"Nói xong "cạch" một cái ném đũa xuống bàn, đứng dậy về phòng đóng sầm cửa.
Triệu Diễm Linh cũng dạy dỗ Hồ Thu Lan và Đái Xuân Hạnh: "Nhà sắp hết cả phiếu muối rồi, muối ăn hết thì tao xem về sau nhà mình ăn gì? Bảo hai đứa bây nấu bữa cơm cũng chẳng nấu nên hồn."
Trước đó vì chuyện Chu Bắc, Triệu Diễm Linh cũng nín một bụng tức, cũng coi Hồ Thu Lan và Đái Xuân Hạnh là chỗ để trút giận.
Sau khi Hồ Thu Lan tủi thân bảo là do Đái Xuân Hạnh xào món ăn, Triệu Diễm Linh lập tức mắng Đái Xuân Hạnh cho một trận tơi bời hoa lá.
"Ngày thường đi làm lười biếng thì thôi đi, ba người mình gánh phân làm lụng, mày chẳng giúp mẹ chồng này gánh vác thêm phần, còn tự mình lười nhác giở trò, tao bỏ ngần ấy tiền cưới mày về làm gì mày tự nghĩ đi, mày gả vào nhà họ Chu bao lâu rồi, bụng mày có động tĩnh gì chưa? Đến con gà mái nhà mình còn chẳng bằng mày!"
Đái Xuân Hạnh gả vào nhà họ Chu vốn cứ luôn khúm núm nịnh nọt bố mẹ chồng, nên bụng mãi chẳng có động tĩnh, bố mẹ chồng cũng chẳng mắng thị trước mặt, nhưng từ sau lần thị cãi lại bố chồng, giờ hai ông bà nhìn thị đâu đâu cũng chướng mắt.
Chu Nhị Sâm thấy vợ bị mắng, một mặt dỗ vợ một mặt trấn an mẹ mình đừng giận nữa.
Nghe mẹ mình bảo vợ gã đến con gà mái trong nhà cũng chẳng bằng, gã lập tức cuống lên: "Mẹ, ai bảo bụng Xuân Hạnh không có động tĩnh, cô ấy có bầu rồi, chuyện này con biết mấy hôm nay rồi, là Xuân Hạnh sợ mẹ biết cô ấy có bầu không cho làm việc nặng, không gánh vác đỡ cho mẹ được, mới bảo con giấu mẹ đấy chứ."
Đái Xuân Hạnh:...
Thật ra thị sợ mẹ chồng và chị dâu hai nhìn ra thị giả có bầu, mới bảo Nhị Sâm giấu, chỉ muốn mượn chuyện có bầu ép Nhị Sâm tách hộ với bố mẹ chồng.
Triệu Diễm Linh sau khi nghe chuyện Đái Xuân Hạnh có bầu, cơn giận lập tức nghẹn lại nơi cuống họng, giọng cũng có phần chói lên: "Có bầu khi nào? Sao chúng mày biết?"
Đái Xuân Hạnh sợ Chu Nhị Sâm lỡ mồm nói hớ, tủi thân nói: "Con dạo trước cứ hay buồn nôn, còn thèm ăn chua, lúc nào cũng ngủ không dứt, con mới lén sang trạm xá công xã kiểm tra một cái, mới biết mình có bầu."
Hồ Thu Lan bĩu môi nhìn thị: "Dạo trước có phải mình gánh phân đâu, sao cô không nói với bọn tôi?"
Đái Xuân Hạnh: "Cái hôm đó là hôm Chu Bắc cưới vợ, nhà bận, tôi cũng chẳng để ý được, ngày hôm sau nhà lại làm ầm lên, thế nên chẳng để tâm tới nữa."
Triệu Diễm Linh nhớ ngày Chu Bắc cưới vợ Đái Xuân Hạnh quả thật có đi công xã một chuyến.
Bà ta liếc nhìn bụng Đái Xuân Hạnh, cơn giận cũng nguôi đi không ít.
Trận chiến lớn của nhà họ Chu vì chuyện Đái Xuân Hạnh có bầu mà lắng xuống, Khương Tú bò bên cửa sổ hóng chuyện xem đến say sưa.
Đái Xuân Hạnh rốt cuộc có bầu hay không nhà họ Chu còn nửa tin nửa ngờ, nhưng Khương Tú biết, thị chẳng có bầu.
Trong cốt truyện Đái Xuân Hạnh gả vào nhà họ Chu hai năm sau bụng mới có động tĩnh, khó khăn lắm mới có bầu, kết quả lại là chửa ngoài dạ con, đứa bé sảy rồi, bụng chẳng bao giờ có động tĩnh nữa.
Bất quá trong cốt truyện gốc cũng chẳng có chuyện Đái Xuân Hạnh giả có bầu.
Khương Tú cho rằng chính vì sự xuất hiện của cô mới khiến Đái Xuân Hạnh giả có bầu, chỉ là chẳng biết mục đích giả có bầu của Đái Xuân Hạnh nằm ở đâu.
Để đỡ phải gánh phân?
Nếu để đỡ phải gánh phân, thế thì trước lúc gánh phân sao không nói?
Khương Tú chẳng biết Đái Xuân Hạnh giở trò gì trong bầu hồ lô, nhưng Đái Xuân Hạnh muốn diễn kịch, thì cô cứ phá đám thị.
Chủ trương một cái tâm thế: mày không cho tao yên, tao cũng chẳng để mày yên.
Mấy ngày sau đó là mấy ngày bận rộn nhất của công xã Triều Dương, đội sản xuất Hồng Kỳ lại càng bận hơn.
Mấy hôm nay Chu Bắc sáng đi tối về đi làm, gấp rút thu hoạch vụ hè.
Mấy ngày này là công việc mệt nhất, thời tiết cũng nóng nhất, Chu Bắc không cho Khương Tú đi làm, Khương Tú cũng chẳng ngồi không, cùng Lăng Hồng Quyên cũng không đi làm đi dạo một vòng khắp công xã Triều Dương, nắm rõ hết cả vùng xung quanh.
Công xã Triều Dương tựa lưng vào núi lớn, đi về hướng đông, có dãy núi trùng điệp nối liền nhau.
Người bày sạp bán nấm rừng đồ núi ở phố huyện, đều là tự đi tìm quanh núi gần đó, mang ra chợ bán, ăn chia bốn sáu với công xã, đương nhiên, cá nhân được bốn, công xã được sáu.
Tính ra như thế, cực khổ leo núi một chuyến, khó khăn lắm mới tìm được ít đồ núi bán được chút tiền, kết quả bản thân chẳng kiếm được bao nhiêu, giao hết cho công xã.
Khương Tú nào chịu làm cái vụ buôn bán lỗ vốn.
Chờ có cơ hội cô muốn đi chợ đen dạo một vòng, tìm tìm mối làm ăn.
Nằm liệt trên giường bệnh bốn năm, Khương Tú chẳng muốn ngồi không chút nào, cô thích cái cảm giác bận rộn sung túc này.
Khương Tú hỏi: "Đội sản xuất mình có ai dám vào trong núi không?"
Lăng Hồng Quyên ngạc nhiên liếc nhìn Khương Tú, Khương Tú nghi hoặc chớp chớp mắt: "Sao thế?"
Lăng Hồng Quyên cười: "Tẩu không biết Bắc ca từ nhỏ đã dẫn chồng tôi với Lục ca chui vào núi à? Ba năm đại nạn ấy, đều là Bắc ca dẫn chồng tôi với Lục ca của anh ấy vào núi săn thú rừng mới sống sót qua được, nói ở công xã Triều Dương ai dám chui vào rừng sâu, thì cũng chỉ có Bắc ca thôi."
Khương Tú:...
Cô quả thật không biết chuyện đó.
Cốt truyện chỉ miêu tả kỹ đoạn sau khi nguyên chủ và người chồng đầu tiên ở với nhau, còn chuyện trước kia của Chu Bắc, chỉ lướt qua vài nét, hơn nữa cốt truyện cũng chẳng hề nhắc đến chuyện Chu Bắc lên núi săn thú.
Đến ngày lấy đồ, Lăng Hồng Quyên từ sớm đã sang tìm Khương Tú.
Hai người sang chỗ bà thợ may, bà thợ may bảo Khương Tú vào phòng bà thử đồ, chỗ nào không vừa cởi ra là sửa được ngay.
Khương Tú ôm đồ vào phòng bà thợ may, thay bộ đồ mới may.
Áo sơ mi hoa vụn nền trắng may kiểu chiết eo, cúc đều là hình những bông hoa nhỏ, tay bồng, cửa tay áo là đường cong điểm những gợn sóng, cổ áo không phải kiểu cổ bẻ ngay ngắn, mà là kiểu cổ tròn, hai bên viền cổ điểm những bông hoa vụn.
Chiếc quần ống suông màu vàng đất tôn đôi chân thon dài của Khương Tú thẳng tắp xinh xắn.
Khương Tú vươn vươn tay chân, kích cỡ vừa vặn.
Cô mở cửa ra gian ngoài, Lăng Hồng Quyên nhìn Khương Tú lột xác hoàn toàn, kinh ngạc trợn tròn mắt, Khương Tú vốn đã xinh đẹp, da lại trắng, giờ thay bộ đồ đẹp, khí chất cả người trong khoảnh khắc khác hẳn.
Càng rực rỡ, càng đẹp hơn!
Nhìn đến nỗi Lăng Hồng Quyên cũng muốn may một bộ đồ y hệt Khương Tú.
Trên mặt bà thợ may cũng thoáng vẻ kinh ngạc: "Chỗ tôi có gương đấy, cháu soi thử xem."
Bà thợ may làm nghề mấy chục năm, gia sản trong nhà cũng không ít, trên bức tường đất dán một tấm gương, dài chừng một mét, bất quá tấm gương có tuổi rồi, mấy chỗ đã vỡ, nhưng soi người thì vẫn không thành vấn đề.
Đây là lần đầu tiên Khương Tú soi gương từ khi đến thế giới trong sách.
Cô chỉ nghĩ đến làm nhiệm vụ, chưa từng bận tâm nguyên chủ dung mạo ra sao, giờ soi gương mới phát hiện, dung mạo nguyên chủ giống cô đến tám phần.
Bất quá nguyên chủ đẹp hơn cô, cô nằm liệt trên giường bệnh bốn năm, mỗi ngày bị buộc phải tiếp nhận đủ loại máy móc y tế và thuốc thang trị liệu, thân thể sớm đã héo tàn đến chẳng ra hình dạng.
Khương Tú tháo hai bím tóc ra, ngón tay làm lược cào cào, vén tóc sang một bên, tết thành một bím tóc buông lơi lả trước vai, để chút tóc mái lòa xòa trước trán, tôn cho khuôn mặt nhỏ càng thêm tinh tế, lại có mấy phần vẻ dịu dàng đáng thương.
"Đẹp quá đi mất!"
Lăng Hồng Quyên kinh ngạc đến gần như chẳng khép nổi miệng.
Bà thợ may cười nói: "Vẫn phải nói người đẹp nhờ lụa là, thay bộ đồ vào là khác hẳn ngay."
"Chồng nó là bộ đội phục viên, trong tay có tiền, nuôi người ta khấm khá hẳn lên, cô coi bộ đồ nó mặc, vừa đẹp vừa bắt mắt, nhìn là biết mua ở thành phố."
"Biết trước con cả nhà họ Chu thương vợ đến thế, tôi đã gả con cháu gái tôi qua đó rồi."
Theo bước chân Khương Tú đi xa, tiếng bàn tán của mấy người ấy cũng tắt dần.
Thay bộ đồ mới xinh đẹp, có được một thân thể khỏe mạnh dung mạo giống hệt mình, Khương Tú vui không sao tả xiết.
Ánh mắt Lăng Hồng Quyên suốt dọc đường chẳng rời khỏi người Khương Tú: "Tẩu tử, chờ trưa Bắc ca về nhìn thấy tẩu bây giờ, chắc chiều anh ấy chẳng còn tâm trí đi làm nữa, chỉ muốn ở lì trong phòng với tẩu cả buổi chiều thôi."
Khương Tú:...
Nghĩ đến của quý của Chu Bắc vừa to vừa mãnh, sống lưng Khương Tú liền tê rần.
Cái đau đêm động phòng đến giờ cô vẫn nhớ như in, chẳng dám nghĩ nếu thật sự ở lì với Chu Bắc trong phòng cả buổi chiều, bản thân còn giữ được cái mạng hay không.
Sắp về đến cổng nhà, Khương Tú thấy hai người đàn ông lạ mặt vác gỗ vào nhà họ Chu, nhìn dáng gỗ hơi giống đầu giường với chân giường, bất quá không thấy Chu Bắc đâu.
Lăng Hồng Quyên: "Tẩu tử, nhà tẩu đóng giường mới à?"
Khương Tú: "Ừ, tôi về xem thử."
Lăng Hồng Quyên bám theo sau đít Khương Tú, trêu: "Cái giường nhà tẩu quả thật nên thay rồi, không thì ban đêm hai người muốn làm gì cũng bất tiện."
Khương Tú:...
Cô phát hiện Lăng Hồng Quyên mở miệng ngậm miệng đều chẳng rời khỏi chuyện "lái xe".
Khương Tú vừa vào sân đã thấy hai người ấy vác đầu giường chân giường đã ghép lại vào phòng cô với Chu Bắc, cô qua khung cửa sổ mở thấy Chu Bắc trong phòng.
Người đàn ông tháo cái giường cũ ra dựng bên tường, chờ hai người kia ghép xong đầu giường chân giường, đóng chốt vào giữa giường cố định chặt lại, Chu Bắc nhảy vào khoảng trống giữa giường, đón lấy tấm ván hai người kia đưa cho khớp chặt lên trên.
Cứ khớp một tấm ván lại lắc một cái, xem có chắc chắn không, có lung lay không."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
