à? Có phải anh điên rồi không, giết người đến nghiện rồi hả?"
Tô Thích Gia không đáp lời, chỉ vỗ vỗ vai Dạ Già: "Cậu làm gì thì làm đi."
Phạn Lê vốn muốn trở lại bên người Đương Đương, nhưng Đương Đương sớm đã mất bóng. Lúc này, Tinh Hải đi qua: “Cô đang làm gì thế?"
"Anh nói xem bọn họ đang nói chuyện gì thế?" Phạn Lê chỉ chỉ Tô Thích Gia và Dạ Già đang nói chuyện ở nơi xa: "Hình như thầy Bố Khả bị Nhà độc tài đại nhân dọa rồi."
"Sao tôi biết được." Tinh Hải chỉ chỉ sân thượng ở lầu hai cung điện Phong Động: “Chúng ta lên trên đó giải sầu không?"
“Được." Phạn Lê đi cùng anh ấy, lại gặp tiểu thư Bong Bóng ở trên đường.
Nhìn tiểu thư Bong Bóng ở khoảng cách gần như vậy, thật là còn đẹp hơn cả trên tượng. Trên đầu chị ta đội vòng tảo biển màu vàng, mặc váy cưới trắng tuyết nạm vàng, càng có vài phần ung dung cao quý. Nhưng, hình như chị ta không quá vui vẻ, khi bốn mắt nhìn nhau với Phạn Lê, hai mắt chị ta trống rỗng, giống hai cái động đen nhỏ, như vực sâu không thấy đáy có rọi ánh sáng vào đều bị hút đi hết: “Tôi thật hâm mộ cô... Tất cả đều chưa bắt đầu, kết thúc' cách cô xa như vậy..."
Phạn Lê vốn định an ủi chị ta hai câu, chúc chị ta tân hôn vui vẻ gì đó. Nhưng giọng chị ta thật sự quá nhỏ, giọng điệu nói cho Phạn Lê nghe không bằng là nói cho bản thân chị ta nghe, nói không chừng giả câm vờ điếc là phản ứng tốt nhất.
Phạn Lê bơi theo Tinh Hải về phía sân thượng, nhưng cô vẫn không thể quên được ánh mắt của tiểu thư Bong Bóng, vì thế cô nói với Tinh Hải: “Tôi vẫn cảm thấy không đúng lắm, chúng ta lại quay về nhìn xem đi."
"Được."
Hai người bọn họ lại lần nữa bơi trở về, nhưng phát hiện Bố Khả Nghịch cũng ra tiễn Tô Thích Gia rời đi, tiểu thư Bong Bóng đã gia nhập cùng chồng nói chuyện với Tô Thích Gia. Bố Khả Nghịch cười đến mặt mày như hoa cúc nở rộ, tiểu thư Bong Bóng vẫn là vẻ mặt âm trầm, nhưng lúc đối mặt với Tô Thích Gia, chị ta cũng sẽ miễn cưỡng cười rộ lên.
“À, không có việc gì, hiện tại chị ta đang bận. Chúng ta..."
Phạn Lê nói đến một nửa, Tô Thích Gia lơ đãng liếc sang. Tầm mắt hai người chạm vào nhau, cô ngay lập tức nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, mặt nóng như trứng gà luộc. Tô Thích Gia nhìn nhìn Tinh Hải, lại nhìn nhìn Phạn Lê, lại lần nữa nói chuyện vài câu với Bố Khả Nghịch rồi đi về phía Phạn Lê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



