Gu thẩm mỹ và thái độ sống của cô vô cùng tinh tế.
Căn phòng này chẳng giống chút nào với căn phòng đơn điệu, cứng nhắc của anh – nơi ngoài những món đồ gỗ cơ bản ra thì chẳng còn vật gì khác.
Nhìn chiếc bàn trang điểm có gương soi đặt trong góc phòng Hứa Thanh Lạc, Chu Duật Hành thầm tính toán xem sau này nên đóng đồ đạc trong nhà như thế nào cho ổn.
Hứa Thanh Lạc vốn được cả nhà nâng niu chiều chuộng từ bé, ăn mặc dùng dẻ đều là thứ tốt nhất, anh càng không muốn sau khi gả cho mình, cô lại phải chịu cảnh thiệt thòi.
Hứa Thanh Lạc đem những món quà anh tặng ra, tỉ mẩn xếp lên bàn trang điểm. Đó là một bộ mỹ phẩm dưỡng da đồ ngoại, trước đây mẹ cô cũng từng nhờ người mua cho một bộ y hệt.
“Anh ngồi đi.”
Hứa Thanh Lạc chỉ chiếc ghế bảo anh ngồi xuống, đừng có cứ đứng sừng sững như vị thần canh cửa ở đó nữa, làm cô cũng thấy mất tự nhiên theo.
Chu Duật Hành ngồi xuống cạnh bàn học, vô tình nhìn thấy những cuốn sách tâm lý học và rất nhiều trang giấy ghi chép những suy nghĩ, kiến thức chuyên môn do chính tay cô viết.
“Em muốn trở thành bác sĩ tâm lý à?”
“Vâng, nhưng tình thế hiện tại còn chưa ổn định, em chỉ có thể im lặng chờ đợi thời cơ thôi.”
Chu Duật Hành gật đầu. Hiện nay trong nước bác sĩ tâm lý không nhiều, thường chỉ có ở những bệnh viện quân đội lớn tại thủ đô hoặc Hải Thị.
Thời buổi này, ngoại trừ những vị trí đặc thù, người dân bình thường hiếm khi có nhu cầu tìm đến bác sĩ tâm lý, nên nhà nước cũng chưa chú trọng tuyển dụng nhiều.
Một cô gái có tri thức và tài năng như vậy mà giờ phải tạm gác lại đam mê, anh cứ thấy tiếc thay cho cô.
“Sau này nhất định sẽ có cơ hội thôi.”
“Em biết mà, em rất tự tin vào năng lực chuyên môn của mình.”
Hứa Thanh Lạc nói đầy tự tin. Dù sao ở kiếp trước cô cũng từng đạt không ít giải thưởng danh giá.
Chưa kể từ nhỏ cô đã được ông nội Hứa dốc lòng truyền dạy, kiến thức đã ngấm vào máu, hoàn toàn chẳng sợ ai bắt bẻ.
“Em... thực sự rất ưu tú.”
Chu Duật Hành nhìn cô trân trọng. Hứa Thanh Lạc mỉm cười, rồi cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói ra đều vô cùng kiên định:
“Chuyện đó là đương nhiên rồi.”
“Em là người nối nghiệp được ông nội dốc sức bồi dưỡng, là đóa hoa được nước nhà vun trồng.”
“Đất nước nhất định sẽ có lúc cần đến em, em luôn sẵn sàng chờ đợi sự điều động của Tổ quốc.”
Nghe những lời ấy, trái tim Chu Duật Hành như bị giáng một đòn mạnh. Ánh mắt anh nhìn cô giờ đây mang theo sự khâm phục và tôn trọng sâu sắc. Đó không còn đơn thuần là tình cảm nam nữ, mà là sự kính nể dành cho một tâm hồn yêu nước.
Giây phút này anh đã hiểu rõ, người vợ tương lai của mình là một người phụ nữ có chí hướng lớn lao.
Trong lòng cô có đại nghĩa, có niềm tin, có đất nước và có lý tưởng.
Hứa Thanh Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ, trải lòng với anh về những suy nghĩ cho tương lai và sự phát triển của đất nước.
Cô càng nói, ánh mắt Chu Duật Hành nhìn cô càng trở nên nồng nhiệt.
Hai người trò chuyện rất nhiều, sự hiểu biết về đối phương càng thêm sâu sắc. Tấm màn ngăn cách mỏng manh giữa cả hai dường như đã vô tình bị xóa nhòa sau buổi tâm sự này.
Trong lúc Hứa Thanh Lạc say sưa nói về lý tưởng của mình, Chu Duật Hành cứ ngửa đầu nhìn cô, đôi mắt đong đầy ý cười.
Mải mê trò chuyện đến mức chẳng hay trời đã tối, mẹ Hứa lên lầu gọi hai đứa xuống ăn cơm. Thấy đôi trẻ trò chuyện tâm đầu ý hợp, bà mỉm cười mãn nguyện.
Bữa tối diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ. Hai nhà cũng bàn đến chuyện ngày giờ đi đăng ký kết hôn.
Nghe câu nói đó của Chu Duật Hành, cha mẹ Hứa thầm khen ngợi trong lòng.
Tuy rằng việc đăng ký trước hay sau đám cưới với người nhà thì không sao, nhưng với người ngoài, nếu không làm cho đúng trình tự thì khó tránh khỏi những lời bàn tán ra vào không hay cho con gái mình.
“Tiểu Hành nói đúng đấy, đợi cưới xong rồi đăng ký cũng không muộn.”
Cha Hứa gật đầu tán thành. Mẹ Chu cũng chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng chữa lại ngay.
Nhà họ Hứa vốn trọng lễ nghĩa, giáo dưỡng, lại rất bảo vệ con cái. Bà vừa rồi vì vui quá mà thiếu suy nghĩ, nếu cứ khăng khăng đòi đăng ký trước, chẳng phải sẽ khiến người ta dị nghị nhà họ Hứa bán con cầu vinh sao?
“Đúng đúng, cứ để cưới xong đã.”
“Để tránh mấy kẻ ưa soi mói khua môi múa mép. Vừa nãy tôi vui quá nên chưa nghĩ thấu đáo.”
“Anh Hứa, chị Vận, tôi xin dùng trà thay rượu để tạ lỗi với hai anh chị.”
Mẹ Chu vốn tính sảng khoái, sai thì nhận, chẳng nề hà gì.
“Kìa chị, tạ lỗi gì chứ? Sau này chúng ta là người một nhà cả rồi.”
“Có chuyện gì thì cứ ngồi lại bàn bạc với nhau, đâu phải chuyện gì to tát đâu.”
Mẹ Hứa xua tay, mẹ Chu cũng cười xòa rồi ngồi xuống.
“Phải đó, vậy chúng ta bàn tiếp chuyện tiệc tùng nhé.”
Bốn vị trưởng bối lại bắt đầu tính toán xem nên đặt bao nhiêu mâm, mời những ai để lên danh sách cho chuẩn.
Sau một hồi bàn bạc, đôi bên thống nhất: Tiệc ở Hải Thị không cần quá phô trương, chỉ làm khoảng mười mâm tại khu tập thể chính phủ là được.
Còn về phần đưa dâu, họ sẽ để dành đến khi lên thủ đô mới chính thức thực hiện.
Bởi lẽ nhà họ Chu đang ở nhà khách, không thể bố trí phòng tân hôn ở đó được.
Vả lại hai vị ông nội đều đã lên thủ đô, Hứa Thanh Lạc xuất giá ở trên đó tự nhiên sẽ trang trọng và thuận tiện hơn nhiều.
“Vậy cứ quyết định là mười mâm nhé. Tôi sẽ đi mời đầu bếp ở tiệm ăn nhà nước về đứng bếp.”
“Được, thế thì tốt quá.”
Mọi chuyện cứ thế định đoạt xong xuôi. Sau đó, hai nhà bắt đầu bận rộn chuẩn bị. Mẹ Hứa dành phần lớn thời gian để lo liệu của hồi môn cho con gái.
Mấy việc tiệc tùng đã có hai ông bố và mẹ Chu lo liệu, Hứa Thanh Lạc chỉ việc ở nhà làm một cô dâu tương lai nhàn hạ.
Tranh thủ mấy ngày này, mẹ Hứa tự tay may cho cô hai chiếc váy đỏ. Một chiếc kiểu dáng đơn giản để mặc trong buổi tiệc ở Hải Thị.
Chiếc còn lại được bà thức trắng mấy đêm để hoàn thành. Đó là một bộ váy dáng vest rất thời thượng: cổ áo màu trắng bẻ rộng, chân váy dáng đuôi cá điệu đà, ngang eo còn đính thêm một dải thắt lưng bằng ngọc trai, trông vừa trang nhã lại vừa sang trọng.
Đây chính là bộ áo cưới bà dành cho con gái. Tuy nhìn đơn giản nhưng mỗi đường kim mũi chỉ đều chứa đựng tình yêu và lời chúc phúc của người mẹ.
Đi kèm với đó là một đôi giày cao gót màu đỏ kiểu dáng thanh lịch, rất hợp với cả hai bộ váy.
Hứa Thanh Lạc mặc thử áo cưới, cả hai chiếc đều vừa vặn như in, đôi giày đi cũng rất êm chân.
“Đẹp quá con ạ.”
Nhìn con gái rạng rỡ trong bộ áo cưới do chính tay mình may, mẹ Hứa bỗng thấy sống mũi cay cay, trong lòng dâng lên nỗi buồn không nỡ rời xa.
“Mẹ ơi, mẹ sao thế ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
