"Nhà họ Chu vì chuyện chuồng gà mà một phen sôi sùng sục như vạc dầu.
Cả nhà họ Chu kéo tới trước cửa gian nhà tây, Triệu Diễm Linh tức tối gào lớn: "Chu Bắc, Khương Tú, hai đứa bây cút ra đây cho tao!"
Sắc mặt Chu Quốc cũng khó coi kinh khủng, hai con gà đó, cớ gì bọn nó nói mang đi là mang đi, hai con gà kia làm thịt ăn còn được mấy bữa liền, cớ gì để bọn nó chiếm không!
Hồ Thu Lan: "Khương Tú, cô trộm gà nhà tao, tao phải lên chỗ đại đội trưởng tố cáo cô!"
Chu Hữu Kim quệt nước mắt khóc: "Bà ơi, con muốn ăn thịt gà."
Chu Đại Sâm ghé tai Chu Hữu Kim nói nhỏ: "Con khóc to lên, giúp bà đòi gà về, ba làm thịt hầm canh gà cho con húp."
Chu Đại Sâm vừa xúi giục, Chu Hữu Kim liền bắt đầu ngoác mồm khóc rống lên.
Trong phòng, Khương Tú đang định đặt đũa xuống, Chu Bắc đã đặt đũa trước một bước, người đàn ông đứng dậy: "Em cứ ăn đi, anh ra ngoài giải quyết."
Có Chu Bắc ra mặt, Khương Tú mừng rơn khỏe thân.
Tiện thể còn xem được một màn kịch để ăn cơm cho ngon miệng.
Triệu Diễm Linh vẫn còn gào ngoài kia, Chu Quốc cũng bắt đầu gọi Chu Bắc, vừa mới cất giọng lên thì thấy Chu Bắc mở cửa bước ra, giọng Chu Quốc nghẹn lại trong cổ họng, tức tối hừ lên: "Chu Bắc, mày ngăn chuồng gà, mang đi hai con gà nhà tao là có ý gì?"
Triệu Diễm Linh: "Cớ gì mày lấy gà nhà tao? Nhà mình đã tách hộ rồi, mày lấy gà nhà tao thì là quân trộm cắp, tao phải lên chỗ đại đội trưởng tố cáo mày!"
Lời lẽ y hệt Hồ Thu Lan.
Chu Bắc đứng ở cửa phòng, thân hình cao lớn vạm vỡ chặn kín mít cả khung cửa nhỏ hẹp.
Anh lạnh lùng đảo mắt qua đám người nhà họ Chu đang chặn trước cửa gian tây, trầm giọng: "Tách hộ thì tách hộ rồi, nhưng chuồng gà và gà thì không có chia, các người dẫu có gọi đại đội trưởng tới, tôi vẫn một câu này."
Triệu Diễm Linh tức đến mặt xám xanh: "Gà giống là tao bỏ tiền ra mua, tiền mày đưa cho nhà thì bọn tao đã viết giấy nợ cả rồi, mấy con gà này chẳng liên quan gì đến mày! Cớ gì mày lấy gà nhà tao!"
Hồ Thu Lan: "Đúng thế! Cớ gì mày!"
Đái Xuân Hạnh: "Đúng vậy."
Chu Đại Sâm, Chu Nhị Sâm cũng muốn phụ họa theo, nhưng khi trông thấy ánh mắt lạnh tanh của Chu Bắc, lập tức nín bặt không dám hé răng.
Chu Bắc lạnh lùng cười khẩy một tiếng: "Gian nhà đông các người ở, có một gian là do chính tôi dựng trước khi đi lính, chuyện này cả nhà đại đội trưởng đều biết, cứ theo lời các người mà nói, thì gian nhà đông có phải cũng nên trả lại cho tôi không?"
Một câu chặn họng khiến Chu Quốc và Triệu Diễm Linh cứng lưỡi chẳng thốt nên lời.
Chu Bắc: "Các người muốn hai con gà đó cũng được, dọn trống ra một gian nhà đông, tôi trả gà lại cho các người, còn nếu các người không chịu, tôi lập tức bảo Đỗ Lão Thất đi gọi đại đội trưởng tới."
"Không cần nữa!"
Triệu Diễm Linh ngoảnh đầu bỏ đi, lặp lại: "Mày muốn gà thì cứ mang đi, tao không cần nữa!"
So với một gian nhà thì hai con gà tính là gì, thị nào chịu để cho Chu Bắc — thằng thọt chết tiệt này — được món hời!
Chu Đại Sâm và Chu Nhị Sâm cũng thở phào một hơi, họ chỉ sợ mẹ mình vì hai con gà mà thật sự nhường một gian nhà đông cho Chu Bắc, như vậy thì hai nhà họ ở làm sao cũng thành vấn đề.
Thấy Triệu Diễm Linh đã bỏ đi, hai nhà Chu Đại Sâm và Chu Nhị Sâm cũng chẳng dám chặn trước cửa nhà Chu Bắc nữa, kẻ về phòng thì về phòng, kẻ nấu cơm thì đi nấu cơm.
Chu Quốc không vui nhìn Chu Bắc, lấy thân phận làm cha ra mà dạy dỗ: "Tiểu Bắc, dù thế nào bọn ta cũng là cha mẹ mày, mày đối xử với bọn ta như thế, không sợ trời phạt sao?"
Chu Bắc lạnh nhạt nhìn gã: "Ông lấy hài cốt của mẹ tôi ra uy hiếp tôi gửi tiền về nhà nuôi con của kẻ khác, không sợ trời phạt giáng xuống đầu ông sao?"
Chu Quốc lập tức nghẹn đến mặt đỏ tía tai.
Rồi cũng nuốt một bụng tức, lạnh lùng hừ một tiếng bỏ đi.
Trong chuồng gà đã chẳng còn trứng, lại thiếu mất hai con gà, Triệu Diễm Linh chẳng còn tâm trạng xót đứa cháu đích tôn, mắng Chu Hữu Kim đang ra rả khóc lóc một trận: "Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc, mày ngoài đòi ăn ra thì còn biết cái gì! Giống hệt mẹ mày, ngoài ăn ra chỉ biết ăn!"
Hồ Thu Lan đang nấu cơm trong bếp nghe thấy, tức đến ném quả cà tím vào chậu, lầm bầm với Đái Xuân Hạnh: "Chị coi, mẹ chồng còn mặt mũi nào mà nói tôi, từ ngày tôi gả vào nhà họ Chu, bữa cơm nào chẳng phải tay tôi nấu? Ai cũng như ai đi làm cả ngày, về đến nhà thì họ nằm khểnh chờ ăn dọn sẵn, tôi còn phải cực khổ nấu nướng, thế mà chẳng được lấy một lời tốt!"
Đái Xuân Hạnh liếc mắt nhìn Hồ Thu Lan đang tức không nhẹ: "Còn có tôi nữa đấy, tôi gả vào đây cũng chẳng nhàn rỗi, nấu cơm cũng có phần của tôi."
Hồ Thu Lan: "Tôi có nói chị đâu."
Triệu Diễm Linh vừa nổi trận lôi đình, Chu Hữu Kim thấy chẳng ăn được thịt, bĩu bĩu môi, không dám khóc tiếp nữa, sợ chọc bà nội nổi giận, về sau đến kẹo mạch nha nó cũng chẳng có mà ăn.
Triệu Diễm Linh tức đến choáng cả đầu, giờ nhìn cái gì cũng chướng mắt, đuổi Chu Hữu Kim cút ra ngoài tìm ba nó đi.
Chu Hữu Kim lon ton chạy đi, Chu Quốc mặt mày u ám bước vào.
Triệu Diễm Linh tức tối nói: "Chu Bắc không phải cục thịt từ bụng tôi đẻ ra, nó không muốn nghe lời tôi thì thôi, nhưng ông là cha ruột của nó đấy, ông cứ thế mà nhìn nó cưỡi lên đầu ông, ức hiếp cả nhà mình sao?"
Chu Quốc ngồi bên mép giường đất, tức đến ngực phập phồng thở dốc: "Bảy năm trước tôi lấy hài cốt mẹ nó ra uy hiếp nó mỗi tháng gửi tiền về cho mấy mẹ con bà sống sung sướng, quan hệ cha con giữa tôi với nó đã đứt từ đó."
Triệu Diễm Linh nói vài câu ngon ngọt, dỗ cho cơn tức của Chu Quốc cũng thuận theo.
Chu Quốc nắm lấy tay Triệu Diễm Linh: "Tiểu Bắc giờ đang lúc nóng giận, mình cứ chờ thêm chút, đợi Tiểu Bắc nguôi giận, tôi đi tìm nó nói chuyện cho tử tế, xương gãy còn dính gân, tôi dù sao cũng là cha ruột nó, chẳng lẽ nó lại thật sự bắt tôi — cha ruột nó — trả tiền cho nó?"
Triệu Diễm Linh cười nói: "Đều nghe ông, ông bảo làm sao thì làm vậy."
Bên nhà họ Chu mỗi kẻ một bụng mưu tính, bên này Khương Tú vừa mới ăn cơm xong.
Những lời Chu Bắc nói ở ngoài phòng Khương Tú đều nghe thấy cả, cô biết Chu Bắc không phải người ngu hiếu.
Anh có năng lực, có bản lĩnh, lại có chính kiến, Chu Bắc trong sách cũng là một người rất tỉnh táo phân minh.
Ăn cơm xong Chu Bắc lại ôm hết việc rửa nồi bát, Khương Tú cứ đợi Hồ Thu Lan bọn họ dùng xong bếp lò rồi mới đi đun nước nóng.
Đun xong nước nóng, Khương Tú bưng chậu gỗ vào, trên mép chậu vắt sẵn một chiếc khăn mặt.
Chu Bắc rửa xong nồi bát, gom đám tranh trong sân lại ôm sang gian nhà bên, chờ mai nhà họ Đỗ và nhà họ Chu tới người, cùng nhau lợp lại mái nhà.
"Xong việc rồi à?"
Giọng Khương Tú vọng từ gian bên sang.
Chu Bắc phủi mấy cọng cỏ vụn trên áo, vừa bước ra thì thấy Khương Tú thò đầu nhìn anh, cô tết một bím tóc thừng buông lơi lả xuống trước vai, mấy sợi tóc mái lòa xòa che đi hàng lông mày mảnh cong, chỉ để lộ ra đôi mắt long lanh chứa đầy ánh sao rực rỡ.
"Nước vẫn còn nóng đấy, anh ngâm chân đi, rồi lấy khăn chườm chân nữa."
Khương Tú quay người vào phòng, Chu Bắc theo cô vào: "Được."
Nghĩ đến việc Khương Tú cũng chưa rửa ráy, Chu Bắc bưng lấy chậu gỗ: "Anh sang bên kia ngâm chân, em cũng múc chút nước rửa ráy đi."
Khương Tú đang lo có Chu Bắc ở đây thì cô rửa ráy kiểu gì, không ngờ người đàn ông đã chủ động giải quyết cái khó ấy giùm cô.
Cô ra bếp múc một chậu nước nóng, tắm một bận thỏa thuê, thay bộ áo may ô quần đùi sạch sẽ rồi chui vào chăn.
Hôm nay Khương Tú tất bật gần cả nửa ngày cũng khá mệt, nhưng mệt thì mệt, cô lại thấy trong lòng đặc biệt yên ổn.
Chu Bắc rửa ráy xong về phòng thì Khương Tú đã nằm ngủ rồi.
Người đàn ông liếc nhìn Khương Tú đầu còn vùi cả trong chăn, nhẹ bước chân leo lên giường nằm phía trong.
Trời tháng sáu dẫu là ban đêm cũng vẫn hầm hập nóng, huống hồ cái mái nhà này còn dột, phơi nắng gắt suốt cả ngày, trong phòng chỉ thấy oi bức ngột ngạt, chẳng biết cô đắp chăn kín thế mà làm sao ngủ được.
Chu Bắc nghiêng người, nắm góc chăn kéo xuống một chút, muốn thả cái mặt nhỏ của Khương Tú ra ngoài, kẻo bí quá mà sinh bệnh nóng.
Có điều anh còn chưa kịp kéo, người vùi trong chăn bỗng hất tung chăn ra, còn đạp đạp chân, hất chăn sang một bên, trên người chỉ mặc chiếc áo may ô nhỏ với quần đùi, làn da lộ ra ngoài trắng đến phát sáng.
Chu Bắc hô hấp nghẹn lại, nắm lấy góc chăn che đi cái bụng cô, nhắm mắt nằm xuống, cố hết sức không nghĩ tới cảnh tượng đầy sức công phá thị giác vừa trông thấy.
Người bên cạnh bỗng lật mình áp sát lại, cánh tay trắng ngần mảnh mai vắt lên bụng Chu Bắc đang căng cứng, cẳng chân phải co lại đè lên chỗ đang dần tỉnh giấc của người đàn ông.
Cơ bắp toàn thân Chu Bắc trong khoảnh khắc căng cứng đờ ra, hơi thở khẽ gấp, vành tai đỏ bừng, những đường gân mạch máu dưới da vì căng thẳng quá độ cũng nổi gồ lên thành từng vệt rõ mồn một.
Trớ trêu thay người trong giấc mơ còn sờ sờ cơ bụng săn chắc rành mạch của người đàn ông, miệng lẩm bẩm...
Tiếng rất nhỏ, nhưng Chu Bắc nghe rõ mồn một.
— Ngủ với Chu Bắc, sinh con trai.
Chu Bắc:"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)