Đám người kia kẻ tung người hứng một hồi lâu nhưng tuyệt nhiên không thấy Khương Mật phản ứng gì. Tất cả đồng loạt quay sang nhìn cô.
Từ Nhạc Ninh cáu kỉnh: "Này, sao cô không nói gì hả?"
Khương Mật lúc này mới thong thả chớp mắt, mỉm cười rạng rỡ: "Ôi, sao mọi người lại dừng lại thế? Cứ tiếp tục đi chứ, tôi đang nghe hăng say lắm đây. Lời các người nói còn thú vị hơn cả lời thoại trong phim ấy. Có mệt không? Có cần uống miếng nước hay tìm chỗ nào ngồi nghỉ một lát rồi mắng tiếp không?"
Từ Nhạc Ninh tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ thẳng vào mặt Khương Mật: "Cô đừng có mà giả ngu! Vinh Nghiệp đã hạ mình xin lỗi rồi, cô còn muốn cái gì nữa? Chẳng qua là cô thấy Âm Âm bênh vực cô nên mới được nước làm tới đúng không? Cô tưởng bọn tôi dễ bị bắt nạt chắc?"
Khương Mật thản nhiên: "Xin lỗi tôi à? Sao tôi chẳng nghe thấy gì nhỉ?"
Vệ Vinh Nghiệp mỉa mai: "Mẹ kiếp, đến cả cái dáng ngã cũng xấu xí như heo, đầu óc cô chắc cũng toàn bã đậu thôi nhỉ?"
Khương Mật nhanh tay bịt tai Tiểu Tương Bao lại, nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: "Tôi lại thấy anh trông rất giống người đấy."
Mới đầu Vệ Vinh Nghiệp chưa hiểu ý, còn đang ngẩn người suy nghĩ xem câu này có gì sai sai. Một gã thanh niên bên cạnh trợn tròn mắt: "Nó mắng mày không phải người kìa!"
Trông "giống người" thì rõ ràng hiện tại chưa phải là người rồi.
Vệ Vinh Nghiệp gầm lên: "Con mẹ nó, cô mới là đứa giống người!"
Khương Mật chẳng thèm chấp, cũng chẳng buồn gào thét thi xem ai to mồm hơn. Kiếp trước cô lăn lộn trong showbiz nửa đời người, hạng người nào, lời lẽ cay độc nào mà cô chưa từng gặp qua. Cô chỉ khẽ hôn lên trán Tiểu Tương Bao để trấn an cậu nhóc. Giờ cô chỉ muốn về nhà ăn bánh bao thịt, không rảnh đứng đây tiếp chuyện lũ dở hơi này.
Khương Thư Âm lên tiếng bằng giọng ngọt lịm: "Mật Mật, vừa rồi anh Vinh Nghiệp đã xin lỗi em rồi, anh ấy còn mua hẳn một cây bút máy mới để đền cho em nữa."
Vệ Vinh Nghiệp hậm hực rút từ trong túi ra một cây bút máy mới tinh, chìa về phía Khương Mật: "Cầm lấy, từ giờ chúng ta không ai nợ ai."
Khương Mật làm bộ như vừa sực tỉnh: "À, hóa ra lúc nãy là anh đang xin lỗi tôi đấy à? Nhưng tôi thấy bạn học Vệ cứ nhìn chị họ tôi đắm đuối, tôi lại tưởng anh đang xin lỗi chị ấy chứ." Cô rộng lượng xua tay: "Thôi không sao. Nhưng mà lần sau có xin lỗi ai thì nhớ nhìn thẳng vào mắt người ta, thế mới có lễ phép."
Nói rồi cô chỉ vào cây bút máy: "Lần trước tôi tặng bút cho anh là để cảm ơn anh đã phụ đạo toán cho tôi, vì lúc đó tôi tưởng anh là người tốt, biết thương hại kẻ yếu. Nhưng nếu việc anh giúp tôi là do chị họ tôi 'cầu xin', thì tôi chẳng có lý do gì để cảm ơn anh cả. Chị họ này, cây bút này chị cầm lấy đi, coi như em cảm ơn chị đã nhọc lòng vì em."
Từ Nhạc Ninh định mắng tiếp nhưng vừa nghe thế liền lập tức ngậm miệng. Thấy ánh mắt của những người xung quanh, đặc biệt là Diêm Hạo Dương cũng đang nhìn vào miệng mình, cô ta xấu hổ đến đỏ bừng mặt, nước mắt chực trào rồi giậm chân bỏ chạy khỏi rạp.
Mấy cô gái khác vội vàng đuổi theo. Khương Thư Âm liếc nhìn Khương Mật một cái đầy ẩn ý rồi cũng chạy theo sau. Khương Mật vẫn không quên bồi thêm một câu: "Nhớ chú ý vệ sinh nhé!"
Nói xong, cô bế Tiểu Tương Bao định rời đi.
"Con mẹ nó, đúng là đồ thần kinh chuyên đi gây chuyện! Làm người ta khóc rồi định bỏ đi thế à?" Vệ Vinh Nghiệp ở phía sau gầm gừ, đưa tay túm chặt lấy cổ áo sau của Khương Mật, lôi giật cô và Tiểu Tương Bao trở lại.
Khương Mật thầm nghĩ: Thằng này thích động thủ à? Được thôi, xem bà diễn chết anh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)