“Điều kiện gia đình Chu Hoài An cũng tốt giống vậy đấy. Nhớ hồi trước khi mình mới qua lại với anh ấy không? Sau khi người trong nhà anh ấy biết chuyện thì cũng đã đến trường tìm mình đó chứ, lại còn bày ra cái bộ dáng ta đây là người bề trên nữa. Nếu không phải vì Chu Hoài An đối tốt với mình, mình thật sự không muốn dính dáng gì đến mấy người nhà họ Chu đấy đâu.”
Nói thật, có nam đồng chí nào thích bị ép buộc phải chịu trách nhiệm vì chuyện mình không làm cơ chứ? Cho nên cô ấy mới lo là cuộc sống sau này của Miên Miên sẽ không được dễ chịu gì.
Tần Miên ngồi ở mép giường, cúi đầu sắp xếp lại vài bộ quần áo cũ, bên tai là lời nhắc nhở lo lắng của bạn tốt.
“Thuyền đến đầu cầu sẽ tự nhiên mà đi thẳng thôi.” Tần Miên nhỏ giọng đáp lại.
Về chuyện giữa cô và Thẩm Yến Tự, nói đơn giản thì cũng đơn giản, mà nói phức tạp thì lại có chút phức tạp.
Đơn giản mà nói, hai người chỉ là giúp đỡ nhau theo nhu cầu thôi. Thẩm Yến Tự giúp cô sắp xếp chuyện nhập học ở Kinh Thị, còn cô thì giúp anh đối phó khi nhà họ Thẩm cứ thúc giục anh tìm đối tượng.
Chuyện càng nói lại càng phức tạp, nhưng rõ ràng là cần thời gian để đối phó với nhà họ Thẩm bên kia. Sự khởi đầu của hai người bọn họ có chút không giống người thường, tương lai thế nào thì vẫn chưa thể nói trước được.
Vì chưa từng tiếp xúc với người trong nhà Thẩm Yến Tự, nên trước mắt cô tạm thời không có ý kiến gì với người nhà họ Thẩm cả.
Nếu không thể hòa hợp, vậy thì cô cũng không định tự làm khó mình, những chuyện đau đầu đó cứ để Thẩm Yến Tự giải quyết đi. Không thì có đối tượng để làm gì cơ chứ? Dù sao thì đó cũng là người trong nhà anh, không phải anh thì ai giải quyết đây?
Nếu như ở chung khá nhau, Vậy… Đến lúc đó rồi tính sau.
Tô Tĩnh Tâm nhắc mãi một hồi lâu, lại thấy bạn tốt đang không nhanh không chậm thu dọn đồ đạc, khiến cô ấy không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.
Đúng kiểu hoàng đế không vội mà thái giám thì gấp.
Thôi, cứ vậy đi, đến lúc đó cô ấy chịu khó để ý hơn một chút vậy. Nếu không, với tính tình của Miên Miên thì chắc chắn sẽ bị người khác bắt nạt đến chết mất.
Hơn nửa giờ trôi qua, trong phòng vẫn luôn là Tô Tĩnh Tâm đang nói không ngừng, Tần Miên thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
“Được rồi, được rồi, mình đi trước đây. Nhớ mang đủ đồ đấy nhé, nếu để quên gì thì lại phải quay lại một chuyến, không dễ dàng đâu.”
Nói xong, Tô Tĩnh Tâm vỗ vỗ mông đứng lên, đi ra ngoài.
Vừa bước ra cửa, Tô Tĩnh Tâm liền cảm nhận được ánh mắt của Tần Hoài Dân và Vương Hồng Ngọc đang nhìn về phía mình.
“Bác cả, bác gái, cháu về trước đây.”
Chào xong một câu khách sáo, Tô Tĩnh Tâm vội vàng chạy mất.
Trong sân, hai vợ chồng nhìn Tô Tĩnh Tâm rời đi, rồi lại quay đầu nhìn về phía phòng của Tần Miên.
“Ông nó à, chúng ta cứ như vậy mà để nó chạy mất ư?” Vương Hồng Ngọc không cam lòng, đặc biệt là sau khi bị Tần Miên chơi xỏ một vố như vậy. Bà ta còn đang nghĩ lúc nào mới có thể tìm được cơ hội mà trả đũa đứa cháu gái khó ưa này đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)