"Chu Bắc nhướng mí mắt, liếc nhìn lớp mồ hôi mỏng trên trán và cổ Khương Tú: "Được."
Chẳng bao lâu đồ ăn đã được bưng lên bàn, Khương Tú thèm ghê gớm, mấy hôm nay ăn chẳng được bao nhiêu, thế mà cô ăn được cả một bát cơm và không ít thịt, tuy so với tửu lượng ăn của Chu Bắc thì vẫn còn kém xa.
Thấy Khương Tú buông đũa, Chu Bắc: "Em no rồi à?"
Khương Tú: "Ừm, no rồi."
Trong đĩa vẫn còn khá nhiều, Chu Bắc bưng bát lên, ăn hết chỗ thức ăn còn lại, cầm đồ đạc dẫn Khương Tú rời khỏi tiệm ăn quốc doanh. Hai người đến chỗ để xe đạp, Chu Bắc gỡ cái sọt xuống, nhìn tấm thân gầy gò bé nhỏ của Khương Tú, lặng đi một thoáng: "Em cõng nổi không?"
Khương Tú nhìn vào, cũng chẳng biết trong sọt đựng những gì, chất cao ngất, bên trên phủ một tấm vải nền trắng hoa nhí, chắc là thứ Chu Bắc mua sau khi cô rời khỏi hợp tác xã.
Ngoài cái sọt ra, còn có hai cái giỏ, hai cái chậu tráng men, trong chậu tráng men đặt đĩa và bát.
Khương Tú thử nhấc cái sọt lên, gương mặt nhỏ đỏ bừng vì gắng sức.
——Nặng ghê.
Cô nhớ trong đó cũng chẳng đựng gì mấy, cùng lắm một cái xương với một cân hai lạng thịt nặng hơn một chút, nhưng chẳng đến mức nhấc lên phải nhọc nhằn thế này.
Anh đặt cái sọt lên yên sau xe đạp, rồi ép cái chậu tráng men lên trên, tháo sợi dây rơm buộc ở gióng sau ra, xâu hai cái giỏ vào dây, lại dùng dây rơm cố định cái sọt vào yên sau.
Chu Bắc buộc gọn gàng xong đâu đấy, dạng chân trèo lên xe đạp, quay đầu nhìn về phía Khương Tú: "Sọt buộc ra đằng sau rồi, em ngồi lên phía trước đi."
Người đàn ông nói xong liền nhìn về phía trước, vành tai cũng hơi ửng đỏ.
Khương Tú: ......
Chà.
Bắt cô ngồi vắt vẻo trên cái gióng ngang phía trước, Khương Tú lo cái mông của mình liệu có chịu nổi không.
Nhưng ngoài cách này ra thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Khương Tú bước tới trước xe đạp, hai tay vịn vào ghi đông định trèo lên, Chu Bắc thấy cô trèo chật vật, chẳng nói chẳng rằng nhấc bổng cô lên đặt vào cái gióng ngang phía trước.
"Ngồi vững rồi nhé, anh đạp xe đây."
Khương Tú chỉnh lại tư thế: "Được rồi."
Chu Bắc dạng đôi chân dài ra ngoài một chút, cúi đầu nhìn Khương Tú đang hai tay nắm lấy ghi đông, tay cô thanh mảnh trắng ngần, nửa đoạn cẳng tay để lộ ra cũng là làn da trắng như tuyết, làm nổi bật làn da anh vừa đen vừa ráp.
Chu Bắc không dám cúi đầu, anh chỉ hơi cúi xuống là có thể trông thấy đường cong nơi tà áo cô căng lên bởi hai khối mềm mại.
Cái đêm hôm ấy cô vì thở gấp mà khiến hai khối mềm mại không ngừng phập phồng lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí, Chu Bắc ho khan hai tiếng, dồn hết chú ý vào con đường đất phía trước.
Hai ba giờ chiều đúng lúc nóng nhất, Khương Tú ngồi trên cái gióng ngang phía trước khó chịu khỏi phải nói.
Sau lưng là người đàn ông sung sức tráng kiện, cả người nóng như một cái lò lửa, hơi nóng cứ liên miên bất tận phả thẳng vào người cô, bên dưới mông là một thanh sắt gióng ngang vừa cứng vừa lạnh. Khương Tú ngồi mỏi liền khe khẽ nhúc nhích chỉnh lại tư thế, chứ không thì cái phần xương thịt ấy cứ đè mãi lên thanh gióng ngang chịu chẳng nổi.
Cuối cùng sau hai tiếng đồng hồ cũng về đến trước cửa nhà.
Khương Tú rốt cuộc cũng thở phào một hơi, đợi Chu Bắc dựng xong xe là cô nhảy phắt xuống.
Lăng Hồng Quyên nhà bên nghe thấy động tĩnh, chạy ra thấy Chu Bắc và Khương Tú đã về, cô ấy tiến tới kéo tay Khương Tú, kể lại chuyện hồi sáng.
"Sáng nay vợ chồng chị vừa đi là em vác luôn cái ghế đẩu ra ngồi trước cửa nhà chị, ghé mắt qua khe cửa canh đám rơm phơi trong sân của chị, chị đoán thế nào? Cái thằng Chu Hữu Kim ấy, hai người vừa chân trước bước đi, nó chân sau đã chạy tới định đái, bị em quát cho một trận, sợ đến co vòi lại."
Khương Tú thấy trước lúc đi mà dặn dò Lăng Hồng Quyên quả là đúng đắn.
Cô hỏi: "Họ không làm khó em đấy chứ?"
Lăng Hồng Quyên ưỡn ngực: "Họ dám à? Nhà họ Đỗ chúng em cái gì cũng thiếu, chỉ thiếu mỗi người là không thiếu. Nhà họ Chu mà dám làm khó em, em mách với thằng Bảy một tiếng, mấy ông anh nó khiến người nhà họ Chu chẳng có quả ngọt nào mà ăn đâu."
Trước đây Khương Tú chẳng hiểu vì sao trong nhà con trai càng đông càng tốt, giờ thì hiểu rồi.
Trong nhà lao động đông, người ngoài cũng chẳng dám tùy tiện tới cửa bắt nạt.
Lăng Hồng Quyên nói tiếp: "Thằng Bảy nhà em buổi trưa cũng ăn cơm ngay trước cửa nhà chị, mắt cứ dán chặt vào cái đám nhà họ Chu, đứa nào dám đái lên đám rơm của hai người, là nó nện đứa đó."
Khương Tú cười nói: "Cảm ơn nhé."
Lăng Hồng Quyên xua tay: "Toàn chuyện cỏn con thôi mà, à đúng rồi, mạch nha đường mua giúp em rồi chứ?"
Khương Tú: "Mua rồi, để chị lấy cho."
Lúc cô nói chuyện với Lăng Hồng Quyên vừa nãy, Chu Bắc đã đem đồ đạc vào nhà rồi.
Khương Tú bước vào phòng, thấy Chu Bắc đang lấy từng thứ từ trong sọt ra đặt lên bàn: một tấm vải nền trắng hoa nhí gấp gọn, một tấm vải màu vàng đất, chẳng biết là bao nhiêu thước, rồi đến hai lọ đào ngâm, một gói bánh quy xốp, một gói kẹo thập cẩm, một gói bánh ngọt, bên dưới còn có một cái lưỡi cuốc sắt và cái xẻng sắt, thêm một cái lưỡi bay sắt nhỏ.
Khương Tú: ......
Thảo nào nặng thế, riêng ba món đồ sắt này đã đủ nặng rồi.
Nhưng đối với việc Chu Bắc mua nhiều đồ ăn đến thế, Khương Tú có phần bất ngờ: "Sao anh mua lắm đồ ăn thế?"
Chu Bắc đặt cái sọt xuống đất, hếch mắt nhìn gương mặt Khương Tú bị nắng phơi cho trắng ửng hồng: "Mua cho em đấy."
Khương Tú ngẩn ra một chút, Chu Bắc giải thích: "Em gả cho anh, đến một căn nhà tử tế anh cũng chẳng cho em ở, thì trong chuyện ăn uống cũng không thể để em phải chịu thiệt. Anh cắt ít vải, khi nào rảnh em qua tìm vợ thằng Đỗ Bảy bên cạnh, hỏi xem công xã nào có thợ may, may cho em một bộ đồ mới mà mặc."
Bảo là không cảm động thì là nói dối.
Khương Tú vốn chỉ ôm cái tâm thế làm nhiệm vụ mà sống cho qua hai năm rưỡi với Chu Bắc, đợi anh chết đi, cô lại tiếp tục đi theo cốt truyện.
Vậy mà giờ đây cô bắt đầu có chút không nỡ nhìn Chu Bắc hai năm sau chết trong vụ sập hầm ở mỏ than nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)