Bà cụ hàng xóm đang ngồi giặt đồ bên giếng nước giữa sân, thấy hai cô cháu dắt nhau đi, tay xách túi nước da trâu liền cười híp mắt hỏi: "Tiểu Tương Bao đi đâu chơi đấy cháu?"
Cậu nhóc lễ phép chào bà rồi hớn hở đáp: "Đi xem phim ạ!" Nói xong lại cuống quýt kéo tay Khương Mật giục đi tiếp.
Ra khỏi khu tập thể, Tiểu Tương Bao không biết đường nên cứ ngoan ngoãn để cô út dắt về phía khu nhà ở của xưởng sắt thép, nơi có rạp chiếu phim. Khoảng cách không quá xa, đi bộ tầm nửa tiếng là tới, nhưng vì cậu nhóc mới ba tuổi nên đi được một đoạn lại đòi bế. Khương Mật sức yếu cũng chẳng bế được lâu, thế là hai cô cháu vừa đi vừa nghỉ, mất hơn một tiếng mới đến nơi.
Khương Mật hôn chụt một cái vào má Tiểu Tương Bao, thở hắt ra: "Đúng là một 'gánh nặng' ngọt ngào mà."
Sau khi mua được vé, Khương Mật dắt cháu vào rạp. Bên trong đã khá đông người, hai cô cháu tìm một hàng ghế ở giữa rồi ngồi xuống. Phim bắt đầu chiếu, Tiểu Tương Bao lập tức bị cuốn hút. Khương Mật vốn là diễn viên hiện đại nhưng lần đầu được trải nghiệm không khí xem phim thời này cũng thấy rất thú vị. Chỉ tiếc là thiếu chút bỏng ngô, nước ngọt, hoặc ít ra là hạt dưa để nhấm nháp cho đúng điệu.
Nhưng ngặt nỗi túi tiền của nguyên chủ quá lép, không có lấy một xu lẻ để mua đồ ăn vặt.
Khương Mật vốn lo Tiểu Tương Bao sẽ nghịch ngợm không ngồi yên, nhưng cậu nhóc lại rất ngoan. Ngoại trừ lúc đi vệ sinh, cậu ngồi xem say sưa từ đầu đến cuối, thậm chí còn muốn xem thêm lượt nữa.
Thời này vé xem phim không giới hạn số lượt, ai muốn ngồi xem cả ngày cũng được. Hai cô cháu xem liền hai bộ phim đến tận trưa mới chịu ra về. Tiểu Tương Bao tung tăng đi phía trước, cái miệng nhỏ không ngừng lảm nhảm về các vị đại anh hùng trong phim, còn tuyên bố sau này lớn lên sẽ đánh đuổi bọn giặc ngoại xâm.
Đang đi thì một cô gái mặc váy hoa xinh đẹp đứng chặn trước mặt Tiểu Tương Bao. Cô ta mỉm cười, chìa ra hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng: "Kẹo ngọt lắm này, em ăn không?"
Tiểu Tương Bao lập tức cảnh giác, cậu không nhận kẹo mà quay lại ôm chặt lấy chân Khương Mật: "Cô út ơi..."
Khương Mật xoa đầu cháu trấn an: "Không sao đâu con."
Cô gái trước mặt diện chiếc váy hoa nền trắng, chân đi giày da đen bóng loáng. Ngoại hình cô ta thanh tú, làn da trắng nõn, trông rất ra dáng tiểu thư khuê các. Phía sau cô ta là một nhóm năm sáu thanh niên cả nam lẫn nữ, ai nấy đều nhìn Khương Mật bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
Khương Thư Âm mỉm cười dịu dàng: "Mật Mật, chị vốn định chiều nay qua tìm em, không ngờ lại gặp ở đây." Cô ta vẫy tay gọi một chàng trai phía sau: "Anh Vinh Nghiệp, anh mau lại đây đi. Anh đã hứa với em chuyện hôm qua rồi mà, phải làm cho tốt đấy nhé!"
Vệ Vinh Nghiệp bước tới, nhìn Khương Thư Âm bằng ánh mắt si mê: "Được, anh nghe em hết." Ngay sau đó, hắn liếc nhìn khuôn mặt đầy mụn của Khương Mật, vẻ ghê tởm hiện rõ trên mặt như thể nhìn cô làm bẩn mắt hắn vậy. Hắn dời mắt đi chỗ khác, lạnh lùng nói: "Chuyện lần trước, coi như tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi định tử tế với cô một chút, nhưng cô lại thích tôi, chuyện này đúng là..."
Một cô gái mặc váy vàng nhạt bên cạnh mỉa mai cắt lời: "Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga..."
Tiểu Tương Bao nghe thấy thế liền đỏ hoe mắt, hét lên: "Các người không được nói cô út tôi! Cô út tôi không phải cóc ghẻ!"
Vệ Vinh Nghiệp bồi thêm: "Có vài người không chỉ xấu người mà cái tâm cũng xấu hơn cả cái mặt."
Khương Thư Âm nhìn Khương Mật bằng ánh mắt áy náy giả tạo: "Mật Mật, xin lỗi em nhé. Nhạc Ninh và Vinh Nghiệp không có ý xấu đâu, em đừng giận."
Một cô gái khác lại bất bình thay: "Âm Âm, cậu xin lỗi nó làm gì! Nhạc Ninh và Vinh Nghiệp nói có gì sai đâu? Cậu đúng là hiền lành quá nên mới bị nó bắt nạt đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



