"Cái thời này đồ của dân quê phổ biến chỉ mấy màu quen thuộc: xanh lam, xám, vàng đất, màu gai, kiểu dáng cũng bất di bất dịch, kiểu Khương Tú vẽ ra hôm nay, dẫu đặt ở thành phố cũng là kiểu đẹp hiếm thấy.
Bà thợ may cũng lần đầu may kiểu này, lại có phần háo hức muốn thử.
Bà cất giấy bút: "Hai chiếc áo quần này may xong còn dư được ít vụn vặt, còn may thêm được hai bộ đồ lót sát người, cháu có muốn may không?"
Khương Tú: "May chứ!"
Áo may ô nhỏ và quần lót của nguyên chủ đều đã bạc màu cả rồi, cô sớm đã muốn thay cái mới.
Bà thợ may lấy thước đo dáng người Khương Tú ghi vào cuốn sổ: "Bộ đồ này của cháu may ra chừng hai đồng ba, tiền công đồ lót sát người thì thôi khỏi tính, năm ngày sau cháu qua lấy là được."
Vừa nghe may bộ đồ này tốn hai đồng ba, Hứa Thúy và Lăng Hồng Quyên lập tức xót đến giật thon thót, cái giá này ở hợp tác xã mua bán mua được mấy thước vải rẻ nhất, tự may ở nhà được cả một bộ đồ rồi.
Khương Tú chẳng xót chút nào, dẫu là làm nhiệm vụ, cô cũng chẳng bạc đãi bản thân.
Sổ tiết kiệm Chu Bắc đưa cho cô có hơn một ngàn đồng, mỗi tháng anh còn lãnh thêm tiền tuất với tiền phục viên, hơn nữa cô cũng chẳng định tiêu tiền của Chu Bắc mãi, chờ cô nắm rõ nơi này rồi, cũng phải nghĩ cách vắt óc tìm ra một con đường kiếm tiền mới được.
Khương Tú: "Vậy năm ngày sau cháu qua lấy đồ, mấy hôm nay phiền bà rồi."
Ba người rời khỏi nhà bà thợ may, Hứa Thúy vẫn còn xót hai đồng ba tiền công.
Lăng Hồng Quyên cũng chậc chậc lắc đầu: "Đắt quá, nếu là tôi, tôi thà tự học may còn hơn tìm bà thợ may may đồ tốn ngần ấy tiền công."
Khương Tú về đến nhà thì Chu Bắc đang bổ củi ở nhà.
Người đàn ông chẳng biết mang đâu về một khúc thân cây với gốc rễ cây, đặt một đoạn dài gốc cây to sù lên trên gốc cây, vung rìu bổ xuống, cái sức căng bùng nổ trong khoảnh khắc ấy khiến Khương Tú nghĩ đến mấy tay blogger ngày nào cũng khoe cơ bắp trong video.
Đám blogger ấy trông thì bảnh mà chẳng được tích sự gì, không như Chu Bắc, là thứ luyện ra thật đấm ra thật.
Chu Bắc thấy Khương Tú tay không đi về, vơ chiếc khăn vắt trên cổ lau mặt: "Đưa vải cho bà thợ may rồi à?"
Khương Tú: "Ừ, bà ấy bảo tôi năm ngày sau qua lấy đồ."
Cô ánh mắt sáng ngời chằm chằm nhìn khúc củi bổ đôi trên gốc cây, lại liếc nhìn cây rìu trong tay Chu Bắc.
Muốn thử một cái.
Muốn cảm nhận cái cảm giác sức mạnh mà một thân thể khỏe mạnh mang lại.
Chu Bắc nhìn ra vẻ hào hứng muốn thử trong mắt Khương Tú, anh nhướng mày, liếc nhìn cây rìu trong tay, khựng lại một chút rồi chìa qua cho cô: "Em muốn thử à?"
Khương Tú hào hứng: "Tôi thử xem."
Chu Bắc:...
Lần đầu tiên gặp cô gái nào lại hứng thú với cái việc thô nặng này.
Lúc Chu Bắc chìa cây rìu qua, anh dặn: "Hơi nặng đấy, đừng để trẹo cánh tay."
Vừa nghe hơi nặng, Khương Tú liền dùng cả hai tay đón lấy cây rìu, cán rìu nóng ran, là hơi ấm từ lòng bàn tay Chu Bắc, cây rìu cầm trong tay có một khoảnh khắc trĩu nặng đè xuống, Chu Bắc lúc nào cũng để ý tư thế của Khương Tú, sợ cô vung rìu không khéo mà làm mình bị thương.
"Dồn sức bụng dưới, vung lên bổ vào trên đó."
Chu Bắc hai chân dài hơi dạng ra đứng một bên, đứng cạnh chỉ dẫn Khương Tú, có cái vẻ hệt như huấn luyện viên hiện đại đang huấn luyện học viên.
Khương Tú hít một hơi, dồn sức bụng dưới, vung rìu bổ xuống.
Bổ thì bổ trúng đấy, nhưng bổ lệch, mà cái cảm giác chấn động khi rìu bổ vào khúc củi làm cánh tay Khương Tú tê rần.
Cái việc bổ củi này quả thật chẳng phải người thường làm được.
Khương Tú đang định buông tay không bổ nữa, sau lưng bỗng áp lên một tấm ngực ấm nóng, người đàn ông hai tay úp lên mu bàn tay cô, ở tư thế ôm lấy, áp thật chặt vào cô, cánh tay hai người kề sát cánh tay, Khương Tú cảm nhận rõ mồn một cái sức mạnh mãnh liệt từ cánh tay Chu Bắc truyền sang.
Nếu Chu Bắc là kẻ đánh vợ, cô cảm thấy mình chẳng chịu nổi một nắm đấm của anh.
"Ưỡn thẳng lưng, gồng chặt bụng dưới, dạng hai chân ra chút."
Giọng trầm thấp của Chu Bắc vang bên tai, hơi thở nóng hổi thở ra cũng phả lên chóp tai Khương Tú, khiến cô rùng mình một cái không kìm được, cô theo mệnh lệnh của Chu Bắc chỉnh lại tư thế cho ngay ngắn.
Khương Tú dáng người nhỏ nhắn, Chu Bắc lại cao lớn, Khương Tú chỉ đứng đến ngực Chu Bắc, người đàn ông nghiêng đầu, cụp mắt liếc nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Khương Tú, trong đôi mắt đen thẫm ánh lên đôi phần ý cười: "Lấy hơi, hít sâu vào."
Khương Tú răm rắp làm theo.
Rồi cánh tay được Chu Bắc dìu nâng lên thật cao.
"Cơ tay đừng gồng quá căng, thả lỏng chút, đi theo lực của anh."
Cùng khoảnh khắc cây rìu bổ xuống, giọng trầm thấp của Chu Bắc cũng truyền tới bên tai.
Khương Tú được Chu Bắc dẫn động nâng cánh tay lên cao rồi bổ nhanh xuống, cây rìu sắc bén trong khoảnh khắc bổ toác khúc gỗ to sù, cánh tay Khương Tú cũng bị cái lực chấn động ấy làm cho tê rần một cái, nhưng chẳng tê dữ như lúc tự mình bổ củi ban nãy.
Khương Tú kinh ngạc trợn tròn mắt, đáy mắt trải đầy những đốm sáng vụn vặt rực rỡ.
Cô ngoảnh đầu ngẩng lên nhìn Chu Bắc phía sau, giọng lanh lảnh nghe ra đôi phần không thể tin nổi: "Bổ toác ra rồi."
Chu Bắc cúi đầu nhìn người trong lòng, cô vì kích động phấn khích, khuôn mặt nhỏ trắng ngần ửng lên sắc hồng, lúc nói môi hé nhẹ, thấp thoáng thấy được đầu lưỡi hồng non chống nơi kẽ răng, chiếc cổ mảnh mai cũng kéo ra một đường cong mềm mại.
Sắc mắt Chu Bắc khẽ tối lại, khối yết hầu cũng không kìm được trượt xuống mấy lần.
"Giỏi lắm."
Anh chẳng tiếc lời khen ngợi.
Kích động qua đi Khương Tú mới phản ứng lại là hai người kề nhau quá gần, dẫu là vợ chồng, việc nên làm cũng đã làm rồi, nhưng vẫn thấy không quen lắm, cô rút tay mình về, luồn qua dưới cánh tay Chu Bắc: "Cũng không sớm nữa rồi, tôi đi nấu cơm chiều đây."
Chu Bắc: "Được."
Người đàn ông mím môi mấy cái, dằn xuống cái nóng ran đang trào lên trong người, vung rìu bổ củi tiếp.
Lòng bàn tay không còn là bàn tay mềm mại trơn mịn của Khương Tú, mà là khúc gỗ lạnh cứng.
Khương Tú làm xong cơm chiều, củi Chu Bắc cũng bổ gần xong.
Người đàn ông nhặt đám củi đã bổ xếp vào gian nhà nhỏ bên cạnh, Khương Tú bưng cơm canh làm xong vào gian phòng ngủ, trong phòng thắp đèn dầu, cửa sổ mở, gió lùa vào mang theo chút hơi nóng.
Cửa sân được đẩy ra, cả nhà họ Chu tan làm về rồi.
Hôm nay là ngày nắng nóng đầu tiên kể từ đầu hè, ba cha con nhà họ Chu nóng đến phát khổ, vừa vào sân đã cởi áo ra chỗ giếng dội mát, mẹ chồng nàng dâu ba người thì như đã quen mắt chẳng thèm ngó ngàng.
Triệu Diễm Linh dẫn Chu Hữu Kim về phòng chờ cơm, Hồ Thu Lan và Đái Xuân Hạnh mặt mũi rầu rĩ ra bếp nấu cơm.
Chu Bắc xếp củi xong, ra ngoài thấy ba cha con nhà họ Chu để trần vai đang dội mát trong sân.
Sắc mặt người đàn ông trầm xuống, đi sang gian nhà bên, thân hình cao lớn chặn kín khung cửa nhỏ hẹp, cũng chặn luôn Khương Tú đang định ra cửa rửa tay.
Khương Tú nghi hoặc ngẩng đầu, Chu Bắc: "Em cứ ở trong phòng, đừng ra ngoài vội, cũng đừng bò tới cửa sổ đó nhìn ra ngoài."
Khương Tú mặt ngơ ngác nhìn Chu Bắc đóng cửa phòng lại, vẫn hiếu kỳ chạy tới cửa sổ nhìn ra một cái, Chu Bắc xách cây rìu bổ củi bổ xuống ngay bên chân ba cha con nhà họ Chu, cả lưỡi rìu cắm phập xuống đất, dọa ba cha con đang dội mát đồng loạt run bắn lên mấy cái.
Chu Bắc lạnh mặt cảnh cáo họ: "Trước khi tường sân nhà tôi chưa xây lên, đứa nào còn dám để trần vai trong sân, thì tôi xử đứa đó."
Cảnh cáo xong lại trầm giọng quát: "Mặc áo vào!"
Chu Bắc làm lính tám năm, quanh năm luyện binh, lại từng đi qua mấy năm mưa bom bão đạn, sắc mặt trầm xuống là tự mang một luồng khí thế dọa người, Chu Đại Sâm và Chu Nhị Sâm sợ đến chẳng buồn để ý người còn ướt sũng, xỏ áo vào là chạy về phòng.
Chín năm trước hai anh em họ chẳng đánh nổi một mình Chu Bắc, còn bị Chu Bắc đánh cho vỡ đầu, chín năm sau Chu Bắc đã làm lính tám năm, bản lĩnh còn lớn hơn xưa, họ lại càng chẳng đánh lại.
Chu Quốc bị con ruột lấy rìu ra cảnh cáo, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, giận quá hóa xấu hổ: "Chu Bắc, tao là cha mày! Tao ra sao còn chưa tới lượt mày quản!"
Chu Bắc nắm cây rìu, nhẹ nhàng nhổ lưỡi rìu cắm dưới đất lên, những góc cạnh sắc bén ánh lên hàn khí: "Ông mà không muốn sống yên ổn, thì cứ thử xem, tôi thiếu gì cách khiến ông chẳng được yên."
Chu Quốc tức đến run cả người, hai con ngươi gần như muốn lồi ra khỏi tròng.
Gã vô cớ nhớ lại năm nào ở đầu mộ mẹ Chu Bắc, bị Chu Bắc mười tám tuổi đè xuống đất đánh cho một trận, đánh đến nằm liệt giường cả tuần mới hồi lại được, trớ trêu thay chuyện này còn chẳng dám nói ra ngoài, dẫu sao là gã trước tiên lấy hài cốt mẹ ruột Chu Bắc ra uy hiếp Chu Bắc mỗi tháng gửi tiền về.
Gã đâu muốn để người trong đội sản xuất chỉ trỏ chọc vào xương sống gã.
Chu Quốc vừa tức vừa nhục nhã cầm áo về phòng, rồi lại nhục nhã đóng sầm cửa lại.
Chu Bắc xoay người, khóe mắt thoáng thấy một cái bóng lướt qua nơi cửa sổ.
Chu Bắc bị lời khen bất ngờ của Khương Tú làm cho vành tai đỏ ửng.
Anh sờ sờ vành tai, kéo ghế đẩu ngồi xuống: "Anh sẽ mau xây một bức tường trong sân, ngăn cách với bọn họ."
Khương Tú cười: "Được."
Ba người mẹ chồng nàng dâu nhà họ Chu cũng xem một màn kịch nhục nhã của chính nhà mình.
Hồ Thu Lan đá cái ghế đẩu, chửi khẽ: "Thằng thọt chết tiệt đắc ý cái nỗi gì, thằng thọt chết tiệt thằng thọt chết tiệt thằng thọt chết tiệt!"
Đái Xuân Hạnh đầu óc toàn chuyện tách hộ, lúc xào rau cũng chẳng để ý, cho dư hai thìa muối, đến nỗi cả nhà lúc ăn cơm, Chu Quốc trút cơn giận lên Đái Xuân Hạnh và Hồ Thu Lan.
"Muối không mất tiền chắc? Nhà hết tiền rồi thì hai đứa bây đi kiếm tiền à? Việc thì làm chẳng nên, cơm thì nấu chẳng ra, nhà họ Chu cưới hai đứa bây về làm cái gì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

