"Khương Tú nhớ hôm nay có việc lợp lại mái nhà, nên trời vừa tờ mờ sáng cô đã dậy.
Không ngờ Chu Bắc còn dậy sớm hơn cô, vừa tỉnh giấc đã chẳng thấy bóng dáng Chu Bắc đâu, chỉ nghe ngoài phòng có tiếng bước chân, Khương Tú bò tới bên cửa sổ nhìn ra, Chu Bắc đã ôm hết đám tranh trong gian nhà bên ra ngoài rồi.
Cô mặc quần áo tề chỉnh rồi đi ra: "Anh dậy từ lúc nào thế?"
Chu Bắc: "Dậy được một lúc rồi."
Khương Tú ngồi xổm bên giếng múc nước rửa ráy, tính rửa ráy xong thì hầm nồi canh xương trước, rồi rán mấy cái bánh, xào vài món ăn.
Cô rửa ráy xong, lúc đứng dậy lau mặt thì thấy Chu Bắc cắm cây gậy cây nhỏ chặt về tối qua vào đầu lưỡi xẻng, rồi lại cắm thêm một cây gậy cây vào cái cuốc.
Người đàn ông làm xong đâu đấy, ngẩng đầu liếc nhìn Khương Tú cứ chằm chằm nhìn cây xẻng cây cuốc trong tay anh.
Chu Bắc không tự nhiên dời ánh mắt đi, bên tai lại vang lên lời tự nói một mình trong giấc mơ của Khương Tú đêm qua.
— Thân thể khỏe mạnh ghê, cả người toàn sức trâu.
— To ghê, mãnh liệt quá đi.
— Ngủ với Chu Bắc, sinh con trai.
Vành tai Chu Bắc lại đỏ ửng, anh nghĩ thế nào cũng không ngờ được người vợ ban ngày trông thanh tú trầm lặng, ban đêm lại nói mơ những lời trắng trợn lộ liễu đến vậy.
Khương Tú hắt nước ra ngoài: "Tôi đi nấu cơm đây."
Chu Bắc ngồi xổm xuống đẽo cây gậy nhỏ để lắp cái xẻng: "Ừ, lát nữa Chu Đại Cường với Lão Lục Lão Thất đều sang, anh đi mượn thang ở đại đội bộ, tiện thể ghé qua công xã một chuyến, kiếm ít báo cũ về dán lại tường, em nấu cơm xong không cần đợi anh, họ tới rồi thì mấy người cứ ăn trước đi."
Khương Tú: "Được."
Xương heo ngâm cả đêm, đã rửa sạch hết nước máu.
Khương Tú rửa xương heo thêm một lần, ném vào nồi đổ nước, thái ít hành với gừng khử mùi tanh, đợi nước sôi thì hớt bọt nổi bên trên đi, xương cũng chẳng có mấy thịt, chủ yếu là húp cái nước đó.
Canh xương hầm bằng củi lửa đậm đà thơm ngọt, mùi thơm bay ra từ gian bếp, khiến mấy người nhà họ Chu vừa ngủ dậy thèm đến mắt ai nấy đờ đẫn, đói đến dạ dày ứa cả nước chua.
Chu Hữu Kim đã bắt đầu khóc rống trong phòng, nằng nặc đòi ăn thịt, bị Chu Đại Sâm cho một trận.
Hồ Thu Lan sờ bụng, cái mùi canh xương ấy cứ luồn thẳng vào mũi, thị liếm liếm môi, thấy Chu Đại Sâm cũng đang liếm môi, Hồ Thu Lan nói nhỏ: "Đại Sâm, hay là để Hữu Kim khóc lóc nhiều nhiều trước mặt mẹ, để mẹ giết một con gà, cả nhà mình cũng được dính chút mỡ màng?"
Mấy ngày làm việc nặng, Chu Đại Sâm hao sức bằng cả một tháng lao động trước kia, ngày nào cũng dốc sức, ăn thì chẳng có lấy một chút dầu mỡ, mỗi lần ăn no chưa làm được bao lâu đã đói, lúc này ngửi thấy mùi thịt, cũng thèm đến hai mắt phát sáng.
Gã dỗ Chu Hữu Kim: "Sang tìm bà nội, bảo bà giết gà cho con ăn, đừng nói với bà là ba mẹ xui con giết, con mà dám nói là ba đánh con đấy."
Chu Hữu Kim vừa nghe có thịt gà ăn, quần cũng chẳng thèm mặc, để mông trần chạy vào phòng Triệu Diễm Linh, một tràng khóc rống vang khắp cả nhà họ Chu.
"Bà ơi, con muốn ăn thịt!"
"Con muốn ăn thịt gà!"
"Con không cần biết, con chỉ muốn ăn thịt, bà ơi bà ơi..."
Ồn đến nhức cả óc.
Chu Quốc ngửi cái mùi thơm níu kéo cồn cào ruột gan ấy cũng không chịu nổi, lấy chân hích hích Triệu Diễm Linh: "Trưa nay giết một con gà, bụng dạ mình cũng dính chút mỡ màng, việc khổ này còn phải làm hơn hai chục ngày nữa, không ăn chút mặn mòi thì ba cha con mình sức lực cũng chẳng kham nổi."
Triệu Diễm Linh bị đứa cháu quấn lấy làm cho khó chịu: "Được rồi, trưa về mình giết gà ăn."
Trong bếp, Khương Tú múc nồi canh xương đã hầm xong ra, cọ sạch nồi, bắt đầu rán bánh xào rau.
Canh xương ban nãy chỉ mới là khởi đầu, mấy món thịt phía sau mới càng thơm hơn.
Thịt heo thái thành lát thả vào chảo dầu, cái khói bốc lên trong khoảnh khắc ấy cùng mùi thịt thơm khiến mấy người nhà họ Chu đang ra rửa ráy đồng loạt chằm chằm nhìn về phía bếp, trong mắt ai nấy đều bừng lên vẻ thèm thuồng thịt cá và sự oán hận đối với Chu Bắc, Khương Tú.
"Tẩu tử, tẩu nấu món gì mà thơm dữ vậy?"
Đỗ Thất Ngưu ngồi trong sân nhà mình cũng ngửi thấy mùi thơm, ban nãy Chu Bắc sang báo với cậu ta và Thất ca, dặn hai người đừng ăn ở nhà, sang bên này ăn.
Hai người cũng chẳng khách khí, đang tính lát nữa sẽ sang, ai dè ngửi thấy mùi thơm bay từ bên cạnh sang, thế là một khắc cũng chẳng đợi nổi nữa, sang thẳng luôn.
Đỗ Lục Ngưu Đỗ Thất Ngưu vừa bước vào trước, Chu Đại Cường liền bước vào theo sau.
Ba người chẳng ai buồn đếm xỉa đến đám người nhà họ Chu đang ngồi trong sân, coi họ như không khí, khiến sắc mặt Chu Quốc khó coi kinh khủng.
Mấy người này đều là bậc con cháu, trước kia gặp gã còn chú ơi chú à chào hỏi, từ khi gã lấy Triệu Diễm Linh, đừng nói mấy người này gặp gã mà chào hỏi, dẫu có mặt đối mặt nhìn thẳng vào nhau cũng chẳng thèm để ý.
Giọng Khương Tú vọng ra từ trong bếp: "Hầm canh xương, rán ít bánh, mấy người cứ vào phòng ngồi trước đi, cơm xong tôi bưng qua."
Khương Tú nói vậy, nhưng Đỗ Lão Thất bọn họ thật sự chẳng ngồi không.
Ba người dọn dẹp đám tranh một chút, rồi lại sang gian nhà bên khiêng tấm ván rách ra, Chu Đại Cường về nhà bê mấy cái ghế đẩu sang, hai chiếc ghế đẩu kê tấm ván lên làm bàn ăn tạm, nghe bên Khương Tú bảo cơm xong, ba người chạy hết sang bưng cơm.
"Chao ôi, toàn món mặn cả!"
Đỗ Thất Ngưu kinh ngạc đến mắt đờ cả ra.
Cậu ta hoàn toàn không nghĩ tẩu tử lại nấu nhiều món ngon đến thế.
Đỗ Lục Ngưu và Chu Đại Cường nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, cũng có chút ngượng ngùng, dẫu sao giúp dựng cái mái nhà cũng chẳng tính là việc nặng nhọc gì, thế mà Bắc ca với vợ anh lại bày ra bấy nhiêu món mặn.
Đậu đũa xào thịt sợi, bắp cải xào thịt lát, dưa chuột xào trứng gà, lại còn có canh xương lớn nấu nấm rừng, bánh rau rán vàng ươm vàng óng, dẫu là ngày Tết cũng chưa chắc được ăn ngon đến thế.
Mấy người bưng cơm canh ra sân, Khương Tú ở trong bếp chuẩn bị rửa nồi bát.
Hồ Thu Lan chạy vào, "ê" một tiếng: "Tôi thấy cô nấu cơm xong rồi, mau ra ngoài mà ăn đi, bọn tôi còn vội nấu bữa sáng, không đợi cô rửa nồi bát được đâu."
Khương Tú:...
Nói xong, cô lấy bánh rau chùi chùi đáy nồi, nhìn mà Hồ Thu Lan xót đứt cả ruột.
Thị còn đang tính lấy bánh oa đầu chùi đáy nồi, trốn trong bếp lén ăn một miếng cơ mà.
Khương Tú ngay trước mặt Hồ Thu Lan, cắn một miếng bánh rau: "Thơm ghê ~"
Rồi lại lấy bánh rau chùi đáy nồi thêm cái nữa, Hồ Thu Lan sốt ruột thấy rõ.
"Cô xong chưa vậy? Tôi còn phải nấu cơm nữa đấy!"
Mày mắt Khương Tú cong lên: "Xong ngay đây."
Nói đoạn, cô nhanh nhảu múc một gáo nước đổ vào nồi, dùng bàn chải quẹt vài ba cái đã cọ sạch chảo gang, rửa xong nồi Khương Tú mới quay đầu nhìn sắc mặt xám xanh của Hồ Thu Lan.
Cô hắt nước ra ngoài, chuyên nói mấy câu chọc tức Hồ Thu Lan: "Muốn chiếm hời, cũng phải có cửa đã chứ."
Hồ Thu Lan bị vạch trần ý đồ, mặt đỏ tía trừng trừng nhìn Khương Tú.
Mục đích chọc tức người ta của Khương Tú đã đạt được, cô lười tốn thêm lời lẽ với thị.
Chu Bắc về sớm hơn cô tưởng, vừa định dọn cơm ra thì anh về tới.
Người đàn ông dựng cái thang bên tường, trong lòng còn ôm cả một chồng báo mới tinh.
Trước cửa gian nhà tây cơm canh dồi dào, người ăn ai nấy mặt mày hớn hở, mấy gã đàn ông bàn bạc lát nữa làm mái nhà và tường trong phòng thế nào, ba cha con nhà họ Chu trốn trong phòng, chỉ có thể qua khe cửa sổ ngửi ngửi cái mùi thơm ấy cho đỡ thèm.
Chu Quốc mới hối làm sao.
Giá như hồi đó gã dò la kỹ thêm về tính nết Khương Tú, biết cô chỉ giả bộ thật thà, thì đánh chết cũng chẳng gả cô cho Chu Bắc, mà tìm cho Chu Bắc một cô vợ thật thà biết nghe lời, thế thì hôm nay kẻ ngồi trong sân ăn thịt húp canh xương đã là gã rồi.
Khương Tú húp một ngụm canh, hỏi Chu Bắc: "Lợp lại mái nhà xong phải mấy ngày?"
Chu Bắc ngước mắt liếc đôi mắt long lanh ngời nước của Khương Tú, bỗng lại nhớ đến những lời trắng trợn lộ liễu của cô đêm qua, không nhịn được ho mấy tiếng quay mặt đi: "Nhanh thì hôm nay là xong."
Khương Tú cũng chẳng biết có phải cô nghĩ ngợi vẩn vơ không.
Cô cứ có cảm giác ánh mắt Chu Bắc nhìn cô sáng nay có chút kỳ quái.
Ăn cơm xong Khương Tú ngồi xổm bên giếng rửa bát đũa, bốn người Chu Bắc bắt đầu dọn mái nhà, hai người ở dưới băm băm đám tranh trộn với bùn đất, Đỗ Thất Ngưu và Đỗ Lục Ngưu trèo lên mái giật đám tranh cũ xuống.
Lăng Hồng Quyên ăn cơm xong sang tìm Khương Tú, Hứa Thúy cũng bồng con sang.
Đứa con của Đỗ Lục Ngưu và Hứa Thúy năm nay mới một tuổi, vừa mới học nói, thằng bé thấy Đỗ Lục Ngưu ở trên mái nhà, chỉ Đỗ Lục Ngưu "a a a" gọi, "cha, cha cha."
Giọng con nít bụ bẫm dễ thương khiến Khương Tú không nhịn được khẽ véo cặp má tròn ú của thằng bé.
Lăng Hồng Quyên cười nói: "Tẩu tử, coi bộ tẩu cũng thích trẻ con phết đấy, tẩu với Bắc ca cũng mau sinh một đứa đi."
Hứa Thúy: "Hồng Quyên cũng vừa có bầu, tẩu với Bắc ca cũng cố lên, đến lúc đó tẩu với Hồng Quyên còn làm bạn với nhau được."
Đỗ Thất Ngưu ở trên mái nghe được lời Lăng Hồng Quyên và Hứa Thúy, thấy Chu Bắc đẩy một xe đất từ ngoài về, liền trêu: "Bắc ca, anh nghe thấy chưa, tẩu tử bảo muốn có một thằng cu bụ bẫm đấy, đêm anh phải gắng sức nhiều vào."
Khương Tú:
Bước chân Chu Bắc khựng lại, nhìn về phía Khương Tú trong sân.
Lời nói mơ của Khương Tú đêm qua lại một lần nữa vang bên tai.
— Ngủ với Chu Bắc, sinh con trai.
Vì lời Đỗ Thất Ngưu nói buổi sáng, Khương Tú ở trước mặt Chu Bắc ít nhiều có chút ngượng ngùng.
Bất quá cũng chỉ ngượng có một lúc thôi, mấy người bận rộn lên là sớm quăng hết những lời trêu chọc ấy ra sau đầu.
Sắp đến giờ cơm trưa, Hứa Thúy và Lăng Hồng Quyên tự giác ra về."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


