Hứa Thanh Lạc thấy mẹ đỏ hoe đôi mắt, vội vàng tiến lại ngồi xuống bên cạnh. Mẹ Hứa vội đưa tay thấm nhẹ khóe mắt, gượng cười bảo:
“Không sao đâu, mẹ chỉ là hơi mỏi mắt thôi, nghỉ một lát là khỏe ngay.”
Hứa Thanh Lạc nhìn mẹ mình, bà cứ ngỡ mình giấu giếm khéo lắm, nhưng giọt nước mắt nơi khóe mắt ấy làm sao qua nổi mắt cô. Cô biết đó chỉ là cái cớ để mẹ giấu đi nỗi lòng, nên cũng không nỡ vạch trần.
“Mẹ ơi, vậy mẹ phải nghỉ ngơi cho thật tốt nhé, mẹ sắp làm nhạc mẫu người ta rồi đấy.”
“Đến lúc đó mà tinh thần không phấn chấn, người ta cười cho thì sao.”
Mẹ Hứa nghe con gái trêu thì bật cười, đưa tay dí nhẹ vào trán cô một cái đầy yêu chiều: “Chỉ khéo cái miệng thôi.”
“Để mẹ giúp con giặt sạch hai chiếc váy này rồi mẹ đi nghỉ.”
“Dạ, để con tự giặt cho ạ.”
Hứa Thanh Lạc vừa dứt lời, mẹ cô đã nghiêm giọng từ chối, ánh mắt đầy kiên định: “Không được, việc này nhất định phải để mẹ làm.”
Nói rồi bà ôm lấy hai chiếc váy mới may xong ra sân sau vò giặt. Nhìn bóng lưng mẹ, lòng Hứa Thanh Lạc bỗng dâng lên một nỗi chua xót, quyến luyến khó tả.
Mẹ Hứa giặt giũ vô cùng cẩn thận. Với chuyện áo cưới của con gái, bà đều tự tay chăm chút từng li từng tí, không để ai đụng vào.
———
Thời gian trôi qua thật nhanh, của hồi môn của Hứa Thanh Lạc đã chuẩn bị xong xuôi: nào là rương đồ, chăn đệm mới, gối mới, lại có cả đồng hồ đeo tay, quần áo mới, sổ tiết kiệm, hai bộ váy mặc khi ra mắt, giày cưới, và cả bộ đồ mới cho chú rể.
Mấy chiếc rương hồi môn của Hứa Thanh Lạc đều được xếp đầy ắp. Những thứ như chăn đệm, gối ôm thì được để riêng ra một chỗ, chuẩn bị mang theo lên thủ đô.
Thoắt cái đã đến ngày 16 tháng 8. Hôm nay chưa phải ngày Hứa Thanh Lạc chính thức xuất giá, mà chỉ là buổi tiệc rượu mời khách khứa, bạn bè đến dùng bữa cơm thân mật.
Vì thế cô không cần phải ngồi yên trong phòng mà có thể ra ngoài gặp gỡ mọi người, cùng tham dự bữa tiệc của chính mình.
Hứa Thanh Lạc diện một chiếc váy đỏ rực rỡ, chân đi đôi giày da nhỏ nhắn, mái tóc tết kiểu xương cá duyên dáng rủ xuống bên vai phải. So với vẻ thanh thoát thường ngày, hôm nay trông cô thêm phần rạng rỡ và kiều diễm.
Khi Chu Duật Hành bước vào nhà, nhìn thấy cô trang điểm xinh đẹp, ánh mắt anh bỗng sáng bừng lên. Cha mẹ Chu cũng không khỏi sững sờ trước nhan sắc của con dâu tương lai. Mẹ Chu kích động đến mức cứ kéo kéo cánh tay chồng mình.
Trời đất ơi, cô gái xinh đẹp thoát tục này chính là con dâu của bà sao!
Bình thường Hứa Thanh Lạc hay mặc đồ theo phong cách thục nữ dịu dàng, nhưng hôm nay, vẻ đẹp rực rỡ của cô khiến ai nấy đều không thể rời mắt.
“Em mặc thế này đẹp không?”
Chu Duật Hành gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, anh thành thật trả lời: “Đẹp lắm.”
Nghe anh khen, Hứa Thanh Lạc cười tươi rói. Bốn vị trưởng bối dặn dò hai đứa một câu rồi ra ngoài đón tiếp khách khứa, lát nữa mới vào kính rượu.
Khách đến uống rượu mừng mỗi lúc một đông, ai nấy đều gửi phong bì đỏ chúc phúc. Một số bạn bè thân thiết của cha mẹ Hứa còn tặng thêm quà hồi môn cho Hứa Thanh Lạc.
Quà của các bậc tiền bối tuy không phải thứ gì quá xa xỉ, có khi chỉ là một sấp vải đỏ hay hộp kem dưỡng da, nhưng tất cả đều là tấm lòng và lời chúc phúc chân thành dành cho cô.
Cha mẹ Hứa không phải ai tặng quà cũng nhận, bà chỉ nhận lòng thành từ những đồng nghiệp và bạn bè thực sự tin cậy.
Vợ chồng ông Chu cũng nhiệt tình giúp một tay tiếp khách. Đồ ăn thức uống trong bữa tiệc hôm nay đều do một tay cha mẹ Chu chạy vẩy khắp nơi chọn mua mấy ngày qua.
Mỗi bàn tiệc có đúng mười món, tượng trưng cho sự thập toàn thập mỹ, trong đó có đến năm món thịt thịnh soạn làm món chính.
“Hoan nghênh, hoan nghênh mọi người!”
“Chúc mừng nhé, anh chị tìm được chàng rể quý rồi!”
Khách khứa tới dự tiệc ai nấy đều rối rít chúc mừng. Cha mẹ Hứa cười rạng rỡ đón khách, đón nhận từng lời chúc tụng của mọi người.
“Cảm ơn mọi người quá. Mời vào trong ngồi ạ!”
Nụ cười luôn thường trực trên môi cha mẹ Hứa, ai nhìn vào cũng thấy họ hài lòng về chàng rể này đến nhường nào.
Chẳng mấy chốc, khách đã ngồi chật các mâm, bữa tiệc chính thức bắt đầu. Hứa Thanh Lạc cùng Chu Duật Hành đi từng bàn để kính rượu.
Khách khứa dự tiệc hôm nay đa phần đều làm việc trong bộ máy chính phủ hoặc Bộ Ngoại giao, ai nấy đều có con mắt tinh đời.
Ban đầu họ cứ ngỡ nhà họ Hứa gả con cho quân nhân là để con gái lánh xa những tranh đấu quyền lực, nhưng khi thấy Chu Duật Hành trong bộ quân phục hiên ngang, khí vũ phi phàm đứng trước mặt, họ liền hiểu ra mọi chuyện.
Chàng rể này của nhà họ Hứa quả thực không hề đơn giản, cái khí chất uy nghiêm ấy chỉ có những gia tộc lớn mới bồi dưỡng ra được.
Họ có thể không biết mặt mẹ Chu vì bà thường chỉ lo việc nội trợ, nhưng cha Chu thì khác—ông là người thường xuyên xuất hiện trong các cuộc họp quốc gia quan trọng.
Có không ít cán bộ cấp cao của Hải Thị từng lên thủ đô họp và đã thấy ông Chu từ xa.
Đến lúc này, mọi người đều đã rõ mười mươi: đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối. Cha Hứa đang ở thế "tứ bề thụ địch", việc gả con gái vào nhà họ Chu quả là một nước cờ vô cùng cao tay.
Thị trưởng Hải Thị thấy vậy thì nheo mắt lại, nụ cười trên môi có chút gượng gạo. Ông ta cầm chén rượu đứng lên, nói vài câu xã giao với cha Hứa:
“Chúc mừng Phó thị trưởng Hứa đã tìm được rể hiền nhé.”
Cha Hứa cũng nâng chén, đáp lại bằng giọng điệu chính trị sắc sảo: “Đâu có, đâu có, chàng rể nhà Thị trưởng cũng rất xuất sắc mà.”
Lời nói sắc sảo nhưng không làm mất mặt ai, Thị trưởng Hải Thị khẽ nhếch mép rồi uống cạn chén rượu. Cha Hứa cũng hào sảng uống hết.
Sau đó, Thị trưởng lại kính ông Chu một chén, ông Chu mỉm cười, vui vẻ uống cạn.
Trong khi ở bàn chính đang diễn ra những màn đối đáp đầy ẩn ý thì Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành vẫn đang bận rộn kính rượu ở các bàn khác.
Đi qua mấy vòng, Hứa Thanh Lạc đã bắt đầu thấy hơi say. Chu Duật Hành thấy mặt cô đỏ bừng, bước chân có chút loạng choạng, liền nhân lúc không ai để ý mà đổi rượu trong bình của cô thành nước lọc.
“Có bị mọi người phát hiện không anh?”
Hứa Thanh Lạc thấy anh tráo rượu thành nước thì hơi lo lắng, cứ nhìn quanh quất vì sợ ai đó trông thấy.
“Không sao đâu, em yên tâm.”
Hứa Thanh Lạc vẫn chưa hiểu sao anh lại tự tin thế. Đây là nước ấm mà, người ta chỉ cần chạm vào bình rượu là biết ngay thôi.
Lúc đầu cô còn thắc mắc, nhưng suốt quá trình kính rượu sau đó, cái bình nước ấm ấy chưa bao giờ rời khỏi tay Chu Duật Hành.
Dường như anh làm bất cứ việc gì cũng luôn tính toán kỹ lưỡng và đầy tự tin.
Nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, một cảm giác an toàn tràn ngập trong lòng Hứa Thanh Lạc. Cô thầm ngưỡng mộ khả năng làm chủ đại cục của anh.
Kính rượu xong, hai người trở về bàn chính. Trong bát của Hứa Thanh Lạc đã đầy ắp đồ ăn do hai bà mẹ gắp cho. Cô ngồi xuống, gương mặt ửng hồng vì men rượu, cúi đầu bắt đầu ăn.
Ăn uống no nê xong, cơn say bắt đầu ập đến khiến Hứa Thanh Lạc không còn tỉnh táo nổi nữa. Cô nheo mắt nhìn mọi người, đầu óc mơ màng, dáng ngồi cũng dần nghiêng về phía Chu Duật Hành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
