"Khương Tú, kẻ gây ra cuộc đối đầu giữa hai bên, mãi vẫn chẳng thấy Hệ thống truyền đến lời tuyên phán cô thất bại nhiệm vụ, rốt cuộc cũng thở phào một hơi, lúc này mới thấy Chu Bắc chẳng biết từ khi nào đã tới bên cạnh, mơ hồ cũng nghe được câu hỏi của anh.
Tấm thân cao lớn vạm vỡ của người đàn ông nghiêng nghiêng chắn trước mặt cô, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén chằm chằm nhìn Cao Học Thư và Lâm Văn Triều đối diện.
Khương Tú chợt cảm thấy, cô mà dám nói Lâm Văn Triều bắt nạt cô, thì Chu Bắc chắc chắn dám xông lên đánh cậu ta.
Cô tìm một cái cớ: "Không sao đâu, tôi vừa nhìn thấy một con rắn trên chạc cây, nên bị dọa cho hết hồn."
Đôi mày rậm của Chu Bắc nhướng lên một cái, anh quay đầu nhìn về phía Khương Tú. Khương Tú sợ anh không tin, ra vẻ thật như đúng rồi lấy ngón tay ước lượng: "To cỡ này này, nhỏ hơn con vừa thấy trên phố một vòng."
Cao Học Thư tuy bất ngờ vì Khương Tú không mách chồng, nhưng cũng phản ứng cực nhanh gật đầu: "Đúng là có một con rắn như vậy bò qua chạc cây."
Thấy Chu Bắc ngẩng đầu, Cao Học Thư vội vàng nói: "Nó bò đi rồi."
Khương Tú lái sang chuyện khác: "Anh mua gì thế?"
Chu Bắc thu tầm mắt lại: "Mua vài thứ hữu ích, về nhà rồi xem, giờ chúng ta phải ghé qua xưởng chế biến thịt một chuyến."
Khương Tú biết cái thời này mua thịt đều phải có tem thịt.
Vả lại thịt ít, cung không đủ cầu.
Nhưng, cô ngẩng đầu nhìn Chu Bắc: "Chúng ta có tem thịt đâu."
Chu Bắc: "Anh vừa gặp một người quen, đổi được hai cân tem thịt rồi."
Mắt Khương Tú sáng lên, cô đã ăn đồ ăn lỏng suốt bốn năm, xuyên qua rồi lại ăn chay mất mấy hôm, trong miệng nhạt thếch chẳng có tí mùi vị nào, nghe nói có thịt ăn, khoang miệng đến tứa cả nước bọt.
Thèm quá đi mất.
Nhịn suốt bốn năm, sao mà không thèm cho được.
Xưởng chế biến thịt và hợp tác xã mua bán chỉ cách nhau một con phố. Khương Tú theo Chu Bắc rời đi mới sực nhớ đến Cao Học Thư và Lâm Văn Triều sau gốc cây, bèn ngẩng đầu nhìn một cái.
Hai người đã đi xa rồi.
Lâm Văn Triều mười lăm tuổi trông cao ngang bằng Cao Học Thư hai mươi tuổi, nhưng không cao bằng Chu Bắc.
Lâm Văn Triều rốt cuộc có phải nam chính của cuốn sách này không?
Nếu phải, cô đã gặp mặt nói chuyện với nam chính rồi, sao Hệ thống vẫn chẳng có phản ứng gì?
Nếu không phải, thì trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Khương Tú suy đi tính lại suốt cả đường, đầu óc chợt xoay chuyển sang một hướng khác.
Hệ thống nói nếu cô vượt qua cốt truyện đi tìm nam chính trước thì nhiệm vụ thất bại, vậy thì chỉ cần cô cứ tiếp tục đi theo cốt truyện, kết hôn với ba đời chồng theo đúng hướng phát triển của cốt truyện, cuối cùng chỉ cần dắt theo con của ba đời chồng đi gặp nam chính, kết hôn với nam chính là được.
Vậy thì, dù bây giờ cô có gặp mặt nói chuyện với nam chính cũng chẳng đến mức thất bại nhiệm vụ?
Nghĩ thông được điểm này, nỗi lo lắng duy nhất trong lòng Khương Tú cũng tan biến.
Cô vui vẻ theo Chu Bắc ra xưởng chế biến thịt, chờ mua được thịt tối về nhà làm thịt ăn.
Chu Bắc bén nhạy nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng Khương Tú, cảm thấy lúc này cô rất vui.
Chu Bắc và Khương Tú xếp phía sau đám đông, đến lượt hai người thì trước sạp thịt chỉ còn một cái xương đùi lợn và một dải thịt nạc.
Miếng thịt nạc ước chừng nặng một cân.
Cái thời này thịt mỡ đắt hơn thịt nạc, bán cũng nhanh hơn. Thịt mỡ có thể rán tóp mỡ, thắng mỡ lợn, mỗi lần xào rau bỏ vào một tí mỡ lợn, món xào ra cũng đượm chút vị mặn mòi tanh béo.
Xem ra hôm nay không thắng được mỡ lợn rồi, nhưng có thể hầm canh xương uống.
Chu Bắc mua cả cái xương to đó lẫn một cân hai lạng thịt lợn. Đám người xếp hàng phía sau thấy hết thịt, không ngớt la ó om sòm. Người bán ở sạp thịt vung dao chặt mạnh xuống thớt, gằn giọng: "Hết là hết, muốn mua thì ba ngày nữa quay lại!"
Khương Tú thấy ông trời vẫn còn thương cô, chí ít cũng để cô vớ được một cái xương to và một cân hai lạng thịt lợn.
Chu Bắc đeo sọt sau lưng, tay trái ôm chậu tráng men, trong chậu chất một đống đồ, tay phải xách cái xương to và miếng thịt lợn, chẳng để Khương Tú cầm lấy một thứ gì.
Từ đội sản xuất lên huyện mất hai tiếng đồng hồ, hai người lại dạo thêm một vòng, giờ cũng chẳng còn sớm. Chu Bắc dẫn Khương Tú tới tiệm ăn quốc doanh, định ăn xong bữa trưa rồi mới về.
Tiệm ăn quốc doanh cách hợp tác xã mua bán chẳng bao xa, bên ngoài kê một cái ghế gỗ, trên ghế viết hôm nay cung cấp những món trưa gì.
Khương Tú vừa nhìn đã thấy ngay món thịt kho tàu, giò heo hầm.
Thèm đến chảy cả nước miếng.
Chu Bắc để ý thấy động tác nuốt nước miếng khe khẽ của Khương Tú, anh đặt đồ đạc lên cái ghế dài bên cạnh, đợi nhân viên phục vụ đến, Chu Bắc nói: "Một phần thịt kho tàu, một phần giò heo hầm, thêm một phần canh trứng cà chua và hai bát cơm."
Nhân viên phục vụ có phần ngạc nhiên vì hai người mới bước vào lại gọi lắm đồ ăn đến thế.
Cô ta chẳng nhịn được liếc nhìn Khương Tú với bộ đồ vá chằng vá đụp, người sau lưng thẳng tắp, mở đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào cô ta, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn ngước lên nở một nụ cười: "Bọn tôi gọi xong rồi."
Nhân viên phục vụ phản ứng lại, sắc mặt hơi lúng túng: "Làm xong tôi sẽ bưng ra cho hai người."
Nếu là nguyên chủ, bị người ta liếc nhìn thêm mấy cái là chỉ hận không chui tọt xuống gầm bàn.
Cái tính cách này là do từ nhỏ bị ảnh hưởng bởi gia đình mà thành.
Nhưng cô thì không thế, ở bệnh viện ngày nào cũng bị đủ hạng người dòm ngó, Khương Tú đã miễn nhiễm cả rồi.
Đợi nhân viên phục vụ đi khỏi, Khương Tú mới sực nhận ra, hình như Chu Bắc gọi cả thịt kho tàu lẫn giò heo hầm.
Cô nhìn về phía Chu Bắc, Chu Bắc rót hai cốc nước, đẩy cho cô một cốc.
Cả một buổi sáng không uống nước quả là khát thật, Khương Tú uống một hơi cạn sạch mới thấy đỡ khát chút ít. Lúc đặt cốc xuống, cô để ý thấy chân trái Chu Bắc đang duỗi thẳng, đạp xe hai tiếng đồng hồ, lại dạo cả một vòng trên huyện, cái chân trái của anh chắc là khó chịu lắm.
"Ăn cơm xong về nhà, em nấu ít nước nóng, anh dùng khăn nóng đắp lại một lần đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)